Thông tin truyện

Hôm nay ly hôn chưa

Hôm nay ly hôn chưa

 Tác giả:

 Thể loại:

Chưa phân loại

 Tình trạng:

Đang tiến hành 0 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

4. “Tâm Nhi, em có thật sự bị ngã không? Hay tất cả chỉ là một vở kịch do em tự biên tự diễn?”



Căn phòng bệnh trở nên tĩnh mịch đến lạ thường sau khi bóng dáng Lục Tử Khiêm bị tống khứ ra ngoài.

Nhược Hy tựa lưng vào gối, đôi mắt vương chút sương mờ, vô định nhìn ra khoảng không xám xịt ngoài cửa sổ.

Tờ đơn ly hôn với chữ ký còn chưa ráo mực như một dấu chấm hết nghiệt ngã, rút cạn chút sinh khí cuối cùng trong cơ thể mảnh mai của cô.

“Nghỉ ngơi đi. Giông bão ngoài kia, tôi sẽ ngăn lại cho cô.”

Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lành lạnh đặc trưng của Hoắc Kỷ Thành kéo cô trở về với thực tại.

Nhược Hy ngước nhìn người đàn ông quyền lực trước mặt, sự hoài nghi không thể che giấu hiện rõ trong con ngươi trong vắt:

“Ngài Bộ trưởng… tại sao ngài lại dấn thân vào vũng bùn này vì tôi? Chúng ta vốn dĩ là hai đường thẳng song song không một chút giao điểm.”

Hoắc Kỷ Thành không đáp ngay.

Những ngón tay thon dài, sạch sẽ của anh chậm rãi chỉnh lại nhành hoa bách hợp trên bàn, hành động thong dong nhưng toát lên áp lực của kẻ bề trên.

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ:

“Tôi là một thương nhân, và tôi không đầu tư vào những kẻ vô dụng. Tôi cần tài năng thiên bẩm của cô cho dự án “Vũ Điệu Thiên Nga” phục chế báu vật hoàng gia đang bị hư hại. Và hơn hết…”

Anh dừng lại nửa nhịp nheo mắt, thanh âm lạnh lẽo hơn vài phần.

“Tôi cực kỳ dị ứng với việc nhìn thấy những kiệt tác bị hủy hoại bởi những kẻ phàm phu tục tử không biết trân trọng giá trị.”

Lời vừa dứt. Cánh cửa phòng bệnh một lần nữa bật mở. Nhưng trái với không khí ngạt thở lúc trước, lần này là sự xuất hiện của một người nam nhân với khí chất ngời ngời, khiến căn phòng vốn đơn điệu bỗng chốc trở nên rực rỡ.

Thấy có thêm người xuất hiện, Giang Triết, ông trùm truyền thông với nụ cười đào hoa rảo bước đến, vươn tay nhận hộ giỏ trái cây nhập khẩu tinh xảo từ người đàn ông kia.

Song, Giang Tổng hào sảng lên tiếng như một lời làm quen sau chuyện vừa rồi.

“Chào em dâu tương lai! À không, phải gọi là đại mỹ nhân chuyên gia mới đúng chứ nhỉ?”

Khoảnh khắc Giang Triết dứt lời, theo sau là Cố Diễn, vị thiên tài y học với cặp kính gọng vàng và vẻ mặt lạnh lùng công nghiệp…

Cuối cùng là vị thiếu tướng Phó Cận trong bộ quân phục phẳng phiu, gương mặt cương nghị như tạc tượng.

Phó Cận đánh ánh mắt qua phía Hoắc Kỷ Thành, thấy người anh em đang nhăn mày trước sự phô trương của đám bạn thì nhếch môi cười.

“Kỷ Thành, cậu đừng có trưng bộ mặt hắc ám đó ra, làm cô ấy sợ rồi kìa.”

Cố Diễn đẩy nhẹ gọng kính, trông gương mặt Nhược Hy dần cứng, thì lên tiếng phá tan bầu không khí.

“Cô Thẩm, đừng để ý tên mặt lạnh này. Ở ngoài cậu ta là Bộ trưởng hét ra lửa, chứ ở đây chỉ là kẻ bị chúng tôi bắt nạt thôi.”

Phó Cận bước tới, thanh âm trầm ổn như tiếng chuông đồng:

“Nghe nói nhà họ Lục làm khó cô. Nếu những quy tắc thông thường không giải quyết được, cứ bảo tôi. Quân đội có cách xử lý riêng của quân đội.”

Nhược Hy lần nữa phải ngẩn người.

Trước mắt cô chính là “Hội bạn thân quyền lực” trong truyền thuyết, những người nắm giữ huyết mạch của cả kinh đô này.

Một ông trùm dư luận, một bậc thầy y khoa, một chiến thần giới quân đội. Và tất cả bọn họ, đều đang đứng quanh cô vì Hoắc Kỷ Thành?

“Các cậu ồn ào quá đấy.”

Hoắc Kỷ Thành nhíu mày, nhưng ý lạnh trong mắt đã vơi đi đáng kể.

Giang Triết không hề nao núng, lân la lại gần giường bệnh với vẻ đắc ý:

“Nhược Hy, tôi đã cho thanh trừng sạch bách những bài báo tẩy trắng cho Lâm Tâm Nhi rồi. Sáng mai thôi, đoạn video “cú ngã thần thánh” đầy kỹ xảo của cô ta sẽ thống trị trang nhất tất cả các báo lớn nhỏ. Cô thấy thế nào? Đã đủ để cô hít thở thông suốt chưa?”

Nhược Hy sững sờ trước tốc độ thực thi kinh hoàng của họ.

Một tia sáng yếu ớt hiện lên trong đôi mắt u sầu, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh khiết như đóa trà sau cơn mưa:

“Cảm ơn các anh. Thật lòng… cảm ơn mọi người rất nhiều.”

“Chuyện nhỏ như móng tay!” Giang Triết khí khái vỗ ngực: “Bạn của Kỷ Thành là người nhà của chúng tôi. Nhìn cái bản mặt xanh cắt không còn giọt máu của tên Lục Tử Khiêm lúc nãy, tôi thấy ăn ngon ngủ kỹ hẳn ra.”

Nhìn thấy nụ cười nhỏ xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp, trái tim sắt đá của Hoắc Kỷ Thành bỗng chốc mềm lại một nhịp.

Anh ra hiệu cho đám bạn ra ngoài để trả lại sự yên tĩnh cho cô.

Trước khi bước đi, anh đứng lại bên cửa, bóng lưng cao lớn bao phủ một góc phòng:

“Vệ sĩ sẽ canh gác 24/7. Lục Tử Khiêm hay bất cứ ai nhà họ Lục cũng không có tư cách bước qua cánh cửa này. Một tuần sau khi xuất viện, tôi sẽ đón cô về nơi ở mới.”

“Nơi ở mới?” Nhược Hy chớp mắt ngẩn ngơ.

“Biệt phủ Hoắc gia.”

Hoắc Kỷ Thành buông lại bốn chữ nhẹ tựa lông hồng nhưng nặng ngàn cân rồi rời bước.

Nhược Hy lặng người.

Biệt phủ Hoắc gia? Đó không chỉ là một ngôi nhà, đó là vùng cấm của giới truyền thông, là biểu tượng quyền lực tối thượng mà ngay cả giấc mơ xa hoa nhất của nhà họ Lục cũng chưa từng chạm tới.



Trong khi đó, ở bệnh viện phía bên kia, bầu không khí lại đặc quánh sự khó chịu.

“Tử Khiêm, sao anh đi lâu thế? Em đau lắm… sao mặt anh lại đáng sợ như vậy?”

Lâm Tâm Nhi nũng nịu, cố gắng dùng vẻ yếu đuối để thu hút sự chú ý.

Lục Tử Khiêm nhìn ả ta, trong đầu bỗng lảng vảng những thước phim trần trụi mà Giang Triết đã ném vào mặt mình. Lần đầu tiên, anh ta thấy vẻ mong manh của người phụ nữ này không còn là nước mắt mỹ nhân mà là một loại kịch độc giả tạo đến lợm giọng.

“Tâm Nhi, em có thật sự bị ngã không? Hay tất cả chỉ là một vở kịch do em tự biên tự diễn?”

Lâm Tâm Nhi giật thót, đồng tử co rút vì hoảng hốt:

“Anh… anh nói gì vậy? Anh tin lời người đàn bà điên khùng đó sao?”

Lời chát chúa của Lâm Tâm Nhi vừa dứt, vừa vặn điện thoại của Lục Tử Khiêm reo lên như muốn nổ tung.

Lục Tử Khiêm điều chỉnh lại nhịp thở, vươn tay vào túi lấy ra xem: “Alo.”

Lập tức, đầu dây bên kia giọng nói hối hả hoảng sợ.

[Sếp ơi, đại họa rồi! Cổ phiếu công ty đang rơi tự do! Toàn bộ đối tác chiến lược đồng loạt gửi thông báo hủy hợp đồng. Toàn bộ bê bối ngoại tình và clip bằng chứng cô Lâm tự ngã đang tràn lan trên mạng, chúng ta không chặn được]

Lục Tử Khiêm tức khắc như bị đánh trúng huyệt đổ sụp xuống ghế.

Điện thoại suýt rơi khỏi bàn tay run rẩy.

Anh ta cay đắng nhận ra, sự trừng phạt của Hoắc Kỷ Thành không phải là một cú tát nhất thời, mà là một bản án tử hình cho sự nghiệp và danh dự của anh ta, bắt đầu được thực thi ngay tại thời khắc này không có đường lui…

(Còn tiếp…)


Chương mới nhất

Danh sách chương

Bình luận