BỐ CHỒNG TÁT TÔI, TÔI LẬT TUNG CẢ NHÀ ÔNG TA-1

Chương 4



Ngay từ đầu bố mẹ đã rất lo lắng. Vì vậy, bao năm qua tôi luôn chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn. Dù ở nhà họ Trần có phải chịu bao nhiêu tủi nhục đi nữa, tôi cũng chưa từng kể với bố mẹ. Bởi nói ra chỉ khiến họ lo lắng hơn. Mà cũng chẳng thể giúp được gì. Trần Tuấn hiểu rất rõ điều đó. Vậy mà bây giờ anh ta lại dùng chính điểm yếu ấy để khống chế tôi. Tôi thật sự sắp phát điên rồi. Bị lão già đánh, tôi chỉ cảm thấy tức giận. Nhưng Trần Tuấn… Anh ta lại lấy bố mẹ tôi ra để uy hiếp tôi. Tôi lập tức đá mạnh một cú vào chỗ hiểm của anh ta. “Trần Tuấn, cút đi! Cút xa một chút! Từ nay đừng bao giờ để tôi nhìn thấy anh nữa!” Vậy mà anh ta còn tỏ vẻ tủi thân. “Vợ à, em và ba mâu thuẫn với nhau chứ có phải mâu thuẫn với anh đâu. Em không thể trút giận lên anh được.” “Hơn nữa anh còn đang đứng về phía em mà. Em bình tĩnh lại đi.” Xem ra cú đá vừa rồi vẫn chưa đủ đau. Tôi giơ tay tát anh ta thêm một cái nữa. Đúng lúc ấy, chị chồng đang đứng ngoài cửa nhìn thấy. Chị ta khó chịu liếc tôi một cái rồi kéo Trần Tuấn sang bên. “A Tuấn à, em đúng là chẳng có chút bản lĩnh nào. Ba nói không sai đâu. Còn Quyên à, không phải chị muốn nói em, nhưng một người đàn ông mà em cứ động một chút là ra tay đánh, như vậy còn ra thể thống gì nữa?” Tôi thật sự thấy buồn cười. Rõ ràng đây là lần đầu tiên tôi đánh Trần Tuấn. Chị ta nhìn thấy lúc nào mà bảo tôi cứ động chút là đánh người? Hơn nữa… Đàn ông thì không được đánh. Còn phụ nữ thì có thể tùy tiện đánh sao? Kẻ nào đặt ra cái quy tắc khốn nạn đó? Chị ta vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt. “Ba đánh em là không đúng.” “Nhưng dù sao ông ấy cũng là bề trên. Em không nên cãi lại. Để ông ấy trút giận xong rồi nhịn một chút là qua chuyện thôi.” “Em nhìn em bây giờ đi. Em đập nát bao nhiêu đồ quý của ba, còn suýt làm ông ấy tức chết. Em nói xem chuyện này phải kết thúc thế nào đây?” Tôi thật sự cạn lời. Rõ ràng tôi là người bị đánh. Vậy mà bây giờ chị ta lại quay sang chất vấn tôi phải kết thúc thế nào. Tôi lạnh lùng nhìn chị ta, vén mái tóc lên, để lộ vết thương đỏ lòm trên đầu. “Tôi còn phải kết thúc thế nào nữa?” “Tôi bị tát hơn chục cái, chẳng lẽ còn không được chống trả?” Chị ta liếc nhìn vết thương một cái rồi thản nhiên nói: “Vết thương nhỏ thế này chết được ai đâu.” “Ông ấy là bố chồng em. Người già rồi, em còn trẻ, đừng chấp nhặt với ông ấy.” “Theo chị, em cứ đi xin lỗi ba một câu, nhận lỗi đi.” “Chị sẽ nói đỡ cho em vài câu.” “Những món đồ cổ với tranh chữ đó ít nhất cũng phải đáng giá mấy chục vạn tệ. Em bồi thường cho ba ít tiền đi.” “Để chị thương lượng giúp. Hai mươi vạn là được, coi như chuyện này kết thúc.” Tôi suýt bật cười thành tiếng. Thực ra tôi biết rất rõ. Trong đống đồ đó chẳng có món nào là hàng thật. Nhưng lão già lại cố chấp tin rằng tất cả đều là bảo vật quý giá. Điều duy nhất chị chồng nói đúng là ông ta xem chúng còn quý hơn mạng sống. Vì vậy tôi mới cố tình đập những thứ đó. Tôi nhắm thẳng vào chúng mà phá. Vậy mà chị ta lại bắt tôi xin lỗi. Còn bắt tôi bồi thường tiền. Ha ha. Nực cười đến mức muốn chảy nước mắt. “Chị à, xin lỗi nhé.” “Một người giúp việc miễn phí, một bà nội trợ như tôi làm gì có tiền.” Chị ta cười cười. “Chị biết em không có tiền.” “A Tuấn cũng chẳng có bao nhiêu.” “Tiền của nó chẳng phải đều bị em chuyển về nhà mẹ đẻ rồi sao?” “Hay thế này đi.” “Em gọi điện cho mẹ em, bảo bà chuyển cho em hai mươi vạn.” “Thiệt hại của ba chắc chắn còn nhiều hơn thế.” “Nhưng chị sẽ giúp em nói đỡ. Chỉ cần hai mươi vạn là được.” “Em vẫn là vợ của A Tuấn, vẫn là con dâu nhà họ Trần.” “Không ai đuổi em đi đâu.” Vô liêm sỉ. Y hệt Trần Tuấn. Tôi lấy chồng xa nhiều năm như vậy. Bố mẹ bệnh cũng không thể ở bên chăm sóc. Bình thường cũng chẳng thể phụng dưỡng cạnh bên. Mỗi tháng tôi chỉ gửi một nghìn tệ cho bố mẹ dưỡng già. Vậy mà trong mắt họ, đó lại là tôi hút máu nhà chồng đem tiền về nhà mẹ đẻ. Giờ chị ta còn muốn nhân cơ hội lấy lại số tiền đó. Thậm chí còn đòi gấp nhiều lần. Sao chị ta không nhắc đến chuyện mỗi tháng tôi còn đưa năm nghìn tệ cho bố chồng? Sao không nhắc đến việc ngày nào tôi cũng hầu hạ, chăm sóc cả nhà? Tôi kéo khóa vali lại. “Muốn tôi xin lỗi?” “Không thể nào.” “Dù ông ta có xin lỗi tôi, tôi cũng không chấp nhận.” “Tôi chưa báo cảnh sát đã là quá nhân nhượng với ông ta rồi.” “Mọi người đừng quá đáng.” Thấy tôi không hề nhượng bộ, Trần Mẫn cũng nổi giận. Giọng chị ta lập tức lớn hơn. “Em đúng là ngoan cố hết thuốc chữa.” “Chị muốn giúp em mà cũng không giúp nổi.” “A Tuấn, nhìn cho kỹ đi.” “Đây chính là người vợ mà em nhất quyết đòi cưới.” “Hồi đó chị giới thiệu cho em biết bao nhiêu cô gái tốt, gia cảnh rõ ràng, em lại không chịu.” “Cứ nhất quyết phải cưới một người ngoại tỉnh như cô ta.” “Bây giờ em có hối hận chưa?” “Chị, đừng nói nữa.” Trần Tuấn muốn kéo Trần Mẫn đi, nhưng chị ta lập tức hất tay anh ra. “Nếu em còn không biết dạy dỗ cô ta cho tử tế, sớm muộn gì cô ta cũng hại cả nhà này.” Tôi kéo vali định rời đi. Nhưng Trần Tuấn vẫn không ngừng níu kéo. Tôi dừng bước, nhìn thẳng vào anh ta một cách nghiêm túc. “Trần Tuấn, trong lòng anh có dù chỉ một chút đứng về phía em không?” “Anh có dù chỉ một chút muốn giúp em không?” Anh ta im lặng. Sự im lặng ấy khiến tim tôi như đang rỉ máu. Người đàn ông này. Người đàn ông mà năm xưa tôi mù quáng đem lòng yêu. Cuối cùng vẫn khiến tôi thất vọng. Điều tôi không ngờ là còn chưa bước ra khỏi phòng khách, tôi đã nghe thấy Trần Mẫn đang gọi điện thoại. Ban đầu tôi không để ý. Nhưng rồi tôi nghe chị ta nói: “Mọi người mau gửi tiền tới bồi thường tổn thất cho ba tôi đi. Nếu không, Lưu Quyên chắc chắn sẽ phải ngồi tù.” “Đúng vậy, ba tôi đang rất tức giận. Lưu Quyên không kính trọng bề trên, còn phá hỏng tài sản của ông ấy.” “Mọi người mau chuẩn bị tiền đi. Nếu không chuyện này tôi cũng không giúp được nữa.” Tôi lập tức nổi điên. Trần Mẫn… Chị ta dám lén gọi điện cho bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi ở cách đây hơn một nghìn cây số.

Bấm lin kế bên để đọc tiếp: https://nghienngontinh.com/bo-chong-tat-toi-toi-lat-tung-ca-nha-ong-ta-2




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.