CẮT ĐỨT MƯỜI NĂM-1

Chương 2



Tôi gần như hét lên.

Từ An sững người, dường như không ngờ tôi dám lớn tiếng với anh ta như vậy.

Anh ta bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Đúng!”

“Nói hay lắm!”

“Chưa đăng ký kết hôn thì chúng ta không phải vợ chồng!”

“Cô bớt xen vào chuyện nhà tôi đi!”

“Nếu cô thấy mệt, thấy tủi thân, vậy thì đi đi!”

Cả phòng khách lập tức chìm vào im lặng.

Chỉ còn tiếng quảng cáo ồn ào phát ra từ chiếc ti vi.

Tôi nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của anh ta.

Nhìn sự khinh thường và vẻ đương nhiên trong mắt anh ta.

Trong lòng tôi, dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn.

Hóa ra, trong lòng anh ta, chúng tôi vốn không phải vợ chồng.

Một năm trời tôi bỏ ra, chẳng qua chỉ là đang lo chuyện bao đồng cho “nhà anh ta”.

Tôi bật cười.

Cười đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.

“Được.”

Tôi chỉ nói một chữ.

Từ An vẫn còn đang nổi nóng, nhất thời không hiểu.

“Được cái gì mà được? Cô còn dám cãi lại tôi à?”

Tôi không thèm để ý đến anh ta nữa, xoay người đi vào căn phòng ngủ nhỏ của chúng tôi.

Anh ta đi theo vào, miệng vẫn không ngừng lải nhải.

“Tôi nói cho cô biết, Văn Văn, đừng có được voi đòi tiên.”

“Tôi cho cô ở đây, cho cô chăm sóc bố mẹ tôi, là nể mặt cô đấy!”

“Một đứa từ nơi khác đến như cô, không nhà không xe, nếu không có tôi thì giờ còn chẳng biết đang ở đâu…”

Anh ta đột nhiên im bặt.

Bởi vì tôi đã kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc vali.

Trên vali phủ một lớp bụi mỏng.

Tôi mở nó ra, bắt đầu xếp quần áo của mình vào bên trong.

Từng món một.

Động tác của tôi bình tĩnh nhưng rất nhanh.

Biểu cảm trên mặt Từ An từ tức giận chuyển sang ngỡ ngàng.

“Em… em đang làm gì vậy?”

Tôi không ngẩng đầu lên, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

“Chẳng phải anh bảo em đi sao?”

“Vậy thì bây giờ em đi đây.”

Dường như lúc này anh ta mới nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, giọng điệu cũng dịu xuống.

“Anh chỉ nói trong lúc nóng giận thôi mà, sao em lại coi là thật chứ?”

“Vợ chồng cãi nhau, nói vài câu nặng lời chẳng phải rất bình thường sao?”

Tôi dừng tay, ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo.

“Nhưng chúng ta không phải vợ chồng.”

“Chính miệng anh nói.”

“Em chỉ là một người ngoài đang xen vào chuyện nhà anh thôi.”

Nói xong, tôi kéo khóa vali lại.

Đứng dậy, xách vali đi thẳng ra ngoài.

Từ An hoàn toàn hoảng hốt, vội vàng nắm lấy cánh tay tôi.

“Văn Văn, em đừng làm loạn nữa!”

“Em đi rồi thì bố mẹ anh phải làm sao?”

Tôi hất tay anh ta ra, quay đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói rõ từng chữ:

“Đó là bố mẹ anh.”

“Là chuyện của nhà anh.”

“Không liên quan gì đến người ngoài như em.”

02

Tôi kéo vali ra khỏi phòng ngủ.

Trong phòng khách, tiếng ti vi vẫn mở rất to.

Từ An theo sát phía sau, vừa sốt ruột vừa tức giận.

“Văn Văn, em nói cho rõ đi!”

“Em có ý gì hả?”

Tôi không để ý đến anh ta, đi thẳng đến cửa ra vào, cúi xuống thay giày.

Mẹ chồng nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ chính lại bắt đầu gọi:

“Từ An, Từ An, có phải Văn Văn ra ngoài không?”

“Bảo nó mua cho tôi ít dâu tây về nhé, phải ngọt đấy!”

Sắc mặt Từ An lúc xanh lúc trắng.

Anh ta lao tới chắn trước mặt tôi.

“Em không được đi!”

Giọng anh ta hạ thấp, mang theo ý đe dọa.

“Tôi nói cho em biết, hôm nay nếu em dám bước ra khỏi cánh cửa này, sau này đừng hòng quay lại!”

Tôi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn anh ta.

Trước đây, mỗi lần anh ta dùng những lời như vậy để uy hiếp tôi, tôi đều sợ hãi, đều nhượng bộ.

Bởi vì tôi yêu anh ta, tôi muốn cùng anh ta xây dựng một mái ấm.

Nhưng bây giờ, tôi không còn sợ nữa.

Khi trái tim đã chết lặng, cũng chẳng còn gì đáng để sợ hãi.

“Được.”

Tôi lại chỉ nói một chữ.

Sau đó vòng qua người anh ta, đặt tay lên tay nắm cửa.

“Em điên rồi à!”

Từ An hoàn toàn mất bình tĩnh.

Anh ta túm lấy cần kéo của chiếc vali, cố giật nó khỏi tay tôi.

“Bố mẹ tôi phải làm sao đây? Một mình tôi sao chăm nổi họ!”

“Bây giờ cô bỏ đi thì chính là loại vong ân phụ nghĩa!”

Tôi dùng sức kéo vali về phía mình, lạnh lùng nhìn anh ta.

“Vong ân phụ nghĩa?”

“Từ An, anh tự sờ tay lên ngực mà hỏi lương tâm mình đi.”

“Một năm nay, tiền thuốc men, viện phí của bố mẹ anh, có phải phần lớn đều do tôi trả không?”

“Cái đồng lương ít ỏi của anh, ngoài mua thuốc lá với rượu cho bản thân thì còn dư được bao nhiêu?”

“Xe lăn của bố anh, giường chăm sóc của mẹ anh, thứ nào không phải tôi bỏ tiền ra mua?”

“Tôi dùng tiền tiết kiệm của chính mình để chăm sóc bố mẹ anh, vậy mà cuối cùng trong miệng anh, tôi lại thành một kẻ rảnh rỗi đi xen vào chuyện người khác?”

Mặt Từ An đỏ bừng như màu gan heo.

Môi anh ta mấp máy, nhưng không thốt nổi một lời.

Bởi vì những gì tôi nói đều là sự thật.

“Tôi nói cho anh biết, tôi không phải đang làm mình làm mẩy.”

“Tôi thật sự muốn đi.”

“Cái bảo mẫu miễn phí này, tôi không làm nữa.”

Nói xong, tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa, đưa tay mở cửa.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.