Thông tin truyện

Bẫy Không Lối Thoát

Bẫy Không Lối Thoát

 Tác giả:

 Thể loại:

Chưa phân loại

 Tình trạng:

Đang tiến hành 0 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt
(CHƯƠNG 2) Quán cà phê trên phố Nguyên Hòa không đông vào buổi trưa.
Chi Vãn chọn chiếc bàn góc trong cùng, gọi một ly cà phê đen không đường, rồi ngồi xuống với tư thế của người đang có rất nhiều thời gian.
Cô không đến văn phòng sáng nay. Không gặp nhà đầu tư nào cả.
Cuộc hẹn đó đã được cô hoãn lại từ hôm qua, bằng lý do sức khỏe không tốt. Thứ cô đang chờ đợi không nằm trong phòng họp nào.
Ly cà phê đắng vừa phải.
Cô uống chậm rãi, mắt nhìn ra con phố bên ngoài nơi người ta đi lại tấp nập. Họ không hay biết gì về những gì đang xảy ra ở đường vòng núi phía tây.
Cô tự hỏi mình có phải kẻ xấu xa không.
Câu trả lời đến không chậm trễ: không.
Cô đã báo cảnh sát về chiếc xe từ đêm qua. Cô đã không để mẹ chồng lên xe mà không có phương án dự phòng.
Hai chiếc xe cảnh sát đang bí mật bám theo chiếc Porsche trên toàn bộ hành trình đến chợ.
Với nhiệm vụ chặn xe lại trước khi bà Triệu Xuân Hoa xuống con dốc nguy hiểm.
Đó là thỏa thuận Chi Vãn đã đàm phán lúc mười một giờ đêm qua — bằng chứng đầy đủ, kế hoạch rõ ràng, và yêu cầu duy nhất: bắt tận tay.
Nhưng cảnh sát là con người. Con người có thể mắc sai lầm.
Chi Vãn nhìn vào lòng bàn tay, ngón tay khẽ run một nhịp rồi thôi.
Điện thoại reo. Màn hình hiện tên: Cố Ngôn.
Cô nhìn cái tên ấy trong ba giây. Rồi nhấc máy.
“Chi Vãn!” Giọng hắn gào thét qua đường dây, phía sau là tiếng còi xe cứu thương xé toạc không khí.
“Em đang ở đâu? Mẹ xảy ra chuyện rồi! Xe lao qua rào chắn đường vòng quanh núi, lật xuống mương rồi!”
Trong một giây ngắn ngủi — một giây duy nhất — Chi Vãn nhắm mắt lại. Như vậy là cảnh sát đã không kịp.
Cô mở mắt ra. Giọng cô bắt đầu run, đúng theo cách một người vợ đang hoảng loạn sẽ run:
“Cái gì? Chồng ơi, sao lại thế được? Em tới ngay đây!”
Cô cúp máy.
Khuôn mặt cô trở về trạng thái ban đầu — lạnh lùng, tập trung, không một gợn sóng.
Cô lấy trong túi xách ra chiếc gương nhỏ, ngắm nhìn mình một lúc rồi dùng tay vuốt nhẹ lên mái tóc cho hơi rối.
Ấn ngón tay vào khóe mắt vài lần cho đỏ hoe, cởi bớt khuy áo vest cho lộ vẻ vội vàng.
Một người vợ đang lao đến bệnh viện trong cơn hoảng loạn trông như thế nào — cô đã hình dung trước từ lâu.
Cô để lại tờ tiền trên bàn, đứng dậy rời quán.
Hành lang bệnh viện mùi thuốc sát trùng và nước hoa rẻ tiền.
Cố Ngôn ngồi gục trước phòng cấp cứu, đầu ôm trong lòng bàn tay, vai rũ xuống như người vừa vác một tảng đá khổng lồ quá lâu.
Hắn ngẩng đầu khi nghe tiếng giày cao gót quen thuộc, mắt đỏ ngầu nhìn Chi Vãn như thể đang tìm kiếm điều gì đó.
Sự đồng lõa? Sự tha thứ? Hay chỉ là một người biết cùng chịu đựng?
Chi Vãn chạy đến, hai tay bấu lấy cánh tay hắn, nước mắt lăn dài:
“Mẹ đâu? Mẹ thế nào rồi anh ơi? Có phải do em để mẹ lái xe không? Đều là lỗi của em hết…”
Hắn nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Không nói gì.
Bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu. Trên khuôn mặt ông là thứ biểu cảm của người quen với việc đưa tin xấu — không lạnh lùng, nhưng cũng không mềm lòng.
“Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. Nhưng tình trạng rất tệ. Xương gãy nhiều chỗ, vỡ nội tạng.”
“Đặc biệt là cột sống cổ chấn thương nặng — từ nay về sau bà ấy sẽ liệt toàn thân từ cổ trở xuống.”
Không khí trong hành lang dường như ngừng lại.
Cố Ngôn đứng không vững. Hắn với tay bám lấy thành ghế, gương mặt biến dạng theo một cách mà Chi Vãn quan sát rất kỹ.
Không hẳn là đau, mà là sự tính toán đang vội vã sụp đổ.
Người đàn bà nằm trong phòng kia không phải mục tiêu hắn muốn dít. Nhưng giờ đây bà ta là bằng chứng sống của tội ác hắn gây ra.
Hai viên cảnh sát xuất hiện từ cuối hành lang.
Bước đi của họ không vội vàng nhưng có chủ đích — kiểu bước chân của người đang đến để kết thúc một chương truyện.
“Anh là Cố Ngôn?” Viên cảnh sát cầm theo tập hồ sơ mỏng.
“Qua khám nghiệm hiện trường, chúng tôi phát hiện ống dầu phanh của chiếc xe có dấu vết bị cắt đứt rất gọn gàng. Đây không phải tai nạn mà là một vụ mưu sát chưa đạt.”
“Ai là người có động cơ muốn hại vợ hoặc mẹ anh?”
Chi Vãn sụp xuống, tay che miệng, vai rung lên từng đợt.
“Mưu sát sao? Ai lại muốn dít tôi chứ? Xe của tôi mới bảo dưỡng tháng trước mà! Chồng ơi, anh nói xem có phải ai đó đã động tay chân vào xe không?”
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong hành lang.
Cố Ngôn nhìn vợ. Hắn hiểu. Cô ấy biết. Cô ấy đã biết từ trước.
Và tất cả những gì đang xảy ra — chiếc xe, người mẹ, cảnh sát — tất cả đều không phải ngẫu nhiên.
Hắn mở miệng nhưng không có âm thanh nào thoát ra được.
Đó là lúc điện thoại của Chi Vãn sáng lên. Một tin nhắn MMS từ số lạ.
Cô mở ra — và tất cả những gì cô đã dàn dựng, tất cả sự bình tĩnh mà cô đã duy trì suốt nhiều tháng trời, đột nhiên vỡ ra.
Không phải vì giả vờ mà vì sự thật đau hơn cô tưởng.
Trong bức ảnh trên màn hình — rõ ràng, sắc nét, không thể nhầm lẫn — là Cố Ngôn và Tô Mộc.
Tô Mộc. Người bạn thân đã ngồi ăn cơm nhà cô hàng trăm buổi tối.
Người đã khóc cùng cô khi cô sảy thai lần đầu. Người đã nắm tay cô trong bệnh viện và nói tao sẽ luôn ở đây với mày.
Điện thoại rơi xuống sàn đá lạnh, vỡ tan.
Và lần này, Chi Vãn khóc thật.
Phòng thẩm vấn. Ánh đèn neon trắng đục. Mùi cà phê nguội và giấy tờ cũ.
Chi Vãn ngồi đối diện với cảnh sát, tay đan vào nhau trên mặt bàn.
Cô đã lau khô nước mắt. Giọng cô ổn định hơn — không phải vì cô không đau, mà vì đau không còn là thứ duy nhất cô đang cảm thấy nữa.
Cố Ngôn ngồi ở góc bên kia.
Hắn đang cố gắng kiểm soát hơi thở, đang cố gắng xây dựng một câu chuyện nào đó trong đầu.
Đang nhìn quanh phòng với ánh mắt của con thú đang tìm lối thoát.
Không có lối thoát nào.
Viên cảnh sát thứ hai bước vào, trên tay cầm chiếc điện thoại của Cố Ngôn đã được mở khóa.
Ông cắm cáp kết nối vào thiết bị chiếu, và màn hình trên tường sáng lên với nội dung lịch sử tin nhắn WeChat.
“Đây là tin nhắn anh gửi cho nhân tình vào tối ba ngày trước.”
Những chữ hiện lên rõ ràng từng từ: “Mọi thứ đang theo kế hoạch. Sau ngày mai khi cô ta chít bất đắc kỳ tử, toàn bộ tài sản, nhà cửa, cổ phiếu sẽ là của chúng ta.”
Cố Ngôn đứng bật dậy. “Điện thoại tôi bị hack! Có người muốn hãm hại tôi!”
“Ngồi xuống.” Giọng cảnh sát không lên không xuống.
Tiếng còng số 8 vang lên — âm thanh kim loại chạm nhau lạnh lẽo, gọn gàng và dứt khoát.
Chi Vãn nhìn theo khi người ta lôi hắn ra khỏi phòng.
Hắn ngoái lại nhìn cô một lần cuối — trong ánh mắt đó có sự kinh hãi, có oán hận, có câu hỏi không lời.
Cô nhìn lại, không ngoảnh mặt, không run rẩy.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên — không phải nụ cười chiến thắng, không phải sự thỏa mãn của kẻ báo thù.
Chỉ là thứ biểu cảm của người vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang quá lâu.
Nhưng khi cô quay lại và nhìn vào màn hình vẫn còn hiển thị những dòng tin nhắn kia, một suy nghĩ lướt qua đầu cô.
Ai đã gửi cho cô bức ảnh chụp Cố Ngôn và Tô Mộc ngay đúng lúc đó?
Số điện thoại lạ. Không danh bạ. Bức ảnh được chụp trong phòng ngủ mà cô chưa từng đến.
Có người khác đang biết về tất cả những điều này.
Và người đó đã chọn để lộ ra vào đúng khoảnh khắc ấy, tại đúng căn phòng thẩm vấn đó.
Chi Vãn nhìn lại chiếc điện thoại vỡ nát trên sàn — và lần đầu tiên trong suốt nhiều tháng, cô không biết mình đang nghĩ đến điều gì tiếp theo.

Chương mới nhất

Danh sách chương

Bình luận