Ông ta liên tục khiêu khích tôi. Tôi giận đến mức gần như mất hết lý trí. Rồi tôi nhìn thấy. Con dao làm bếp mà Trần Mẫn vừa đặt xuống. Tôi nhìn chằm chằm vào lão già đang phát điên. Ngay khi tôi chuẩn bị cầm lấy con dao… Một bóng người cao lớn đột nhiên chắn trước mặt tôi. Bốp! Một cú đá mạnh giáng thẳng vào bụng lão già. Ông ta đau đớn lùi về phía sau. Lúc ấy tôi mới nhìn rõ người vừa tới. Chỉ trong nháy mắt. Nước mắt tôi lần thứ hai tuôn ra. Người tới không ai khác. Chính là chú ruột của tôi. Và cả em họ tôi. Họ đang làm việc ở thành phố này. Chắc chắn mẹ đã gọi báo cho họ. Quả nhiên. Sau khi đá ngã lão già, chú lập tức giữ chặt tay tôi. Ấn con dao xuống. “Quyên à.” “Bình tĩnh.” “Đừng kích động.” “Không đáng đâu.” “Tin chú.” “Chú nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cháu.” Tôi tin. Tôi thật sự tin chú. Ngày trước chú từng đi bộ đội. Lại biết võ. Ở trước mặt chú. Lão già kia chẳng đáng là gì cả. Lão già bị chú tôi đấm liên tiếp mấy cú. Đến mức phun ra một ngụm máu. Trần Mẫn bị dọa đến ngây người. Trần Tuấn cũng đứng chết lặng tại chỗ. Chỉ có chú tôi vẫn không ngừng tung từng cú đấm. “Ông tưởng người nhà họ Lưu dễ bị bắt nạt lắm sao?” “Ông tưởng nhà họ Lưu không có ai chống lưng cho Quyên à?” “Ông nghĩ nó lấy chồng xa thì không còn người thân nữa sao?” “Tôi nói cho ông biết.” “Nhìn cho kỹ đây.” “Tôi cũng hơn sáu mươi tuổi rồi.” “Dù có đánh chết ông, tôi cũng chẳng phải ngồi tù!” Trần Mẫn và Trần Tuấn cuối cùng cũng hoàn hồn. Trần Mẫn vội vàng kêu cảnh sát giúp đỡ. Còn Trần Tuấn thì bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt chú tôi. “Chú Hai!” “Là lỗi của cháu.” “Tất cả đều là lỗi của cháu.” “Chú rộng lượng bỏ qua đi.” “Đừng đánh ba cháu nữa.” “Chú đánh cháu đi.” “Đánh cháu đi.” Chú tôi quay người lại. Đấm thẳng một cú vào mặt Trần Tuấn. Đánh đến mức sống mũi anh ta lệch hẳn sang một bên. “Còn mày.” “Mày cũng đáng bị đánh.” “Mày cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.” “Quyên bỏ gia đình, lấy chồng xa để cưới mày.” “Không bảo vệ được nó thì thôi.” “Còn hùa theo người nhà bắt nạt nó.” “Mày có biết không?” “Mày không xứng làm đàn ông!” Trần Tuấn cúi đầu. Để mặc những cú đấm như mưa rơi xuống người mình. Không dám phản kháng dù chỉ một lần. Trần Mẫn hét lên chói tai. Em họ tôi trở tay tát chị ta một cái. Đánh đến mức chị ta lập tức câm bặt. Cuối cùng. Em họ kéo Tiểu Quân về phía tôi. “Chị.” “Chị đưa Tiểu Quân xuống xe đợi bọn em.” Tôi hiểu. Họ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nhà họ Trần. Và tôi cũng không muốn ngăn cản. Hoàn toàn không muốn. Ngồi trong xe. Tôi nghe thấy tiếng đổ vỡ ầm ầm vọng xuống từ tầng trên. Nghe thấy tiếng khóc của Trần Mẫn và mẹ chồng. Nghe thấy tiếng gào đau đớn của lão già. Cũng nghe thấy tiếng van xin của Trần Tuấn. Rất lâu sau. Chú tôi và em họ mới hùng dũng bước xuống. Chú phủi phủi tay. Rồi đắc ý nhìn tôi. “Quyên à.” “Chú ra tay có nặng quá không?” Tôi lặng lẽ giơ ngón tay cái. “Đáng đời.” “Đó là thứ họ đáng phải nhận.” Bố mẹ tôi đi xe suốt đêm để tới đây. Vừa gặp tôi. Mẹ đã ôm chầm lấy tôi mà khóc. Nhưng bà không trách tôi lấy một câu. Chính điều đó lại khiến lòng tôi đau đớn hơn. Tôi đã làm họ lo lắng. Làm họ phải thấp thỏm bất an. Tất cả đều do tôi. Do tôi mù quáng nhìn lầm người. Do tôi yêu Trần Tuấn. Do tôi cố chấp lấy chồng xa. Sáng hôm sau. Bố mẹ và chú tôi trực tiếp đưa Trần Tuấn đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn. Anh ta vừa khóc vừa cầu xin tôi. “Vợ à.” “Anh thật sự không đánh em.” “Anh chưa từng ra tay.” “Tất cả đều là ba anh.” “Ông ấy cũng đã bị chú đánh đến mức phải nhập viện rồi.” “Chúng ta coi như hòa nhau được không?” “Cho qua chuyện này được không?” Hòa nhau? Hòa cái đầu anh ấy! Tôi tát anh ta một cái. Mẹ tôi cũng tát anh ta một cái. “Cút đi.” “Trần Tuấn.” “Từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Nhưng anh ta không đi. Ngược lại. Trần Mẫn hớt hải chạy tới.