Thông tin truyện

Hôm nay ly hôn chưa

Hôm nay ly hôn chưa

 Tác giả:

 Thể loại:

Chưa phân loại

 Tình trạng:

Đang tiến hành 0 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt
2. “Cứu… cứu con tôi với…”
Cả đêm Nhược Hy không ngủ. Cô ngồi bất động bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa đập liên hồi vào mặt kính, vỡ tan, rồi trượt dài… hệt như cách mà cuộc hôn nhân của cô đang lùi dần vào vực thẳm.
Sáng hôm sau, khi bước xuống lầu, một tia nhói buốt xẹt qua lồng ngực Nhược Hy.
Giữa căn phòng bếp vốn là nơi cô vẫn tận tụy chuẩn bị bữa sáng mỗi ngày, giờ đây trở thành nơi diễn ra khung cảnh mùi mẫn mà Lục Tử Khiêm dịu dàng đút từng thìa cháo cho Lâm Tâm Nhi.
Ánh mắt anh ta nhìn ả đầy xót xa, thứ ánh mắt mà từ lâu Nhược Hy đã không còn được chạm tới.
“Hy Hy, chị dậy rồi sao?” Lâm Tâm Nhi hốt hoảng giả tạo, vội đẩy bát cháo ra. “Chị đừng giận anh Tử Khiêm, đêm qua em đau đầu quá, anh ấy sợ em xảy ra chuyện nên mới ở lại phòng khách trông chừng…”
Lục Tử Khiêm đặt mạnh chiếc thìa xuống bát. Âm thanh va chạm chát chúa vang dội trong không gian tĩnh lặng:
“Em không cần phải giải thích với loại phụ nữ tâm địa sắt đá như cô ta. Cô ta không có trái tim đâu.”
Nhược Hy phớt lờ như không nghe thấy. Cô điềm tĩnh bước ngang qua họ, rót cho mình một ly nước lọc.
Sự phớt lờ tuyệt đối này của cô như một cái tát vào lòng tự tôn của Lục Tử Khiêm. Anh ta đứng phắt dậy, sải bước tới giật phắt ly nước trên tay cô, nước bắn tung tóe lên tà váy trắng.
“Thẩm Nhược Hy! Tôi đang nói chuyện với cô đấy! Thái độ đó là sao?”
“Thái độ của một người sắp thành người dưng.” Nhược Hy lạnh lùng ngước mắt, đôi đồng tử trong veo không chút gợn sóng. “Lục Tử Khiêm, nếu anh đã nóng lòng muốn đưa cô ta vào đây đến thế, thì chúng ta kết thúc đi. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến văn phòng anh vào chiều nay.”
Lâm Tâm Nhi nghe thấy hai chữ “ly hôn”, một tia hân hoan tột độ xẹt qua đáy mắt, nhưng ngay lập tức được che đậy bằng vẻ mặt kinh hoàng.
Lâm Tâm Nhi loạng choạng đứng dậy tiến đến trước mặt cô.
“Chị Hy Hy, đừng vì em mà làm thế… Em sẽ đi ngay đây, em không muốn hai người vì em mà tan vỡ…”
Nói đoạn, khi lướt qua người Nhược Hy, ả cố tình vấp chân, cơ thể đổ rạp về phía đống mảnh sứ vỡ từ đêm qua vẫn chưa được dọn dẹp.
“Á!”
Tiếng thét chói tai vang lên. Lòng bàn tay Lâm Tâm Nhi rỉ máu, đỏ tươi trên nền gạch trắng.
“Tâm Nhi!” Lục Tử Khiêm gầm lên. Anh ta quay sang nhìn Nhược Hy với ánh mắt căm phẫn đến tột cùng: “Thẩm Nhược Hy! Cô độc ác đến mức này sao?”
“Tôi không hề chạm vào cô ta.” Nhược Hy gằn giọng, bàn tay trong túi áo siết chặt để ngăn sự run rẩy.
“Câm miệng!” Tử Khiêm bế thốc Lâm Tâm Nhi lên, nghiến răng đe dọa: “Nếu cái tay này của cô ấy có mệnh hệ gì, tôi thề sẽ khiến cả đời này cô không bao giờ cầm được cọ vẽ nữa!”
Anh ta vội vã rời đi, bỏ lại Nhược Hy trơ trọi giữa căn nhà lạnh lẽo như hầm băng. Cô run rẩy ngồi thụp xuống sàn, cơn đau từ bụng dưới đột ngột ập đến như hàng ngàn mũi kim châm.
Gương mặt cô trắng bệch, mồ hôi hột chảy dài trên trán.
[Không được… con ơi, xin con… hãy kiên cường một chút…]
Cô cố vươn tay tìm điện thoại, nhưng cơn đau co thắt khiến tầm nhìn mờ dần, mọi thứ bắt đầu quay cuồng.
Trụ sở Bộ Ngoại giao
Hoắc Kỷ Thành vừa kết thúc cuộc họp thượng đỉnh đầy căng thẳng.
Anh bước ra hành lang với phong thái ung dung, uy nghiêm. Theo sau là hội bạn thân đang rôm rả bàn luận về buổi tiệc tối.
Cố Diễn bất chợt ngó qua lên tiếng.
“Kỷ Thành, tối nay làm vài ly chứ? Giang thiếu mới tậu được chai rượu quý từ Pháp đấy.”
Giang Triết cười hì hì, huých vai Kỷ Thành tiếp lời.
“Thôi đi, ngài Bộ trưởng của chúng ta đang bận nghiên cứu viên ngọc quý nào đó rồi. Sao thế, định mời cô chuyên gia phục chế đó về làm việc thật à?”
Hoắc Kỷ Thành không đáp, đôi mắt sâu thẳm trầm tư nhìn làn mưa ngoài cửa sổ. Bất ngờ, điện thoại trong túi áo rung lên. Một tin nhắn từ người quen ở Viện Phục chế:
[Ngài Bộ trưởng, Thẩm Nhược Hy báo xin nghỉ vì lý do sức khỏe. Giọng cô ấy nghe rất tệ, dường như đang gặp nguy hiểm…]
Đôi lông mày rậm của Hoắc Kỷ Thành khẽ nhíu lại, khí thế quanh người lập tức trở nên lạnh lẽo.
Anh quay sang trợ lý, giọng đanh thép.
“Kiểm tra định vị của Thẩm Nhược Hy. Ngay lập tức!”
Giang Triết và Cố Diễn nhìn nhau kinh ngạc.
Tảng băng nghìn năm này mà cũng biết lo lắng cho phụ nữ sao? Sau đó, hai người lập tức tức bám theo xe của Kỷ Thành.
Biệt thự họ Lục
Cánh cửa biệt thự không khóa kỹ vì sự vội vàng của Lục Tử Khiêm khi nãy. Hoắc Kỷ Thành đẩy cửa bước vào, sải bước dài qua phòng khách.
Khi nhìn thấy bóng dáng gầy guộc đang nằm lịm trên sàn nhà, tà váy trắng loang lổ những vệt máu nhạt, trái tim sắt đá của ngài Bộ trưởng bỗng thắt lại một nhịp.
Anh lao đến, bế bổng cô lên trong vòng tay vững chãi.
“Thẩm Nhược Hy! Tỉnh lại!”
Nhược Hy lờ mờ mở mắt. Trong cơn mê man, cô thấy một gương mặt tuấn tú với những đường nét sắc sảo như tạc tượng đang kề sát. Mùi hương thanh lịch từ người anh bao bọc lấy cô, mang lại một cảm giác an toàn lạ kỳ mà cô chưa từng có.
“Cứu… cứu con tôi với…”
Cô vô thức thều thào một câu khẩn thiết rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Hoắc Kỷ Thành siết chặt vòng tay, ánh mắt anh tỏa ra sát khí thấu xương khi nhìn lướt qua khung cảnh hỗn độn trong căn nhà. Anh gằn giọng ra lệnh cho hội bạn vừa chạy tới:
“Cố Diễn, chuẩn bị phòng cấp cứu tốt nhất ở bệnh viện của cậu. Giang Triết, trong vòng một tiếng, tôi muốn toàn bộ dữ liệu camera trong căn nhà này.”
Giang Triết thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc gật đầu: “Rõ, thưa ngài Bộ trưởng.”
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cấp cứu mà Nhược Hy tự gọi trước đó để cứu chính mình và đứa nhỏ trong bụng vừa vặn vang lên dồn dập ngoài cổng, xé tan màn mưa u ám.

Chương mới nhất

Danh sách chương

Bình luận