Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ ngăn tối trong tủ quần áo phòng ngủ, Tô Vãn lấy một chiếc túi vải bạt bắt mắt.
Trong túi đựng một đồ riêng của cô: bằng nghiệp, bản giấy chứng nhận bất động sản, trang sức bố cho, còn một thẻ ngân hàng, bên trong là tiền cô dành dụm những năm , nhiều, hơn hai mươi vạn, là đường lui của cô, từng với Trần Khải.
Cô đặt túi vải bạt chiếc túi tote thường dùng , kiểm tra một lượt, xác nhận sơ hở, lúc mới cửa.
Khi thang máy xuống, cô chỉnh tóc vách kim loại.
Người phụ nữ trong mặt gương, hai mươi chín tuổi, gương mặt thanh tú, ánh mắt dịu dàng, trông khác gì bất kỳ vợ trẻ nào trong tòa nhà .
chỉ Tô Vãn tự , vài thứ âm thầm đổi trong lòng.
Xe đậu ở chỗ đỗ cố định trong bãi xe ngầm của khu chung cư.
Chiếc SUV màu trắng của Tô Vãn là của hồi môn bố cho khi kết hôn ba năm .
Hơn hai mươi vạn, tính là xe sang, nhưng gian rộng, thích hợp dùng cho gia đình.
Tô Vãn luôn lái giữ gìn, bảo dưỡng định kỳ, ba năm , vẫn như mới.
Cô đến bên xe, theo thói quen một vòng quanh xe, kiểm tra lốp.
Đây là thói quen bố cô dạy cô, mỗi lái xe tiên một vòng, cho an .
Khi ánh mắt quét qua bánh bên trái, cô dừng .
Trên kẹp phanh bên cạnh lốp xe, một vết xước mới.
Rất mảnh, nếu kỹ căn bản phát hiện .
màu của vết xước đó rõ ràng khác với những dấu cũ xung quanh, là màu trắng bạc do kim loại vật cứng cào qua, trong bãi xe tối mờ, nó phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Tô Vãn xổm xuống, ghé gần hơn một chút.
Không chỉ là vết xước.
Con ốc cố định kẹp phanh dấu vết từng vặn.
Mép sơn đai ốc vết bong nứt nhỏ, giống như từng thứ gì đó như cờ lê dùng sức vặn qua.
Vị trí ống dầu phanh hình như cũng lệch hơn bình thường một góc, ngàm giữ đường ống xiêu vẹo.
Tim cô hẫng mất một nhịp.
Tô Vãn quá rành về xe, nhưng bố cô là tài xế lái xe ba mươi năm, từ nhỏ dạy cô một kiến thức cơ bản về xe cộ.
Hệ thống phanh là một trong những bộ phận quan trọng nhất xe.
Bố cô từng , trừ phi cần thiết, tuyệt đối đừng để khác động phanh, nhất là khi bản mặt.
Trần Khải giúp cô kiểm tra xe, rửa xe.
Hôm qua quả thật xuống lầu, ở trong bãi xe gần một tiếng.
Lúc Tô Vãn phơi quần áo ngoài ban công, thấy xách dụng cụ rửa xe xuống.
Khi đó cô để ý, thậm chí còn cảm thấy chu đáo.
Bây giờ nghĩ , một tiếng đó thật sự chỉ là rửa xe ?
Tô Vãn dậy, hít sâu một , chậm rãi thở .
Ngón tay lạnh, cô đút tay túi, chạm tới chìa khóa xe.
Cạnh kim loại cấn lòng bàn tay, mang đến một cảm giác đau chân thật.
Cô mở cửa xe, mà xoay về phía lối bãi xe.
Bước chân định, nhanh chậm.
Lúc ngang qua chỗ đậu xe của hàng xóm, cô còn gật đầu với dì Vương đang lùi xe, nở nụ quen thuộc.
“Tiểu Tô, hôm nay ?”
“Nghỉ bù ạ, dì Vương. Dì đưa cháu gái học ?”
“ , đứa nhỏ lề mề, ngày nào cũng đến muộn.”
Hàn huyên đôi câu, Tô Vãn khỏi bãi xe.
Ánh nắng chút ch.ói mắt, cô giơ tay che , nheo mắt.
Trong đầu lướt qua nhiều hình ảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com – https://monkeydd.com/chong-len-pha-phanh-xe-toi-lap-tuc-dua-xe-cho-bo-chong-di-du-lich/2.html.]
Sự bất thường của Trần Khải thời gian , việc quan tâm quá mức tới xe, mấy thăm dò thôi, còn cả tấm thẻ rửa xe rõ lai lịch .
Có lẽ cô đa nghi.
Có lẽ đó chỉ là dấu vết kiểm tra bình thường.
Có lẽ Trần Khải thật sự ý .
vết xước mới tinh , ngàm giữ xiêu vẹo, lớp sơn bong nứt, giống như từng cây kim nhỏ đ.â.m nơi bất an nhất trong lòng Tô Vãn.
Cô lấy điện thoại , mở ứng dụng gọi xe.
Điểm đến nhập tên trung tâm thương mại, bấm xác nhận.
Một chiếc xe công nghệ màu trắng nhanh ch.óng chạy tới.
Tô Vãn mở cửa xe, ghế , bốn cuối điện thoại.
Tài xế là một chú trung niên, nhiệt tình tìm chủ đề chuyện, Tô Vãn đáp câu câu , mắt ngoài cửa sổ.
Đường phố, dòng , dòng xe.
Tất cả đều giống bình thường.
Chỉ Tô Vãn , vài thứ khác .
Dạo trung tâm thương mại cả buổi sáng, Tô Vãn mua cho Trần Khải chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt , chọn cho một chiếc khăn lụa.
Buổi trưa ăn tạm chút gì đó ở khu ẩm thực, buổi chiều đến hiệu sách một lúc, chọn một cuốn sách về tâm lý học.
Cô chậm, lật từng trang một, chữ đều nhận , nhưng đầu .
Đến chập tối, cô xách túi mua sắm về nhà.
Trần Khải vẫn về, là tăng ca.
Tô Vãn treo áo sơ mi tủ quần áo, cất khăn lụa ngăn kéo, đó bếp chuẩn bữa tối.
Thái rau, vo gạo, hầm canh.
Động tác máy móc, nhưng đấy.
Điện thoại đặt bàn bếp, màn hình thỉnh thoảng sáng lên, là tin nhắn bạn Lâm Khê gửi tới, hẹn cô cuối tuần mua sắm.
Tô Vãn trả lời một câu “”, thêm.
Sáu giờ rưỡi, khóa cửa vang lên.
Trần Khải về , trong tay xách một hộp bánh nhỏ.
“Đi ngang qua tiệm em thích, mua một miếng tiramisu.”
Anh đặt hộp bánh lên bàn ăn, cởi áo khoác, đến cửa phòng bếp.
“Làm món gì ngon ? Thơm quá.”
“Sườn kho đỏ, rau xào thanh đạm, còn một món canh.”
Tô Vãn đầu, chăm chú nước sốt trong nồi.
“Rửa tay ăn cơm .”
“Được.”
Trần Khải đáp, phòng vệ sinh.
Tiếng nước róc rách vang lên.
Tô Vãn tắt bếp, múc đồ ăn đĩa.
Chiếc đĩa sứ ấm nóng, đầu ngón tay truyền tới cảm giác chân thật.
Cô bưng đĩa xoay , Trần Khải lúc từ phòng vệ sinh , mặt mang theo nụ , vươn tay định nhận lấy.
“Để , nóng đấy.”
“Không .”
Tô Vãn tránh tay , đặt đĩa lên bàn ăn.
“Ngồi xuống ăn .”
Hai đối diện .
Chương trước Chương sau