Thông tin truyện

Hôm nay ly hôn chưa

Hôm nay ly hôn chưa

 Tác giả:

 Thể loại:

Chưa phân loại

 Tình trạng:

Đang tiến hành 0 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

3. “Lục Tử Khiêm, chúng ta kết thúc. Anh và trà xanh của anh… hãy chờ nhận lấy cái kết đắt giá nhất.”



Nhược Hy nhanh chóng được đưa vào bệnh viện ngay sau đó.

Cô tỉnh khỏi cơn hôn mê bởi mùi thuốc sát trùng nồng nặc vây lấy khứu giác. Nhược Hy khó khăn mở mắt.

Đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát và tiếng máy móc kêu “tít tít” đều đặn nhắc nhở cô về một thực tại tàn khốc.

Bàn tay gầy guộc của cô run rẩy đưa xuống chạm vào bụng. Một khoảng không trống rỗng. Cảm giác đau đớn không chỉ đến từ thể xác, mà còn như một nhát d-ao rỉ sét chậm rãi lách qua linh hồn.

“Cô tỉnh rồi sao?”

Một giọng trầm thấp, mang theo quyền uy tự nhiên vang lên.

Nhược Hy chậm rãi quay đầu, bắt gặp Hoắc Kỷ Thành đang đứng ngược sáng bên cửa sổ. Dáng người cao lớn của ngài Bộ trưởng khiến căn phòng bệnh VIP vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội.

Môi cô mấp máy, thanh âm khàn đặc: “Đứa bé…”

Hoắc Kỷ Thành im lặng. Sự im lặng ấy kéo dài như một thế kỷ. Anh bước lại gần, đặt ly nước ấm xuống bàn, giọng nói dịu đi nhưng vẫn đầy lý trí:

“Đứa bé không giữ được. Cô bị suy nhược trầm trọng, cộng thêm chấn thương tâm lý và mất máu cấp… Cố Diễn đã cố hết sức.”

Nhược Hy không khóc thành tiếng. Nước mắt cứ thế chảy tràn, thấm đẫm gối.

Bỗng cô cười, một nụ cười vặn vẹo, đầy tự giễu. Đứa trẻ tội nghiệp của cô thậm chí còn chưa kịp để cha nó biết đến sự tồn tại của mình, đã bị chính người cha đó gián tiếp tước đi quyền làm người.

Bất ngờ, cánh cửa phòng bệnh bật mở vang lên tiếng động chói tai.

Lục Tử Khiêm sau khi nghe cô nhập viện liền hùng hổ xông đến, gương mặt điển trai giờ đây vặn vẹo vì giận dữ. Không có lời quan tâm, chỉ có sự cay nghiệt chất vấn:

“Thẩm Nhược Hy! Cô đúng là đồ rắn độc! Tâm Nhi vì bị mảnh sành đâm mà nhiễm trùng vết thương, đang sốt cao li bì. Cô còn ở đây giả vờ ngất xỉu để trốn tránh trách nhiệm sao?”

Anh ta chưa kịp bước đến gần giường bệnh thì một bóng người cao lớn đã chắn ngang.

Hoắc Kỷ Thành đứng đó, hai tay đút túi quần, khí thế áp đảo khiến không gian như đông cứng lại.

Lục Tử Khiêm khựng lại, vẻ mặt biến đổi liên tục từ ngỡ ngàng sang cung kính:

“Hoắc… Bộ trưởng Hoắc? Sao ngài lại ở đây? Đây là chuyện gia đình tôi…”

“Gia đình?” Hoắc Kỷ Thành nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Tôi chỉ thấy một gã đàn ông đang gào thét với người phụ nữ vừa mới sảythai vì sự vô trách nhiệm của chính hắn.”

Lục Tử Khiêm bàng hoàng, nhìn xuống bụng Nhược Hy:

“Sảy… sảythai? Cô có thai từ bao giờ? Sao tôi không biết?”

Cô lau sạch những giọt nước mắt dính trên má.

“Anh bận chăm sóc vết xước trên tay nhân tình, làm sao biết được vợ mình đang mang giọt máu của anh?”

Nhược Hy ngồi dậy, dù gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt lại sáng rực sự căm hận.

“Lục Tử Khiêm, anh không xứng đáng làm cha, càng không xứng đáng làm người.”



Đúng lúc này, Giang Triết từ bên ngoài thong thả bước vào, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng, mắt thấy đông đủ, Giang Triết nở nụ cười, lời nói đượm mùi châm biếm.

“Ô kìa Lục Tổng, đừng vội mắng vợ. Tôi có món quà nhỏ tặng anh đây. Camera ghi hình trong phòng khách… góc quay rất nét, thu âm cực chuẩn. Đoạn Lâm Tâm Nhi tự ngã rồi tự khóc, đúng là xứng đáng nhận giải Oscar đấy.”

Mặt Lục Tử Khiêm tái mét khi nhìn thấy những hình ảnh trong máy tính bảng.

Sự thật phơi bày…

Nhược Hy không hề chạm vào Lâm Tâm Nhi, tất cả chỉ là màn kịch tự biên tự diễn của ả trà xanh.

“Tôi… tôi không biết…” Lục Tử Khiêm lắp bắp, sự tự tôn của hắn bị vỡ vụn.

“Bây giờ anh biết rồi đó.” Hoắc Kỷ Thành lạnh lùng cắt ngang. “Và tôi cũng muốn thông báo: “Từ giây phút này, Thẩm Nhược Hy là chuyên gia cấp cao được Bộ Ngoại giao bảo hộ cho dự án phục chế bảo vật quốc gia. Mọi sự xâm phạm đến cô ấy đều được coi là đối đầu với tôi.”

Anh quay sang nhìn Nhược Hy, đặt một tập hồ sơ lên bàn:

“Cô Thẩm, đơn ly hôn đã soạn xong. Chỉ cần cô ký, phần đời còn lại, không ai có thể làm nhục cô nữa.”

Nhược Hy nhìn tờ đơn trắng mực đen không biết đã được soạn ra lúc nào, rồi nhìn vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông đã cứu mình hai lần.

Cô cầm bút, ký tên bằng những nét chữ dứt khoát nhất cuộc đời.

Song, ngẩng đầu nhìn thẳng vào gã chồng cũ đang đứng chôn chân tại chỗ:

“Lục Tử Khiêm, chúng ta kết thúc. Anh và trà xanh của anh… hãy chờ nhận lấy cái kết đắt giá nhất.”

Dưới sức ép từ vệ sĩ của Hoắc Kỷ Thành, Lục Tử Khiêm không kịp trăng trối ngụy biện câu nào đã bị đuổi ra ngoài như một kẻ bại trận.

Ngoài cửa Cố Diễn vừa vặn đi đến, chứng kiến toàn bộ câu chuyện, chờ Lục Tử Khiêm bị đuổi mới bước vào. Cố Diễn đút tay vào túi áo blouse trắng thì thầm trêu chọc:

“Này Kỷ Thành, cậu cứu người ta, rồi định hốt luôn hay sao mà ra tay gắt thế?”

Hoắc Kỷ Thành không trả lời.

Anh thâm trầm hướng ánh mắt nhìn người phụ nữ đang kiệt sức nhưng đầy kiên cường trên giường bệnh, trong lòng thầm nhủ:

Viên ngọc này, từ nay sẽ do Hoắc Kỷ Thành anh mài dũa!

(Còn tiếp…)

Xem tiếp tại đây : https://nghienngontinh.com/hom-nay-ly-hon-chua-3?preview_id=5766&preview_nonce=7374675cb5&_thumbnail_id=-1&preview=true


Chương mới nhất

Danh sách chương

Bình luận