BỐ CHỒNG TÁT TÔI, TÔI LẬT TUNG CẢ NHÀ ÔNG TA-1

Chương 3



Khốn kiếp. “Trước đây bị họ chửi mắng, anh bảo tôi đừng chấp nhặt.” “Bị họ mỉa mai, sỉ nhục, anh cũng bảo tôi đừng chấp nhặt.” “Được thôi. Tôi nghe lời anh. Họ già rồi, đầu óc không còn minh mẫn nữa, tôi không chấp nhặt.” “Nhưng hôm nay ông ta đánh tôi. Trần Tuấn, anh có nhìn thấy không? Ông ta túm tóc tôi, tát tôi hơn chục cái. Vậy mà anh vẫn bảo tôi đừng chấp nhặt?” “Anh tưởng tôi là thánh mẫu cứu thế chắc? Cút đi, tôi không phải!” Tôi dồn hết sức lực, đá mạnh một cú vào chỗ hiểm của Trần Tuấn. Anh ta đau đến tái mặt, cuối cùng cũng buông tôi ra. Nắm lấy cơ hội, tôi lao vào bếp. Nơi này là chỗ tôi quen thuộc nhất. Tôi nhanh chóng tìm thấy con dao mà ngày nào mình cũng sử dụng. Rồi siết chặt nó trong tay. Lão già, bà già và Trần Tuấn đều đứng ở bên ngoài. Trần Tuấn nhìn tôi với vẻ hoảng hốt rồi van xin: “Vợ à, bỏ xuống đi, mau bỏ xuống đi. Như vậy nguy hiểm lắm.” Lão già vẫn không biết sợ, còn ngang ngược khiêu khích tôi. “Nào, tới đây. Mày còn dám cầm dao cơ đấy. Nào, chém thẳng vào đầu tao đi, để tao xem mày có gan đó không.” Ha ha ha. Tôi nhìn lão già hung hăng chẳng khác nào một tên xã hội đen. Giờ tôi mới hiểu vì sao Trần Tuấn lại thật thà và nhu nhược như vậy. Sau khi kết hôn tôi mới nhận ra. Anh ta luôn sống dưới cái bóng của bố mình. Tôi vung con dao trong tay. Ông ta tưởng tôi sẽ chém ông ta. Nhưng ông ta nhầm rồi. Chém ông ta tuy có thể giúp tôi hả giận. Nhưng cũng sẽ hủy hoại chính cuộc đời tôi. Tôi còn trẻ. Tôi còn cả một quãng đời dài phía trước. Tôi không thể vì một lão già mà đánh đổi nửa đời còn lại của mình. Nhìn ra tôi sẽ không thật sự ra tay với mình, lão già càng trở nên ngạo mạn. “Đồ vô dụng. Tao bảo mày chém mà mày cũng không dám. Mau bỏ dao xuống, tới đây quỳ xuống nhận lỗi với tao, tao sẽ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.” “Mày vẫn có thể tiếp tục ăn ngon mặc đẹp trong nhà này. Nếu không, tao muốn xem sau khi rời khỏi nhà họ Trần, còn ai thèm lấy mày nữa.” Hừ. Tôi nhìn vẻ mặt đầy tự tin của ông ta. Siết chặt con dao trong tay, tôi bước ngang qua ông ta. Tôi sẽ không động vào ông ta. Nhưng tôi sẽ động vào những thứ ông ta yêu quý nhất. Những chiếc bình cổ mà ông ta sưu tầm. Những bức tranh có giá trị. Cùng những chậu lan được ông ta chăm sóc còn quý hơn cả mạng sống. Tôi thấy thứ gì là phá thứ đó. Chẳng mấy chốc, căn phòng của ông ta đã trở nên tan hoang. Lão già ôm ngực, thở hổn hển. “Mày… mày… đừng động vào đồ của tao. Đừng động vào. Không được động vào!” “Những thứ đó còn đáng giá hơn mạng của mày. Mau buông xuống cho tao!” Thật nực cười. Tôi cố tình chọc tức ông ta. Tôi muốn dùng chính những thứ ông ta coi trọng nhất để khiến ông ta đau đớn. Từng chiếc bình bị tôi đập nát. Từng bức tranh bị tôi xé vụn. Những cành lan đang nở đẹp nhất đều bị tôi bẻ gãy rồi ném lên giường của ông ta. Lão già phát điên rồi. Thậm chí còn điên hơn cả lúc đánh tôi ban nãy. Ngón tay ông ta run rẩy chỉ vào tôi. “Dừng tay! Lưu Quyên, mau dừng tay cho tao!” Sao có thể chứ. Tôi chộp lấy chiếc bình mà ông ta yêu thích nhất rồi ném thẳng về phía ông ta. Theo bản năng, ông ta giơ tay đỡ. Mảnh sứ sắc nhọn lập tức cứa rách da ông ta. Máu chảy ra. Giống hệt máu trên trán tôi. “Ba, ba bị thương rồi!” Trần Tuấn vội vàng chạy tới xem vết thương cho bố mình, sau đó quay sang cầu xin tôi. “Vợ à, thôi được rồi, dừng lại đi. Em cũng đã trút giận đủ rồi. Em nhìn xem, ba cũng bị thương rồi.” Chưa đủ. Ông ta còn chưa bị tôi chọc tức đến chết. Tôi vẫn chưa thấy đủ. Môi lão già run bần bật. Nhưng ông ta lại không nói nổi một lời. Có vẻ ông ta tức đến mức phát bệnh cao huyết áp rồi. Trần Tuấn cuống cuồng đến mức không biết làm sao. Anh ta lớn tiếng gọi tôi: “Vợ à, thuốc của ba để ở đâu? Mau lấy cho ba đi, nhanh lên!” Tôi hoàn toàn chẳng buồn nghe anh ta đang nói gì. Tôi không biết. Cũng không muốn biết. Tôi vẫn tiếp tục đập phá đồ đạc. Đập phá khiến tâm trạng tôi dễ chịu hơn rất nhiều. Trần Tuấn càng lúc càng sốt ruột hơn. “Má, thuốc của ba đâu? Thuốc đâu rồi?” Tôi nhìn rất rõ. Trong mắt mẹ chồng thoáng qua một tia hưng phấn. Bà ta chần chừ rất lâu. Có lẽ trong khoảng thời gian đó, bà đã nghĩ rất nhiều. Nhưng cuối cùng bà vẫn đứng dậy đi lấy thuốc cho lão già. Một người phụ nữ bị đánh suốt nửa đời người, cuối cùng vẫn lựa chọn nhẫn nhịn. Sau khi uống thuốc, lão già dần hồi phục. Vừa có sức lại bắt đầu chửi tôi. “Trần Tuấn, nhanh lên! Trói con đàn bà điên này lại cho tao. Nó sắp lật trời rồi, thật sự sắp lật trời rồi!” Nhưng còn chưa kịp trói tôi thì chị chồng đã về. Chị ta nhìn tôi rồi nhìn lão già một cái, lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra. “Ba, ba lớn tuổi rồi, còn tức giận làm gì nữa. Đừng làm ảnh hưởng đến sức khỏe.” “Quyên à, có chuyện gì thì nói với chị. Chị nhất định sẽ giúp em.” Tôi suýt bật cười. Người chị chồng này ngày nào cũng về nhà mẹ đẻ chỉ tay năm ngón, chuyện gì cũng muốn quản. Lúc nào cũng muốn làm chủ cái nhà này. Chị ta mà giúp tôi sao? Tôi tốt bụng thật. Nhưng tôi không ngu. Trần Tuấn như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng nháy mắt ra hiệu cho chị ta. Chị chồng nhân cơ hội lấy con dao khỏi tay tôi. “Quyên à, đi thôi, chị đưa em ra ngoài giải khuây một chút.” Tôi không đi. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là thu dọn hành lý. Tôi phải rời khỏi nơi này ngay lập tức. Tôi muốn về nhà. Về với bố mẹ ruột của mình. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Sau khi trấn an lão già xong, Trần Tuấn lại chạy tới kéo tôi. “Vợ à, đừng giận nữa. Em xem đi, những thứ ba quý nhất cũng bị em phá hết rồi. Em cũng đã trút giận đủ rồi còn gì.” Tôi không thèm để ý đến anh ta. Tiếp tục thu dọn hành lý. “Nếu em cứ thế mà về nhà, bố mẹ em sẽ nghĩ thế nào?” “Họ sẽ buồn, sẽ đau lòng lắm.” “Vợ à, hay anh đưa em ra ngoài đi dạo một chút nhé?” Tôi đẩy mạnh anh ta ra. Trần Tuấn là người hiểu rõ điểm yếu của tôi nhất. Tôi lấy chồng xa.