CHỊ DÂU TUYỆT THỰC ĐÒI NHÀ HỌC KHU TÔI LY HÔN NGAY TẠI CHỖ-1

Chương 3



Mẹ chồng đứng chết trân tại chỗ như pho tượng bị sét đánh, miệng há hốc nhưng không phát ra nổi tiếng nào.

Trần Lệ ngồi bệt dưới đất, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào tờ giấy đã ký tên, như vừa thấy tận thế.

Sau khi ký xong, Chu Hạo như bị rút cạn sức lực. Anh ta ném cây bút xuống, ngã phịch lên ghế, ôm đầu rên rỉ đau đớn.

Tôi cầm bản thỏa thuận lên, cẩn thận kiểm tra chữ ký một lượt.

Nét chữ rất nguệch ngoạc, mang theo sự hoảng loạn và tuyệt vọng của chủ nhân.

Nhưng đúng là tên của anh ta.

Tôi cẩn thận cất lại giấy tờ vào túi hồ sơ.

Ba bản giống nhau — tôi giữ một bản, anh ta một bản, còn một bản để nộp cho cục dân chính.

Tôi ném phần của anh ta lên bàn trà trước mặt.

“Chín giờ sáng mai, gặp ở cổng cục dân chính.”

“Nhớ mang hộ khẩu, căn cước và giấy đăng ký kết hôn.”

Nói xong, tôi quay người định trở về phòng.

Tôi cần bình tĩnh lại, cũng cần gọi điện cho bố mẹ ngay để báo cho họ biết quyết định này.

“Đứng lại!”

Mẹ chồng cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi trạng thái hóa đá, hét lên chói tai.

Bà ta như con sư tử cái nổi điên, lao thẳng về phía tôi, mục tiêu là túi hồ sơ trong tay tôi.

“Đưa đây cho tao! Con đĩ khốn nạn! Mày muốn hủy hoại con trai tao! Tao liều mạng với mày!”

Tôi đã đề phòng từ trước, nghiêng người né sang một bên.

Bà ta vồ hụt. Quán tính quá mạnh khiến bà không kịp dừng lại, đâm sầm vào cạnh tủ bên tường.

“Rầm!”

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Mẹ chồng ôm trán, chậm rãi trượt xuống đất, miệng rên đau đớn.

“Mẹ!”

Chu Hạo hét thất thanh, lồm cồm bò tới đỡ mẹ.

“Mẹ! Mẹ sao rồi? Đừng dọa con!”

Trên trán mẹ chồng nổi lên một cục u to thấy rõ bằng mắt thường, khóe miệng cũng bị va rách, máu rỉ ra.

Bà mở mắt, vừa nhìn thấy Chu Hạo thì nước mắt lập tức trào xuống.

“Con trai à… con trai của mẹ…”

Bà đấm liên tục vào ngực anh ta.

“Mẹ có lỗi với con… mẹ vô dụng… không ngăn nổi con hồ ly tinh này…”

“Nó muốn hủy hoại con, hủy hoại cả nhà chúng ta!”

Chu Hạo ôm lấy mẹ, vành mắt cũng đỏ hoe.

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt mà trước giờ tôi chưa từng thấy — đầy căm hận.

“Thẩm Hiểu Mạn, giờ em hài lòng chưa?”

“Ép mẹ anh thành ra thế này, dồn anh đến đường cùng, giờ em vừa ý rồi chứ?!”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn màn mẹ con tình thâm trước mặt, chỉ thấy nực cười đến cực điểm.

“Chu Hạo, là tự anh ký tên, đâu có ai kề dao ép anh.”

“Là chính anh vô dụng, không bảo vệ nổi gia đình mình, cũng không cho cháu trai anh được tương lai nó muốn, nên mới định tới cướp của tôi.”

“Giờ không cướp được thì quay sang nói tôi dồn anh vào đường cùng?”

“Trên đời này có loại đạo lý đó sao?”

Từng lời của tôi đều như đâm thẳng vào tim anh ta.

Chu Hạo bị tôi chặn họng đến không nói nổi câu nào, chỉ có thể ôm mẹ mình, dùng ánh mắt căm hận như muốn lăng trì tôi.

Trần Lệ ngồi dưới đất lúc này cũng đã tỉnh táo lại.

Ly hôn… đồng nghĩa với việc căn nhà kia hoàn toàn không còn hy vọng nữa.

Trần Lệ bán cả nhà ở quê, số tiền đó giờ có lẽ đã hoàn toàn đổ sông đổ biển.

Chị ta bật phắt dậy khỏi mặt đất, nhưng lần này không lao về phía tôi mà nhào thẳng tới Chu Hạo.

“Chu Hạo! Đồ vô dụng!”

Chị ta như phát điên, vừa cào vừa đánh anh ta.

“Tôi bảo cậu tới giải quyết chuyện này, chứ không phải tới ly hôn!”

“Cậu ký tên rồi thì Cu Cường nhà tôi phải làm sao? Cả nhà tôi ở đâu? Ra đường húp gió à?!”

“Nếu anh trai cậu biết chuyện này, chắc chắn sẽ đánh gãy chân cậu!”

Bản thân Chu Hạo vốn đã rối như tơ vò, giờ lại bị chị dâu làm loạn nên cũng nổi nóng.

Anh ta đẩy mạnh Trần Lệ ra.

“Chị còn trách em?”

“Nếu không phải mọi người ngày nào cũng ép cô ấy như thế thì chuyện có thành ra thế này không?!”

“Em đã nói từ đầu rồi, Hiểu Mạn tính cứng, không thể dùng cách cứng rắn với cô ấy! Nhưng mọi người có ai chịu nghe đâu!”

“Giờ thì hay rồi! Ly hôn rồi! Nhà cũng mất luôn! Mọi người hài lòng chưa?!”

“Em vô dụng? Vì mọi người mà giờ em sắp mất cả vợ lẫn con rồi! Em còn có thể làm gì nữa?!”

Ba người lập tức loạn thành một đống.

Mẹ chồng bênh con trai, chửi Trần Lệ là sao chổi.

Trần Lệ lăn lộn ăn vạ, mắng Chu Hạo qua cầu rút ván.

Chu Hạo bị kẹp ở giữa, tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng ôm đầu gào lên trong sụp đổ.

Một màn ép cung được lên kế hoạch kỹ lưỡng… cuối cùng lại biến thành trò hề chó cắn chó.

Đây chính là người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ bên nhau cả đời.

Đây cũng là nhà chồng mà tôi từng muốn hiếu thuận hết lòng.

Tôi lấy điện thoại ra, ngay trước mặt họ, bấm gọi 110.

“Alo, chào đồng chí cảnh sát, tôi muốn báo án.”

“Địa chỉ là khu xx, tòa x, căn xxx.”

“Có người gây rối trong nhà tôi, cố tình không chịu rời đi, còn đập phá đồ đạc và tấn công cá nhân tôi.”

“Đúng vậy, xin hãy tới xử lý càng sớm càng tốt.”

Vừa cúp máy, tiếng cãi vã trong phòng khách lại lần nữa im bặt.

Có lẽ họ chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ làm đến mức này.

Trực tiếp báo cảnh sát.

“Thẩm Hiểu Mạn! Cô dám gọi cảnh sát sao?!”

Mẹ chồng chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Chuyện xấu trong nhà không được mang ra ngoài! Cô gọi cảnh sát tới là muốn để cả thiên hạ cười vào mặt nhà chúng tôi à?!”

Tôi nhìn bà ta rồi bật cười.

“Thứ nhất, đây không phải chuyện xấu trong nhà.”

“Đây là hành vi xâm nhập trái phép và gây rối.”

“Thứ hai.”

Nụ cười trên mặt tôi biến mất, ánh mắt lạnh như băng.

“Kể từ khoảnh khắc Chu Hạo ký tên…”

“Các người đã không còn là người nhà của tôi nữa.”

“Nhà của tôi… không chào đón các người.”

04

Chuông cửa vang lên.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.