Sự yếu đuối không thể đổi lấy sự tôn trọng.
Càng nhẫn nhịn cũng không đổi được cuộc sống yên ổn.
Tôi chống người đứng dậy, bàn tay dính đầy máu giơ lên, nhắm thẳng vào khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão già trước mặt.
Dùng hết sức lực, tôi tát trả lại một cái.
Ông ta loạng choạng, suýt ngã lăn ra đất.
Phải chật vật lắm mới đứng vững được.
Ông ta tức đến phát điên, miệng đầy những lời chửi rủa.
“Mày… mày còn dám đánh tao? Còn dám chống trả? Hôm nay xem ra mày không muốn sống nữa rồi!”
Ông ta hung hăng túm lấy tóc tôi.
“Bà già, lại đây giúp tôi. Hôm nay nếu không đánh cho nó phục thì sau này nó sẽ leo lên đầu lên cổ cả nhà mất.”
Mẹ chồng nghe vậy liền chạy tới giữ đầu tôi, ép tôi quỳ xuống đất.
Tôi vùng vẫy.
Nhưng họ có hai người.
Lão già như phát điên, liên tiếp tát vào mặt tôi.
Vừa đánh vừa không ngừng gào lên:
“Đánh chết mày! Có nhận lỗi không?”
Máu trên trán chảy càng lúc càng nhiều.
Tầm nhìn của tôi cũng dần mờ đi.
Trong lúc mơ hồ, tôi thấy con trai đang gọi điện cho bố nó.
Tôi trợn mắt nhìn chằm chằm hai ông bà già.
“Hai người… có giỏi thì hôm nay đánh chết tôi luôn đi. Nếu không, tôi nhất định sẽ khiến hai người phải hối hận, hối hận vì đã động tay với tôi hôm nay!”
Lão già vẫn tiếp tục tát tôi không ngừng.
“Đồ dân ngoại tỉnh chết tiệt. Con trai tao cưới mày về, hàng xóm láng giềng cười nhạo tao suốt một thời gian dài.”
“Họ bảo nhà tao vô dụng, phải cưới một con đàn bà ngoại tỉnh rẻ mạt. Mày lại còn không nghe lời, còn dám cãi lại. Mày nói xem tao có nên đánh chết mày không?”
Tôi cũng không biết mình đã bị ông ta tát bao nhiêu cái.
Đầu óc choáng váng.
Mắt hoa lên, chẳng còn nhìn rõ thứ gì.
Chỉ có những câu chửi rủa bên tai là nghe rõ mồn một.
Cuối cùng, tôi dốc hết sức lực còn lại, thoát khỏi sự khống chế của mẹ chồng.
Tôi đứng đó vài giây.
Đưa tay lau sạch máu trên trán.
Cố mở to mắt.
Lão già đánh tôi đến mệt lả, phải chống tay vào bàn để thở dốc.
Mẹ chồng đứng bên cạnh vuốt ngực cho ông ta.
Cuối cùng tôi cũng có được chút thời gian để thở.
Vài phút sau, khi lão già vẫn còn chửi bới om sòm, chồng tôi là Trần Tuấn chạy về.
Thấy mọi người đều đang đứng, anh ta thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu Quân, con gọi điện linh tinh cái gì thế? Mẹ con bị đánh lúc nào?”
Tiểu Quân vội vàng chỉ vào đầu tôi.
“Ba, mẹ thật sự bị đánh rồi. Ba nhìn đầu mẹ đi.”
Lúc này Trần Tuấn mới chú ý đến mái tóc rối bời của tôi cùng vết thương và máu tươi đang bị che khuất bên dưới.
Anh ta vội vàng chạy tới đỡ tôi. “Vợ, em không sao chứ?” Tôi vén tóc lên, để lộ vết thương vẫn còn đang rỉ máu. “Anh thấy thế này là không sao à?” Tôi nhìn thấy anh ta khựng lại một chút rồi quay sang nhìn lão già. “Ba, sao ba có thể ra tay đánh người…” Nhưng anh ta còn chưa nói hết câu thì đã bị lão già đẩy mạnh sang một bên. “Cút đi. Còn không phải vì mày vô dụng sao? Tao đã dạy mày bao nhiêu lần rồi, đối với đàn bà thì không được mềm lòng. Lúc cần ra tay thì phải ra tay.” “Người xưa nói rồi, ba ngày không đánh là leo lên nóc nhà. Mày cứ không chịu nghe, ngày nào cũng chiều chuộng nó.” “Giờ thì hay rồi, nó còn dám cãi lại tao.” Trần Tuấn quay đầu nhìn tôi. “Em thật sự cãi lại ba à?” Tôi không thể nhịn nổi nữa, gào lên trong cơn giận dữ. “Ông ta đánh em, em còn không được nói vài câu sao? Hay em phải đứng nghiêm ở đó, ngoan ngoãn để ông ta đánh?” Trần Tuấn lập tức nói tiếp: “Không phải, vợ à, ba là bề trên. Ba dạy dỗ chúng ta một chút cũng là chuyện bình thường. Em không nên cãi lại.” Khốn kiếp. Trần Tuấn lúc nào cũng như vậy. Bất kể khi nào tôi xảy ra mâu thuẫn với bố mẹ anh ta, anh ta luôn không chút do dự đứng về phía họ. Việc đầu tiên anh ta làm là trách tôi, tìm lỗi ở tôi. Chưa bao giờ quan tâm đến tôi, cũng chưa từng hỏi tôi một câu tại sao. Tôi thất vọng nhìn người đàn ông trước mặt. Trước đây, tôi và bố mẹ chồng nhiều nhất cũng chỉ cãi nhau vài câu, mà lần nào cũng là tôi chủ động nhịn cho qua chuyện. Nhưng hôm nay tôi bị lão già đánh đến chảy máu. Vậy mà anh ta vẫn chẳng có ý định bênh vực tôi dù chỉ một chút. Trong cơn phẫn nộ, tôi tát anh ta một cái thật mạnh. “Trần Tuấn, ly hôn đi!” Anh ta cau mày thật chặt. “Vợ à, em nói gì trong lúc nóng giận thế? Chúng ta đang sống tốt như vậy, ly hôn cái gì?” Tốt? Anh ta thật sự cho rằng tôi đang sống tốt sao? “Tốt ở đâu? Tốt vì bị lão già đánh à? Hay tốt vì bị bà già chửi mắng? Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc tốt ở đâu?” “Tôi…” Lão già nghỉ ngơi đủ rồi. Vừa thấy tôi đánh con trai ông ta, ông ta lập tức nổi điên. Thậm chí còn hung hãn hơn lúc nãy. Ông ta đẩy mạnh Trần Tuấn sang một bên. “Mày đánh cháu tao rồi giờ còn dám đánh con trai tao nữa à? Ai cho mày lá gan lớn như vậy mà dám tác oai tác quái trong nhà tao hả?” Ha ha ha. Tôi cười. Thật sự bật cười. “Sao nào? Ông còn muốn đánh tôi nữa à?” Ông ta giơ tay lên. “Đúng vậy. Con khốn như mày chính là thiếu đòn. Hôm nay tao không đánh chết mày thì có lỗi với cái miệng hỗn láo đó.” Tay ông ta còn chưa kịp hạ xuống. Tôi đã nhanh hơn một bước. Tôi chộp lấy chiếc cốc trên bàn, ném thẳng vào tay ông ta. Choang! Chiếc cốc rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh. Lão già ôm cổ tay bị đập trúng, trừng mắt nhìn tôi. “Mày… mày còn dám động thủ? Phản rồi! Đúng là phản thật rồi!” Ông ta quay sang hét lớn với Trần Tuấn: “Lại đây! Trói nó lại cho tao! Hôm nay nếu không dạy dỗ nó đến ngoan ngoãn phục tùng thì tao không mang họ Trần nữa!” Chồng tôi đứng im, không nhúc nhích. “Ba, thôi đi.” Lão già lập tức đá một cú vào người Trần Tuấn. “Bảo mày đi lấy thì đi lấy đi. Tao sao lại sinh ra thằng con vô dụng như mày chứ.” “Chỉ cần mày có chút bản lĩnh thôi thì tao đâu phải tự tay dạy dỗ con đàn bà đanh đá này.” Tôi nhìn chằm chằm Trần Tuấn. Tôi muốn xem rốt cuộc anh ta có giúp họ ra tay với tôi hay không. Bị tôi nhìn như vậy, anh ta vô thức lùi lại một bước. “Trần Tuấn, hôm nay nếu anh dám động vào tôi một ngón tay, tôi nhất định sẽ khiến anh sống không bằng chết.” Anh ta nhìn lão già, rồi lại nhìn tôi. Cuối cùng chỉ nhỏ giọng nói: “Ba, ba bớt giận đi.” Lão già nghe vậy càng nổi điên hơn, chửi bới ầm ĩ, nước bọt văng tung tóe. “Mẹ kiếp, mày đúng là không giống dòng giống của tao. Đến vợ mình còn không quản nổi. Mày nhìn mẹ mày xem, bao nhiêu năm nay ngày nào cũng bị tao đánh, có bao giờ dám hé răng một tiếng không?” Ha ha… Ha ha… Đúng vậy. Mẹ chồng tôi cứ vài hôm lại bị ông ta đánh một trận. Thế mà bà ấy vẫn một lòng một dạ với ông ta. Ông ta tưởng rằng tất cả phụ nữ trên đời đều phải như vậy. Phải làm vật phụ thuộc của đàn ông. Làm nơi để đàn ông trút giận. Làm người hầu, người giúp việc, công cụ để phát tiết cảm xúc của đàn ông. Chứ không được sống là chính mình. Hôm nay tôi sẽ cho ông ta biết. Không phải người phụ nữ nào cũng giống mẹ chồng tôi. Phụ nữ cũng là những con người độc lập. Có lòng tự trọng. Có nhân phẩm. Tôi không chờ ông ta ra tay trước. Cũng không chờ Trần Tuấn động thủ. Tôi lao thẳng vào bếp. Tôi muốn tự mình đòi lại tất cả những tủi nhục mà mình đã phải chịu. Từng chút một. Thấy tôi chạy vào bếp, lão già lập tức đoán được tôi định làm gì. “Trần Tuấn, mau giữ nó lại! Nhanh lên!” Trần Tuấn cũng phản ứng lại, lao tới ôm chặt lấy tôi. “Vợ à, đừng kích động, ngàn vạn lần đừng kích động.” Tôi dùng chân đá anh ta, đạp anh ta. “Trần Tuấn, tốt nhất anh nên buông tôi ra ngay. Nếu không, tôi sẽ không tha cho cả anh đâu.” Anh ta ôm càng chặt hơn. “Vợ à, đừng giận nữa. Dù sao ông ấy cũng là ba của chúng ta. Em rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt với ông ấy.”