CẮT ĐỨT MƯỜI NĂM-1

Chương 3



Ánh đèn mờ nhạt ngoài hành lang hắt vào trong.

Tôi kéo vali, từng bước từng bước đi ra ngoài.

Phía sau là tiếng gào thét đầy tức tối của Từ An.

“Văn Văn, quay lại đây cho tôi!”

“Quay lại!”

Tôi không hề ngoảnh đầu.

Tiếng giày cao gót gõ trên nền xi măng vang lên những âm thanh trong trẻo.

Như đang tấu lên khúc khải hoàn ca của tự do dành cho tôi.

Xuống đến dưới lầu, tôi gọi một chiếc taxi.

“Tài xế, ra sân bay.”

Người tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

“Cô gái, đi bắt chuyến bay à?”

“Vâng.”

Tôi nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ đang lùi nhanh về phía sau, lòng bình yên lạ thường.

Thành phố tôi đã sống suốt năm năm này chẳng còn điều gì khiến tôi lưu luyến nữa.

Điện thoại đổ chuông.

Là Từ An gọi tới.

Tôi lập tức cúp máy.

Anh ta không chịu bỏ cuộc, lại gọi tiếp.

Tôi lại cúp, rồi đưa số anh ta vào danh sách chặn.

Chẳng bao lâu sau, WeChat liên tục báo tin nhắn.

Đều là tin nhắn của anh ta.

“Văn Văn, anh sai rồi, em quay về đi.”

“Những lời lúc nãy anh nói linh tinh thôi, em đừng coi là thật.”

“Em đi rồi thì anh biết làm sao đây?”

“Bố mẹ không thể thiếu em được.”

Nhìn những dòng chữ ấy, tôi chỉ thấy nực cười.

Bố mẹ anh ta không thể thiếu tôi.

Chứ không phải tôi không thể thiếu anh ta.

Tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại, tìm đến một tấm ảnh.

Đó là ảnh chụp màn hình đơn đặt vé máy bay.

Điểm đến: Paris.

Thời gian cất cánh là mười giờ tối nay.

Tấm vé này, tôi đã mua từ một tháng trước.

Thật ra tôi đã muốn rời đi từ lâu rồi.

Câu nói của Từ An chẳng qua chỉ cho tôi một lý do để hoàn toàn từ bỏ mà thôi.

Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi ném vào túi xách.

Nhắm mắt lại, tựa đầu vào cửa kính xe.

Mười năm.

Tôi đã ở bên Từ An suốt mười năm.

Từ thời đại học cho đến bây giờ.

Tôi từng nghĩ đó là tình yêu, là người bạn đời có thể cùng tôi đi hết cuộc đời.

Tôi cùng anh ta chịu khổ, cùng anh ta phấn đấu.

Tôi đem tuổi trẻ, đem tiền tiết kiệm của mình, đặt hết vào cái gọi là “tương lai của chúng tôi”.

Đến cuối cùng tôi mới nhận ra.

Đó chỉ là vở kịch độc diễn của riêng mình tôi.

Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một món phụ thuộc rẻ tiền, có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào.

Ngay cả một danh phận hợp pháp, anh ta cũng keo kiệt không muốn cho tôi.

Chiếc taxi dừng trước nhà ga sân bay.

Tôi thanh toán tiền xe rồi kéo vali bước vào đại sảnh sáng rực ánh đèn.

Tìm chuyến bay của mình, làm thủ tục check-in, ký gửi hành lý.

Mọi việc diễn ra đâu vào đấy.

Sau khi qua cửa an ninh, tôi ngồi trong phòng chờ.

Lấy điện thoại ra, trên màn hình toàn là tin nhắn chưa đọc của Từ An.

Nhiều đến hàng chục tin.

Nhưng tôi không mở bất kỳ tin nào.

Tôi trực tiếp mở khung trò chuyện của anh ta, nhấn giữ rồi xóa.

Cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.

Tôi mở một khung trò chuyện khác, gửi đi một tin nhắn.

“Chu Tình, tớ đến sân bay rồi.”

Rất nhanh, đối phương trả lời:

“Chờ cậu hạ cánh, tớ sẽ đón gió tẩy trần cho cậu.”

Chu Tình là bạn thân từ thời đại học của tôi, hiện đang làm việc ở Paris.

Lần xuất ngoại này cũng là nhờ cô ấy luôn động viên tôi.

Cô ấy từng nói:

“Văn Văn, cậu xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Đúng vậy.

Tôi xứng đáng có điều tốt đẹp hơn.

Loa phát thanh ở cổng lên máy bay vang lên.

Tôi đứng dậy, hòa vào dòng người bước về phía cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.

Phía sau là bóng tối vô tận.

Phía trước là ánh đèn rực rỡ.

Tôi ngoái đầu nhìn lại một lần.

Dường như xuyên qua lớp kính khổng lồ ấy, tôi có thể thấy người đàn ông đang luống cuống bất lực ở nhà.

Từ An, tạm biệt nhé.

Không.

Là vĩnh viễn không gặp lại.

03

Máy bay lướt đi ổn định giữa những tầng mây.

Tôi tựa bên cửa sổ, nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài.

Thỉnh thoảng có vài ngôi sao lóe sáng, như những viên kim cương ở nơi xa.

Tôi đã rất lâu rồi không được yên tĩnh như thế này.

Suốt một năm qua, thế giới của tôi bị lấp đầy bởi đủ loại âm thanh.

Tiếng rên rỉ của mẹ chồng, tiếng ho của bố chồng, tiếng than phiền của Từ An.

Và cả tiếng gào thét câm lặng từ tận sâu trong lòng tôi.

Tiếp viên hàng không đẩy xe phục vụ đến bên cạnh, nhẹ giọng hỏi tôi muốn dùng gì.

Tôi gọi một ly rượu vang đỏ.

Chất lỏng màu đỏ sẫm khẽ sóng sánh trong ly, phản chiếu gương mặt có phần mệt mỏi của tôi.

Tôi nhấp một ngụm, vị chát nhẹ lướt qua cổ họng.

Sợi dây đã căng suốt một năm trong lòng tôi cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng.

Tự do.

Hóa ra cảm giác này là như vậy.

Tôi lấy điện thoại ra, tắt chế độ im lặng.

Không có tin nhắn mới.

Có lẽ Từ An đã phát hiện mình bị xóa kết bạn nên từ bỏ rồi.

Như vậy cũng tốt.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.