CHỊ DÂU TUYỆT THỰC ĐÒI NHÀ HỌC KHU TÔI LY HÔN NGAY TẠI CHỖ-1

Chương 2



“Hiểu Mạn… em… em đang làm cái gì vậy?”

“Em điên rồi à? Chỉ vì một căn nhà thôi sao?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Là anh điên hay tôi điên?”

“Chu Hạo, anh tự sờ lương tâm mình mà hỏi đi.”

“Năm ngày nay, chị dâu anh ở lì trong nhà tôi, không ăn không uống, người bốc mùi khó chịu.”

“Mẹ anh ngày nào cũng chỉ thẳng mặt tôi mà chửi ba bữa.”

“Còn anh, với tư cách là chồng tôi… anh đã từng nói giúp tôi một câu công bằng nào chưa?”

“Anh chỉ biết bắt tôi nhẫn nhịn, bắt tôi thỏa hiệp, bắt tôi hy sinh tương lai của con gái mình để tác thành cho cháu trai anh.”

“Giờ anh còn thấy là tôi điên sao?”

Từng lời của tôi như dao cứa thẳng vào tim anh ta.

Sắc mặt Chu Hạo từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang đỏ.

“Đó là mẹ ruột với chị dâu ruột của anh! Anh còn biết làm sao nữa?!”

Cuối cùng anh ta cũng bùng nổ.

“Chẳng lẽ vì em mà anh phải cắt đứt quan hệ với mẹ và chị dâu mình sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi gật đầu.

“Anh không làm được.”

“Cho nên, người chọn cắt đứt quan hệ là tôi.”

Lý lẽ của tôi rõ ràng đến mức không thể phản bác.

Mẹ chồng lúc này mới hoàn hồn, bà giật phắt bản thỏa thuận trong tay Chu Hạo, định xé nát ngay lập tức.

Nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước, vươn tay giữ chặt cổ tay bà ta.

Sức bà rất mạnh, móng tay cào lên mu bàn tay tôi mấy vệt rớm máu.

“Con đàn bà độc ác này! Muốn ly hôn à? Muốn phá nát cái nhà này à? Tao nói cho mày biết, đừng hòng!”

Bà ta gào lên, gương mặt méo mó dữ tợn.

“Hôm nay mày dám nhắc tới ly hôn, tao sẽ chết ngay tại đây cho mày xem!”

Trần Lệ trên sofa cũng lồm cồm bò tới, ôm chặt lấy chân tôi.

“Em dâu! Em dâu à, em không thể làm thế được!”

“Bọn chị biết sai rồi, nhà bọn chị không cần căn nhà nữa, được chưa?”

“Em tuyệt đối đừng ly hôn với em trai chị mà!”

“Nếu hai đứa ly hôn, nhà chị biết làm sao đây? Sau này cả nhà còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa?”

Chị ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nhưng tất cả chỉ là diễn kịch.

Nếu thật sự không cần căn nhà đó, ngay ngày đầu tiên chị ta đã phải rời đi rồi.

Hà tất phải nằm đây giả chết suốt năm ngày?

Tôi dùng sức hất tay chị ta ra, nhìn thẳng Chu Hạo.

“Ký, hay không ký?”

Ánh mắt Chu Hạo né tránh, môi mấp máy.

“Hiểu Mạn, chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không? Đừng làm mọi chuyện lớn đến vậy.”

“Tình cảm bao năm của chúng ta… chẳng lẽ không đáng một chút nào sao?”

“Tình cảm?”

Tôi bật cười.

“Tình cảm của chúng ta, từ lúc anh mặc kệ chị dâu đến nhà tôi tuyệt thực ép cung, đã không còn nữa rồi.”

“Từ lúc anh đứng nhìn mẹ anh đập vỡ bộ bát sứ hồi môn của tôi, nó đã hết rồi.”

“Và từ lúc anh bắt tôi hy sinh con gái để thành toàn cho cháu trai anh… thứ gọi là tình cảm đó đã chẳng còn đáng một xu.”

Tôi lấy từ túi hồ sơ ra thêm một tập giấy khác.

Là bản photocopy giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà, cùng sao kê ngân hàng chứng minh bố mẹ tôi đã trả toàn bộ tiền mua nhà năm đó.

“Chu Hạo, để tôi phổ cập cho anh chút kiến thức pháp luật.”

“Căn nhà này được mua trả toàn bộ trước hôn nhân, chủ sở hữu là tôi. Về mặt pháp lý, nó không liên quan đến anh dù chỉ một đồng.”

“Cho dù có ra tòa, anh cũng chẳng lấy được nổi một cái đinh.”

“Nếu ly hôn thuận tình, anh vẫn còn được chiếc xe và toàn bộ tiền tiết kiệm chung.”

“Nhưng nếu anh cứ muốn dây dưa, vậy thì gặp nhau ở tòa.”

“Đến lúc đó, anh sẽ chẳng có gì cả.”

Tôi bày rõ ràng mọi hậu quả của từng lựa chọn trước mặt anh ta.

Trán Chu Hạo bắt đầu túa mồ hôi lạnh.

Anh ta biết tôi nói thật.

Trước khi kết hôn, nhà anh ta không bỏ ra nổi một đồng. Khi thấy sổ đỏ chỉ đứng tên tôi, họ cũng chẳng có ý kiến gì.

Bởi vì lúc ấy, họ còn cảm thấy mình lời to.

Giờ đây, cái “món hời” năm đó lại trở thành cái gai ghim chặt trong tim bọn họ.

Thấy Chu Hạo bắt đầu dao động, mẹ chồng lập tức cuống lên.

“Mày dám ký thử xem, Chu Hạo!”

“Nếu mày ký cái này, mày chính là đứa bất hiếu!”

“Mày vì con đàn bà này mà không cần mẹ, không cần anh trai, không cần cả cháu ruột nữa đúng không?!”

Bà ta bắt đầu lăn lộn ăn vạ.

“Tao sao lại sinh ra cái thứ sói mắt trắng như mày chứ! Hồi đó tao nên dìm chết mày trong chậu nước tiểu mới phải!”

Trần Lệ cũng gào khóc theo.

“Chu Hạo, em không thể ký đâu!”

“Em mà ký, lúc anh trai em về sẽ đánh chết chị mất!”

“Nhà chị vì muốn gom tiền cho Cu Cường đi học mà đã bán luôn cả nhà ở quê rồi!”

“Bây giờ bọn chị chẳng còn chỗ nào để đi nữa…”

Tim tôi chợt trầm xuống.

Bán luôn nhà ở quê?

Chuyện này, Chu Hạo chưa từng nhắc với tôi lấy một câu.

Tôi lập tức nhìn chằm chằm vào anh ta.

Ánh mắt anh ta hoảng loạn, vội né tránh ánh nhìn của tôi.

Thì ra là vậy.

Đây vốn không phải một màn ép buộc nhất thời.

Cả nhà họ từ lâu đã thông đồng với nhau, xem tôi như đường lui cuối cùng và cũng là con ngốc để họ lợi dụng.

Bán nhà của mình, cầm tiền chuyển vào ở nhà tôi, dùng suất học khu của tôi.

Đúng là tính toán quá hay.

Trái tim tôi hoàn toàn lạnh ngắt.

“Chu Hạo.”

“Tôi cho anh mười giây để suy nghĩ.”

“Được, tôi hiểu rồi.”

Tôi lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho luật sư của mình.

“Tôi ký!”

Chu Hạo đột nhiên hét lớn, giật lấy cây bút trong tay tôi.

Anh ta run rẩy ký tên mình ở cuối bản thỏa thuận ly hôn.

03

Khoảnh khắc Chu Hạo ký tên xuống, toàn bộ phòng khách chìm vào im lặng.

Tiếng chửi rủa của mẹ chồng, tiếng gào khóc của Trần Lệ… tất cả đều đột ngột dừng lại.

Như thể thời gian vừa bị nhấn nút tạm dừng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.