CHỒNG LÉN PHÁ PHANH XE, TÔI LẬP TỨC ĐƯA XE CHO BỐ CHỒNG ĐI DU LỊCH

5



Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Vãn đặt túi rác xe mua sắm, tiếp tục về phía .

Khu thực phẩm tươi sống, cô chọn một miếng bò bít tết.

Trần Khải thích ăn.

Lại lấy một chai rượu vang đỏ, chai ở nhà sắp uống hết .

Sau đó là một bó rau xanh, mấy quả cà chua.

Xe mua sắm dần đầy lên, đều là những thứ cần thiết hằng ngày, là dáng vẻ mà cuộc sống nên .

Thanh toán, cho túi, xách hai túi mua sắm nặng trĩu khỏi siêu thị.

Trời tối xuống, đèn đường lượt sáng lên.

Tô Vãn bên đường, chờ xe.

Điện thoại rung lên, là Lâm Khê.

“Vãn Vãn, cuối tuần mua sắm đừng quên nhé, cùng tớ mua quần áo !”

Tô Vãn gõ chữ: “Không quên. Mấy giờ?”

“Mười giờ sáng, gặp chỗ cũ. Tiện thể mời ăn cơm, bù đắp cho việc cu li cùng tớ.”

“Được.”

Đặt điện thoại xuống, xe tới.

Tô Vãn bỏ túi mua sắm cốp , xe.

Tài xế là một phụ nữ trung niên trầm mặc, cả đường gì.

Vừa , Tô Vãn cũng chuyện.

Cô cảnh phố vụt lùi ngoài cửa sổ, trong đầu vận hành nhanh.

Phanh động tay chân, điều xác định.

Người tay là Trần Khải, về cơ bản cũng thể xác định.

Động cơ thì ?

Vì ?

Tiền?

Dưới tên Tô Vãn tài sản khổng lồ gì, chỉ chiếc xe bố cho của hồi môn , một căn nhà nhỏ hôn nhân bố trả tiền đặt cọc, hai cùng trả khoản vay.

Tiền tiết kiệm?

Hơn hai mươi vạn tiền riêng của cô, Trần Khải chắc hẳn .

Còn thu nhập công việc, hai chênh lệch bao nhiêu.

Tình cảm?

Tô Vãn nhớ tới những cuộc điện thoại nửa đêm của Trần Khải, ánh mắt né tránh của .

Không khả năng.

Hoặc là, cả hai đều .

Ngón tay Tô Vãn vô thức co , móng tay bấm lòng bàn tay, mang đến cảm giác đau nhỏ.

Cơn đau khiến cô càng tỉnh táo hơn.

Trần Khải gì?

Mạng của cô?

Hay là tạo một vụ “tai nạn”, khiến cô thương tật, thuận lý thành chương lấy tiền bảo hiểm, tiền bồi thường, cùng quyền xử lý chiếc xe , căn nhà ?

Bất kể là loại nào, kết luận đều giống : đàn ông , chồng cô, cô c.h.ế.t, hoặc sống bằng c.h.ế.t.

Xe dừng ở cổng khu chung cư.

Tô Vãn xách túi mua sắm xuống xe, khu.

Đèn đường kéo bóng cô dài, thu ngắn.

Đi ngang qua thùng rác, cô dừng , lấy cục khăn giấy trong túi , xé nhỏ, ném trong, lẫn cùng những thứ rác khác.

Sau đó, cô tiếp tục về phía , bước chân nhanh chậm.

Thang máy lên, con nhảy từng tầng.

Tô Vãn bóng phản chiếu mơ hồ cửa kim loại, phụ nữ xách túi mua sắm, vẻ mặt bình tĩnh , bỗng cảm thấy xa lạ.

Chìa khóa cắm ổ khóa, xoay.

Cửa mở , ánh đèn vàng ấm và mùi thức ăn cùng ùa .

“Về ?”

Trần Khải thò đầu từ phòng bếp, buộc tạp dề, trong tay còn cầm xẻng nấu ăn.

“Vừa , cơm sắp xong . Mua gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com – https://monkeydd.com/chong-len-pha-phanh-xe-toi-lap-tuc-dua-xe-cho-bo-chong-di-du-lich/5.html.]

“Mua ít rau, còn bò bít tết.”

Tô Vãn cúi giày, giọng như thường.

“Anh nấu món gì?”

“Hầm canh, xào hai món. Bò bít tết mai hãy áp chảo.”

Trần Khải , phòng bếp.

Tô Vãn xách túi mua sắm phòng bếp, lấy từng món , phân loại cất kỹ.

Trần Khải bận rộn bếp, bóng lưng khác gì bình thường, là một chồng chu đáo, nấu ăn.

“Hôm nay lái xe siêu thị ?”

Trần Khải lưng về phía cô, thuận miệng hỏi.

“Không, gọi xe .”

Tô Vãn cất sữa tủ lạnh.

“Tan muộn, lười lái.”

“Cũng , đỡ tìm chỗ đậu xe.”

Trần Khải tắt bếp, múc món ăn .

“À đúng , hôm qua kiểm tra xe em , vấn đề gì nghiêm trọng. má phanh thật sự mòn, hôm nào rảnh giúp em.”

Động tác của Tô Vãn hề dừng .

Cô đặt quả cà chua cuối cùng tủ lạnh, đóng cửa tủ, xoay nhận lấy chiếc đĩa trong tay Trần Khải.

“Không cần phiền , bảo dưỡng cùng luôn là .”

Cô , giọng điệu nhẹ nhàng tự nhiên.

“Công việc của bận như , đừng bận tâm vì chút chuyện nhỏ .”

“Như thế , chuyện phanh xe dù nhỏ cũng là chuyện lớn.”

Trần Khải cởi tạp dề, treo lên.

“An là hết mà. , hôm nay em lái xe cảm giác thế nào? Phanh vẫn nhạy chứ?”

Tới .

Thăm dò.

Tô Vãn bưng đĩa về phía phòng ăn, lưng với Trần Khải, biểu cảm mặt lạnh trong nháy mắt, nhưng giọng vẫn bình .

“Rất mà, giống bình thường. Sao đột nhiên quan tâm xe của em ?”

“Không là quan tâm em .”

Trần Khải theo, xuống đối diện bàn ăn, múc canh cho cô.

“Em ngày nào cũng lái, sợ nhỏ gì em . À đúng , cuối tuần công tác, đến thành phố bên cạnh, thể tối chủ nhật mới về.”

“Được, em .”

Tô Vãn nhận bát canh, cầm thìa lên, múc một thìa, thổi thổi, đưa miệng.

Canh sườn ngô, hầm lửa, ngô ngọt thanh, sườn mềm nhừ.

Là hương vị cô thích.

Tô Vãn uống từng ngụm nhỏ, nhưng trong đầu giống một chiếc máy tính vận hành tốc độ cao, phân tích hàm ý đằng mỗi câu Trần Khải .

Hỏi cảm giác lái xe của cô, là để xác nhận cô phát hiện bất thường .

Nói má phanh giúp cô, là bước đệm thêm một bước, tìm lý do cho chuyện “mất phanh” thể xảy .

Anh xem, sớm má phanh mòn , là em kịp .

Đột nhiên báo cuối tuần công tác, là tạo bằng chứng ngoại phạm?

Hay là dành thời gian cho chuyện khác?

Một bữa cơm ăn trong yên tĩnh mà quỷ dị.

Trần Khải hình như lơ đãng, thường xuyên xem điện thoại, trả lời tin nhắn.

Tô Vãn thì chăm chú ăn cơm, thỉnh thoảng nhận xét mùi vị món ăn, đôi câu chuyện vụn vặt trong công việc.

Bầu khí như hòa hợp, bên sóng ngầm cuồn cuộn.

Ăn xong, Trần Khải chủ động rửa bát.

Tô Vãn sofa, bật tivi, tùy tiện chỉnh sang một chương trình tạp kỹ.

Tiếng ha ha ồn ào lấp đầy phòng khách, náo nhiệt đến mức chút giả tạo.

Trần Khải rửa bát xong , xuống bên cạnh cô, tự nhiên đặt tay lên vai cô.

“Cuối tuần ở nhà, một em ? Hay gọi Lâm Khê tới ở cùng em?”

“Không cần, em dọn dẹp nhà cửa, yên tĩnh hai ngày.”

Chương trước Chương sau




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.