CHỊ DÂU TUYỆT THỰC ĐÒI NHÀ HỌC KHU TÔI LY HÔN NGAY TẠI CHỖ-1

Chương 1



Chị dâu tuyệt thực ép tôi sang tên căn nhà học khu, tôi lập tức ly hôn, chồng hối hận đến phát điên.

Chị dâu nằm lì trên sofa nhà tôi suốt 5 ngày không ăn không uống, chỉ để ép tôi giao ra căn nhà học khu duy nhất của mình.

“Em dâu, chị xin em đấy! Cháu trai em không thể thua ngay từ vạch xuất phát được!”

Mẹ chồng bưng bát cơm ném “rầm” xuống trước mặt tôi:

“Chị dâu con đã đói đến mức này rồi, con còn có lương tâm không hả?!”

Ngay cả chồng tôi cũng lên tiếng khuyên nhủ:

“Vợ à, con gái mình còn nhỏ, học trường nào mà chẳng được.”

Tôi xoay người, lấy thẳng đơn ly hôn ra, “bốp” một tiếng đập lên mặt chồng:

“Nhà thuộc về tôi, con gái cũng thuộc về tôi. Từ hôm nay trở đi, cái nhà này không còn liên quan một xu nào tới tôi nữa.”

01

Chị dâu tôi, Trần Lệ, đang nằm dài trên sofa nhà tôi.

Đã là ngày thứ năm rồi.

Chị ta nhắm mắt, môi khô nứt nẻ, trông như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

“Em dâu… chị xin em đấy…”

Giọng chị ta yếu ớt như sắp đứt hơi, nhưng tay vẫn túm chặt ống quần tôi không buông.

“Thằng Cu Cường nhà chị… không thể thua ngay từ vạch xuất phát được…”

Tôi nhìn chị ta, không nói gì.

Trong phòng khách nồng nặc một mùi ôi chua — mùi của người năm ngày không tắm rửa.

Mẹ chồng từ trong bếp lao ra, cầm cái bát trên tay ném mạnh xuống sàn ngay trước mặt tôi.

“Choang!”

Mảnh sứ trắng văng tới tận chân tôi.

“Con không thấy chị dâu con đã đói đến mức nào rồi à?!”

Bà chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng.

“Con còn có lương tâm không hả? Tim làm bằng đá à?!”

Chồng tôi, Chu Hạo, vội vàng đỡ lấy mẹ mình.

“Mẹ, mẹ bớt giận đi.”

Sau đó anh ta quay sang tôi, cau mày thật chặt.

“Hiểu Mạn, đừng như vậy nữa, đều là người một nhà mà.”

Anh ta hạ giọng.

“Con gái mình còn nhỏ, còn lâu mới đi học, học đại trường nào chẳng được.”

“Nhưng con trai anh cả thì khác, sắp vào tiểu học rồi.”

“Đúng lúc quan trọng thế này, em nhường căn nhà học khu cho họ chẳng phải là điều nên làm sao?”

“Nên làm?”

Tôi lặp lại ba chữ đó, chỉ thấy buồn cười.

Căn nhà này là trước khi kết hôn, bố mẹ tôi bỏ toàn bộ tiền ra mua cho tôi. Trên sổ đỏ chỉ có duy nhất tên tôi.

Chỉ vì nó nằm trong khu học trọng điểm nên giờ thành miếng thịt Đường Tăng trong mắt cả nhà họ.

Thấy tôi không phản ứng, Trần Lệ bắt đầu sụt sùi khóc lóc.

“Cu Cường số khổ của mẹ ơi… thím út không thương con… muốn trơ mắt nhìn con không có trường tốt để học…”

Mẹ chồng lập tức cũng lau nước mắt theo.

“Nhà họ Chu chúng tôi rốt cuộc tạo nghiệt gì mà cưới phải loại con dâu lòng dạ sắt đá như cô chứ!”

Chu Hạo nhìn tôi với vẻ khó xử.

“Hiểu Mạn, coi như anh xin em được không?”

“Coi như vì anh, vì cái gia đình này…”

Gia đình này sao?

Tôi đảo mắt nhìn quanh.

Trên sofa là một người phụ nữ giả vờ hấp hối.

Dưới đất là mảnh sứ vỡ tung tóe.

Bộ bát sứ xương mẹ tôi thích nhất… giờ đã thiếu mất một cái.

Một bà già nổi trận lôi đình.

Một người chồng chỉ biết đứng giữa giảng hòa.

Đó chính là “gia đình” của tôi.

Tôi hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra.

Khi mở mắt lại, chút do dự cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn biến mất.

Tôi mặc kệ vở kịch bi tình của ba người họ.

Xoay người đi thẳng vào phòng ngủ.

Sau lưng vang lên giọng cuống quýt của Chu Hạo:

“Hiểu Mạn, em đi đâu đấy? Đừng có nghĩ quẩn!”

Giọng mẹ chồng càng chói tai hơn:

“Nó trốn rồi đấy! Không còn mặt mũi gặp ai nữa! Vì biết mình sai nên mới trốn!”

Tôi mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy từ tận bên trong ra một túi hồ sơ màu vàng.

Rồi quay lại phòng khách.

Ba người họ, sáu con mắt, đồng loạt nhìn chằm chằm vào tôi.

Ngay cả Trần Lệ cũng ngừng khóc, chống tay ngồi dậy nửa người trên sofa, căng thẳng nhìn thứ trong tay tôi.

Tôi đi đến bàn trà, đổ toàn bộ giấy tờ trong túi hồ sơ ra.

Mấy tờ văn kiện, cùng một cây bút.

Tôi đẩy một phần giấy tờ tới trước mặt Chu Hạo.

“Chu Hạo.”

Tôi gọi tên anh ta, giọng bình tĩnh như đang nói chuyện thời tiết.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Không khí lập tức đông cứng lại.

Mặt Chu Hạo trắng bệch trong nháy mắt.

Tiếng chửi của mẹ chồng nghẹn ngay cổ họng, mắt mở to như chuông đồng.

Trần Lệ đang nằm trên sofa thì bật dậy phắt, đâu còn chút dáng vẻ suy yếu của người tuyệt thực năm ngày nữa.

Chị ta nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên tờ giấy.

“Đơn thỏa thuận ly hôn.”

Tôi cũng đẩy cây bút qua.

“Căn nhà là tài sản trước hôn nhân của tôi, thuộc về tôi.”

“Quyền nuôi con gái Du Du thuộc về tôi.”

“Giữa chúng ta không có tài sản chung gì đáng kể, chỉ có một chiếc xe mua sau kết hôn, cho anh.”

“Tiền tiết kiệm tôi cũng không cần, để lại hết cho anh, coi như bù đắp cho những năm qua.”

Tôi nhìn gương mặt đầy kinh ngạc của Chu Hạo, nói rõ ràng từng chữ một.

“Cái gia đình này, từ hôm nay trở đi, không còn liên quan một xu nào tới tôi và con gái tôi nữa.”

“Anh ký tên đi.”

“Chúng ta từ nay không ai nợ ai.”

02

Tay Chu Hạo run lên.

Anh ta cầm bản thỏa thuận ly hôn, chỉ mấy tờ giấy mỏng nhẹ mà như nặng ngàn cân.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.