CHỒNG LÉN PHÁ PHANH XE, TÔI LẬP TỨC ĐƯA XE CHO BỐ CHỒNG ĐI DU LỊCH

4



Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bình thường rửa xe, bảo dưỡng, đừng để tùy tiện động phanh. Nhất là khi con mặt.”

“Nếu phát hiện bàn đạp phanh mềm , hành trình dài hơn, hoặc đạp xuống cảm giác đúng, lập tức dừng xe kiểm tra, tuyệt đối đừng cố lái.”

Cô vươn tay , đầu ngón tay lơ lửng phía kẹp phanh, chạm .

Chỉ dùng mắt , từng tấc một.

Sau đó, cô thấy.

Ở góc khuất bắt mắt tại chỗ nối giữa ống dầu phanh và kẹp phanh, một vệt chất lỏng màu đỏ sẫm khô.

Nếu kỹ, sẽ tưởng là vết bùn hoặc vết dầu bẩn.

Tô Vãn nhận màu sắc đó.

Đó là dầu phanh.

Dầu phanh chất lượng cao vốn nên màu vàng nhạt hoặc màu trong suốt.

vệt màu đỏ sẫm, chứng tỏ hoặc là dầu kém chất lượng, hoặc là dầu cũ ô nhiễm, oxy hóa.

xe cô, tháng mới bảo dưỡng, dầu phanh là do cửa hàng 4S , mới.

Tô Vãn giữ nguyên tư thế xổm, nhúc nhích.

Ánh sáng đèn pin điện thoại định chiếu vệt đó, như một luồng sáng phán xét.

Thời gian dường như ngừng .

Trong bãi xe ngầm yên tĩnh tiếng động, chỉ thỉnh thoảng từ xa vọng tới tiếng xe , còn tiếng ù trầm của ống thông gió đầu.

Tô Vãn thể thấy nhịp tim của , thình, thình, thình, chậm rãi mà nặng nề, gõ màng nhĩ.

Cô nhớ tới lời Trần Khải sáng hôm qua: “Hôm nay tan kiểm tra giúp em? Tiện thể rửa xe luôn.”

Nhớ tới việc gần đây thường xuyên tăng ca, điện thoại rời tay, bóng lưng trong phòng việc lúc nửa đêm.

Nhớ tới việc quan tâm quá mức tới chiếc xe , hết tới khác hỏi “chạy thế nào”, “ vấn đề gì ”.

Nhớ tới tấm thẻ rửa xe rõ lai lịch , món đồ xa lạ đột nhiên xuất hiện bảng điều khiển.

Tất cả những mảnh vụn, khoảnh khắc , vệt đỏ sẫm xâu chuỗi , ghép thành một bức tranh khiến lạnh sống lưng.

Trần Khải, chồng cô, đầu gối tay ấp kết hôn ba năm, động phanh xe của cô khi cô mặt.

Không kiểm tra, bảo dưỡng.

Là phá hoại.

Tô Vãn chậm rãi, từng chút một thẳng dậy.

Ngồi xổm quá lâu, chân tê, cô vịn xe, vững.

Lòng bàn tay là mồ hôi lạnh, để cửa xe một dấu tay mờ nhạt.

Cô tắt đèn pin điện thoại, màn hình tối xuống.

Bãi xe một nữa ánh đèn vàng mờ bao phủ.

Không phẫn nộ, thét ch.ói tai, suy sụp.

Sau nỗi sợ hãi tột độ, là một sự bình tĩnh lạnh lẽo, thấu tận xương tủy, giống như giữa tháng chạp rơi xuống hố băng, đóng băng giác quan, chỉ còn lý trí tỉnh táo tuyệt đối.

Tô Vãn mở cửa ghế lái, , chỉ cúi xuống, ngón tay lơ lửng phía bàn đạp phanh.

Sau đó, cô nhẹ nhàng đạp xuống.

Lần đầu tiên, hành trình bàn đạp bình thường, lực .

Cô thả , đạp.

Lần thứ hai, bàn đạp hình như mềm hơn một chút, chìm xuống sâu hơn.

Lần thứ ba, thứ tư.

Mỗi , phản hồi lực của bàn đạp đều đang yếu , hành trình càng lúc càng dài.

Đến thứ năm, bàn đạp gần như đạp gần chạm đáy mới cảm nhận một chút lực cản yếu ớt.

Đây là triệu chứng điển hình khi hệ thống phanh lọt khí hoặc rò rỉ dầu.

Nếu đang chạy xe, nhất là chạy tốc độ cao, khi cần phanh gấp, tình trạng bàn đạp mềm, hành trình dài khả năng dẫn đến mất phanh.

Tô Vãn thả chân , thẳng dậy.

Cô đóng cửa xe, bấm nút khóa xe.

“Tít”, đèn xe nhấp nháy, khóa nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com – https://monkeydd.com/chong-len-pha-phanh-xe-toi-lap-tuc-dua-xe-cho-bo-chong-di-du-lich/4.html.]

Sau đó, cô lấy khăn giấy trong túi , xổm xuống, cẩn thận lau dấu tay để cửa xe.

Lại dùng mép khăn giấy, cẩn thận lau vết bụi do đế giày của chính cô mang tới gần kẹp phanh mặt đất.

Mỗi động tác đều chậm rãi, tỉ mỉ, bảo đảm để bất kỳ dấu vết mới nào nên .

Làm xong tất cả, cô vo viên khăn giấy dùng thành một cục, nhét túi, ném thùng rác của bãi xe.

Xoay , rời .

Bước chân vẫn định, thậm chí còn định hơn lúc tới.

Tiếng giày cao gót gõ lên mặt đất, vang vọng trong bãi xe trống trải, trong trẻo, đều đặn, mang theo chút hoảng loạn nào.

Cô đầu chiếc xe đó lấy một .

Thang máy lên, mặt gương phản chiếu gương mặt cô.

Tái nhợt, nhưng bình tĩnh.

Ánh mắt trống rỗng, sâu thấy đáy, giống như một chiếc giếng cổ, sóng to gió lớn đều chìm sâu đáy, bề mặt gợn sóng.

Đi khỏi tòa nhà văn phòng, ánh nắng buổi chiều ch.ói mắt.

Tô Vãn giơ tay che , bên đường, lấy điện thoại gọi xe.

Trong mấy phút chờ đợi, cô mở ứng dụng mua sắm, lướt vài món đồ mùa thu mới, còn bấm “thích” một liên kết đồ gia dụng.

Động tác trôi chảy tự nhiên, khác gì bất cứ nữ nhân viên văn phòng nào đang chờ xe.

Xe công nghệ tới.

Tô Vãn ghế , địa chỉ siêu thị.

“Được , nhớ thắt dây an nhé.”

Tài xế là một thanh niên, nhiệt tình nhắc nhở.

Tô Vãn kéo dây an qua, “cạch” một tiếng cài .

Khóa kim loại lạnh lẽo, áp sát xương quai xanh.

Xe hòa dòng xe cộ.

Ngoài cửa sổ là cảnh phố xá quen thuộc, cửa hàng, đường, đèn đỏ đèn xanh.

Tất cả vẫn như thường.

Chỉ Tô Vãn , thứ gì đó trong lòng cô vỡ nát .

Cô lấy điện thoại , mở WeChat.

Cuộc trò chuyện ghim cùng là Trần Khải, tin nhắn cuối cùng là trưa nay gửi: “Tối ăn gì?”

Tô Vãn chằm chằm tin nhắn ba giây.

Sau đó, cô gõ chữ trả lời: “Gì cũng , quyết định . Em thể sẽ về muộn một chút, siêu thị.”

Gửi .

Gần như lập tức, Trần Khải trả lời: “Được. Chú ý an .”

Chú ý an .

Tô Vãn kéo khóe miệng, một độ cong nhạt, lạnh như băng.

Cô khóa màn hình điện thoại, bỏ túi, ngoài cửa sổ.

Trong siêu thị đông .

Tô Vãn đẩy xe mua sắm, chậm rãi giữa các kệ hàng.

Sữa, trứng gà, bánh mì, trái cây.

Cô lấy chậm, mỗi lấy một món đều xem ngày sản xuất, bảng thành phần, giống như đang tiến hành một nghi thức nào đó để giữ vững bản , lấp đầy thời gian.

Khi ngang qua khu đồ gia dụng, cô dừng , cầm lên một hộp túi rác mới.

Bao bì nhựa trong tay kêu sột soạt.

Cô hộp túi rác , bỗng nhớ tới cục khăn giấy trong bãi xe, vẫn còn ở trong túi cô.

Cô nên vứt nó ở ?

Không thể là thùng rác trong nhà, Trần Khải thể thấy.

Không thể là công ty, camera.

Tốt nhất là một thùng rác công cộng nào đó đường, lẫn vô rác thải, biến mất còn dấu vết.

Chương trước Chương sau




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.