Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Khải nếm một miếng sườn, liên tục khen ngợi.
“Vẫn là tay nghề vợ , đồ ăn ở căn tin công ty đúng là cách nào nuốt nổi.”
Tô Vãn , gì, cúi đầu ăn cơm.
“ .”
Trần Khải như chợt nhớ chuyện gì đó.
“Hôm nay kiểm tra xe em , má phanh mòn một chút, nhưng nghiêm trọng. Áp suất lốp cũng bình thường. Những thứ khác đều khá , cứ yên tâm lái.”
Tay gắp thức ăn của Tô Vãn khựng , lập tức khôi phục tự nhiên.
“Vậy ? Thế thì . Cảm ơn nhé, còn đặc biệt chạy một chuyến.”
“Với mà còn khách sáo.”
Trần Khải gắp cho cô một miếng sườn.
“Em lái xe , an là quan trọng nhất. Anh tuy chuyên gia gì, nhưng kiểm tra cơ bản vẫn . Sau định kỳ xem giúp em, đỡ để em bận tâm.”
“Ừ.”
Tô Vãn đáp một tiếng, bỏ miếng sườn miệng, chậm rãi nhai.
Thịt mềm nhừ, nước sốt đậm đà, là hương vị cô quen thuộc.
hôm nay ăn , chút nhạt nhẽo mùi vị.
Sau bữa cơm, Trần Khải chủ động rửa bát, Tô Vãn ở phòng khách xem tivi.
Trên bản tin đang phát một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông, tài xế phanh mất tác dụng, đ.â.m xe phía , may mà ai thương.
Phóng viên phỏng vấn tài xế, tài xế mặt mũi đầy sợ hãi : “Cũng xảy chuyện gì, đột nhiên phanh nữa, sợ toát mồ hôi lạnh.”
Tô Vãn chằm chằm màn hình, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t điều khiển.
“Đang xem gì ?”
Trần Khải lau tay từ phòng bếp , xuống bên cạnh cô, tự nhiên ôm lấy vai cô.
“Tin tức.”
Tô Vãn , giọng bình .
“Nói phanh mất tác dụng, suýt xảy tai nạn.”
Cơ thể Trần Khải cứng gần như thể nhận .
Rất ngắn ngủi, ngắn đến mức Tô Vãn gần như cho rằng đó là ảo giác.
“Bây giờ chất lượng xe cộ đúng là đồng đều.”
Anh buông tay , cầm cốc nước bàn lên uống một ngụm.
“Cho nên kiểm tra định kỳ quan trọng. Xe của em tuy tệ, nhưng cũng ba năm , những chỗ nên chú ý vẫn chú ý.”
“Anh đúng.”
Tô Vãn gật đầu, tầm mắt rời khỏi màn hình tivi, về phía .
“À đúng , hôm nay bố nhắc chuyện du lịch. Em thấy họ thật sự ngoài một chuyến.”
Trần Khải rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, việc đổi chủ đề khiến thả lỏng.
“Muốn thì thôi, đăng ký tour, cho đỡ lo.”
“Bố thích tour, chê tự do. Mẹ thì tự lái xe , nhưng xe của họ quá cũ , chạy đường dài an .”
Tô Vãn giả vờ vô ý .
“Nếu một chiếc xe gian rộng hơn thì .”
Trần Khải tiếp lời, cúi đầu nghịch điện thoại.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên mặt , khi sáng khi tối.
Tô Vãn cũng tiếp.
Cô tựa sofa, cầm cuốn sách mua hồi chiều lên, lật đến trang gấp góc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com – https://monkeydd.com/chong-len-pha-phanh-xe-toi-lap-tuc-dua-xe-cho-bo-chong-di-du-lich/3.html.]
“Khi con đối diện với mối đe dọa cực đoan, thông thường sẽ trải qua vài giai đoạn: phủ nhận, phẫn nộ, mặc cả, chán nản, cuối cùng là chấp nhận.”
Trong sách như .
Đầu ngón tay Tô Vãn vuốt qua dòng chữ , ánh mắt bình tĩnh.
Cô bỏ qua tất cả những giai đoạn phía , trực tiếp tới bước cuối cùng.
Chấp nhận.
Sau đó, bình tĩnh suy nghĩ, thế nào để tự bảo vệ .
Ngoài cửa sổ, đêm dần sâu.
Đèn thành phố lượt sáng lên, giống như từng đôi mắt trầm mặc, chăm chú ô cửa sổ , căn nhà , và cuộc chiến tiếng động mới bắt đầu .
Chiều thứ tư, Tô Vãn tan sớm.
Buổi báo cáo tháng của bộ phận kết thúc sớm, lãnh đạo vung tay tuyên bố tan họp.
Tô Vãn thu dọn đồ đạc, điện thoại, ba giờ bốn mươi phút chiều.
Giờ , Trần Khải hẳn vẫn còn ở công ty.
Cô khỏi tòa nhà văn phòng, bên đường do dự vài giây.
Kế hoạch ban đầu là tàu điện ngầm về nhà, nhưng hôm nay siêu thị ngày hội thành viên, vài thứ cần mua.
Xe đậu ở bãi xe ngầm của công ty, lái qua đó mười phút, mua sắm xong về nhà, thể tránh giờ cao điểm buổi tối.
Cuối cùng Tô Vãn về phía bãi đỗ xe.
Quẹt thẻ, cửa, thang máy xuống.
Mùi lạnh lẽo đặc trưng của bãi xe ngầm ập tới, xen lẫn mùi xăng và bụi.
Tiếng bước chân vang vọng trong gian trống trải, bóng đèn sợi đốt đầu chút tiếp xúc kém, lúc sáng lúc tối.
Chỗ đậu xe của cô ở cuối khu C, sát tường.
Chiếc SUV màu trắng yên lặng đậu ở đó, xe phủ một lớp bụi mỏng.
Tô Vãn đến bên xe, theo thói quen lấy chìa khóa từ trong túi , bấm nút mở khóa.
Một tiếng “tít” khẽ vang, đèn xe nhấp nháy.
Tay cô đặt lên tay nắm cửa ghế lái, đang định kéo , động tác dừng .
Tầm mắt rơi xuống kẹp phanh phía cửa xe.
Vị trí đó, vết xước mới tinh thấy sáng hôm qua vẫn còn.
Không, chỉ một vết.
Ở vị trí gần phía trong hơn, thêm mấy vết cào nhỏ, đều, như công cụ gì đó cọ qua nhiều .
Tô Vãn xổm xuống.
Ánh sáng trong bãi xe mờ tối, cô bật đèn pin điện thoại, chùm sáng tập trung hệ thống phanh.
Lần , cô kỹ hơn.
Hai con ốc cố định kẹp phanh, lớp sơn ở mép bong nứt , lộ màu kim loại nguyên bản.
Một con ốc trong đó, cạnh lục giác vết mài mòn rõ ràng do từng cờ lê vặn qua, góc cạnh đều mài tròn.
Đoạn ống dầu phanh kéo từ kẹp phanh vốn nên độ cong tự nhiên, bây giờ chút vặn vẹo bất thường, một ngàm nhựa đường ống lệch hẳn, như từng bẻ mạnh.
Điều khiến tim Tô Vãn siết nhất là đĩa phanh.
Đó là đĩa phanh thông gió, bề mặt đĩa vốn nên vết ma sát mịn và đều.
bây giờ, ở mép gần phía trong, một vùng nhỏ màu sắc rõ ràng sẫm hơn, như thứ gì đó cào mạnh, lặp lặp , để vết mòn bình thường.
Chùm sáng từ điện thoại chậm rãi di chuyển những dấu vết bất thường .
Tô Vãn nín thở, trong đầu nhanh ch.óng lướt qua lời bố từng :
“Hệ thống phanh là nơi chí mạng nhất xe. Linh kiện khác hỏng, cùng lắm là c.h.ế.t máy giữa đường. Phanh hỏng, chính là mất mạng.”
Chương trước Chương sau