BỐ CHỒNG TÁT TÔI, TÔI LẬT TUNG CẢ NHÀ ÔNG TA-2

Chương 9



“Lưu Quyên!” “Nhà các người quá đáng vừa thôi chứ!” “Đánh ba tôi nhập viện.” “Tôi sẽ kiện!” “Tôi nhất định sẽ kiện các người!” Tôi sợ chị ta sao? Không đợi Trần Mẫn kiện mình, tôi đã chủ động giao toàn bộ video giám sát trong nhà cho cảnh sát. Tôi tin pháp luật sẽ đưa ra phán quyết công bằng. Tôi tin pháp luật sẽ trừng trị kẻ xấu, chứ không làm oan người vô tội. Thậm chí tôi còn mong lão già chết luôn trong bệnh viện. Đỡ phải ra ngoài tiếp tục hại người. Nhưng cuối cùng ông ta vẫn xuất viện. Chỉ là sau biến cố đó, sức khỏe không còn được như trước nữa. Thủ tục ly hôn giữa tôi và Trần Tuấn cuối cùng cũng hoàn tất. Cũng đúng ngày hôm đó. Tôi nhận được tin lão già đã chết. Ông ta không chết vì bệnh tật. Mà bị chính bà vợ của mình làm cho tức chết. Thật ra tôi không quá bất ngờ. Nhưng Trần Tuấn thì không thể tin nổi. Dù thế nào anh ta cũng không tin người mẹ đã nhẫn nhịn, cúi đầu sống cả đời lại có thể làm cha mình tức chết. Đúng vậy. Anh ta không tin. Bởi anh ta không thể hiểu được. Nhưng tôi hiểu. Mẹ chồng tôi bị lão già chèn ép suốt cả đời. Mấy chục năm sống chung. Chỉ cần ông ta không vừa ý một chút là bà lại bị đánh đập. Những cái tát có thể giáng xuống bất cứ lúc nào. Trước đây lão già còn khỏe mạnh. Mẹ chồng cũng đã quen cam chịu. Dù trong lòng có hận đến đâu vẫn âm thầm nhẫn nhịn. Nhưng lần này khác rồi. Sức khỏe của lão già đã sa sút. Còn bà ấy, sau cả một đời chịu đựng, cuối cùng cũng có cơ hội phản kháng. Khi lão già lên cơn tăng huyết áp. Bà ấy chỉ cần đưa cho ông ta một viên thuốc là được. Nhưng bà ấy không làm vậy. Bà chỉ đứng nhìn. Nhìn ông ta từng chút một tắt thở. Nghe nói lúc đó trên mặt bà còn mang theo nụ cười. Người phụ nữ bị bắt nạt cả đời ấy. Cuối cùng cũng trả được món nợ oán hận vào những ngày cuối đời. Sau khi lão già chết. Bà ấy phát điên. Hoàn toàn phát điên. Trần Tuấn không thể chấp nhận sự thật đó. Cũng không muốn nhìn thấy mẹ mình nữa. Ông ta đưa bà vào bệnh viện tâm thần. Một người già hơn sáu mươi tuổi. Ở nơi như thế thì còn có thể sống được bao lâu? Vài tháng sau. Bà ấy cũng qua đời. Đi theo lão già. Không còn lão già hung hăng như xã hội đen làm chỗ dựa. Chồng của Trần Mẫn lập tức đòi ly hôn. Dĩ nhiên chị ta không đồng ý. Bao năm nay chị ta luôn nắm quyền trong nhà chồng. Sao có thể dễ dàng buông tay? Nhưng nhà chồng rất kiên quyết. Chị ta cũng chẳng còn cách nào khác. Cuối cùng bị đuổi ra ngoài. Một mình cô độc. Nghe những chuyện đó. Tôi khẽ thở phào một hơi. Rồi dẫn con trai rời xa gia đình ấy. Rời xa tất cả những người đó. Con trai nắm lấy tay tôi. “Mẹ…” “Con xin lỗi mẹ.” “Con hứa sau này sẽ nghe lời mẹ.” “Mẹ…” Tôi xoa đầu thằng bé. Nắm chặt bàn tay nhỏ của con. Sau lưng là quá khứ đầy đau khổ. Trước mặt là cuộc sống mới thuộc về hai mẹ con chúng tôi. Hết.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.