QUAY LẠI CHƯƠNG 1: https://nghienngontinh.com/chong-toi-dot-nhien-co-con-rieng-1
“Mẹ, con luôn kính trọng mẹ, suốt 6 năm qua con chưa để mẹ phải lo lắng ngày nào. Nhưng chuyện lần này, con phải tự quyết định cuộc đời mình. Nếu mẹ muốn giúp Trần Viễn, thì hãy khuyên anh ta mau ký tên đi.”
Cúp máy chưa đầy một tiếng sau, Trần Viễn đã gọi tới.
“Niệm Niệm, con số 1,3 triệu đó em tính kiểu gì vậy?”
“Việc mình làm mà anh không rõ sao? Có cần tôi đọc vanh vách từng khoản cho anh nghe không?”
“…Chuyện thế chấp cửa hàng em cũng biết rồi à?”
“Diệp Quân là luật sư, anh nghĩ cô ấy không tra ra được chắc?”
“Khoản tiền đó anh không tiêu cho Tuyết Oánh, là do một dự án công trình của anh cần vốn lưu động nên mới…”
“Trần Viễn, đến nước này mà anh vẫn còn nói dối.”
“Anh không nói dối!”
“Dòng tiền 800 ngàn đó đi đâu tôi đã nhờ Diệp Quân kiểm tra rồi, muộn nhất là tuần này sẽ có kết quả. Bây giờ anh muốn đính chính vẫn còn kịp đấy.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
“Niệm Niệm, em thực sự không để cho anh chút đường lui nào sao?”
“Đường lui? Trần Viễn, lúc anh nói với người đàn bà kia là tôi ‘dễ lừa’ lắm, anh có để cho tôi đường lui nào không?”
Anh ta nghẹn lời.
“Ký tên trước ngày mai. Nếu không ngày kia tôi sẽ ra tòa nộp đơn.”
Trưa hôm sau, Diệp Quân gửi tin nhắn cho tôi: “Hắn ký rồi.”
Nhìn ba chữ đó, tôi thở phào một hơi dài.
Cuối cùng cũng xong.
Thủ tục ly hôn diễn ra rất suôn sẻ.
Diệp Quân đi cùng tôi đến Cục Dân chính, toàn bộ quá trình chưa đầy nửa tiếng.
Trần Viễn suốt buổi không nói câu nào, ký xong thì đứng ở cửa nhìn tôi, dường như định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lẳng lặng quay người bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng anh ta, lòng tôi không một chút gợn sóng.
Rời khỏi Cục Dân chính, Diệp Quân kéo tôi đi ăn lẩu.
“Chúc mừng cậu, bạn học Lâm Niệm, chính thức lấy lại tự do.” Cô ấy nâng ly nước ngọt chạm cốc với tôi.
“Cảm ơn cậu, đại luật sư Diệp.”
“Ơn huệ gì, mình là bạn thân mà.
Nhưng mình phải nhắc cậu một chuyện — Trần Viễn ký thỏa thuận không có nghĩa là hắn sẽ nghiêm chỉnh chấp hành đâu.
Khoản vay thế chấp cửa hàng và tiền cọc mua nhà bên Đông thành phố, cậu phải canh chừng bắt hắn trả đấy.”
“Mình biết rồi.”
“Còn nữa,” Diệp Quân hạ thấp giọng, “Lúc điều tra Tuyết Oánh, mình phát hiện ra một chuyện khá thú vị.”
“Chuyện gì?”
“Bạn trai cũ của Tuyết Oánh là Trương Hạo, hiện đang làm việc cho một công ty vật liệu xây dựng. Mà ông chủ công ty đó lại là đối tác làm ăn của Trần Viễn.”
“Ý cậu là — Trần Viễn có khả năng quen biết Tuyết Oánh thông qua quan hệ công việc?”
“Rất có thể. Hơn nữa mình phát hiện thời điểm Trương Hạo và Tuyết Oánh chia tay lại trùng khớp với lúc Trần Viễn bắt đầu ‘đi công tác’ thường xuyên.”
“Nghĩa là Trần Viễn đã ‘đập chậu cướp hoa’ của đối tác?”
“Đâu chỉ đơn giản là cướp hoa.” Diệp Quân cười khẩy, “Mình tra được gần đây Trương Hạo có đăng vài bài viết trên mạng, ám chỉ bạn trai cũ bị một gã nhà giàu đã có vợ cuỗm mất. Tuy không chỉ đích danh nhưng các chi tiết miêu tả hoàn toàn khớp với tình trạng của Trần Viễn.”
“Chuyện này thì liên quan gì đến mình?”
“Trực tiếp thì không. Nhưng nếu Trần Viễn chây ì không trả tiền, những thông tin này có thể dùng làm quân bài gây áp lực.”
Tôi gật đầu đồng tình.
Đang ăn lẩu dở thì điện thoại tôi reo lên.
Là một số lạ.
“Alo?”
“Xin chào, cho hỏi có phải là cô Lâm Niệm không?” Đối phương là giọng nam, nghe rất lịch sự.
“Là tôi, anh là ai vậy?”
“Tôi là Chu Hãn , Giám đốc tài chính của tập đoàn Đỉnh Phong. Tôi có xem qua hồ sơ của cô tại hiệp hội ngành nghề, rất ngưỡng mộ năng lực chuyên môn của cô. Không biết cô có hứng thú đến công ty chúng tôi trò chuyện một chút không?”
Tập đoàn Đỉnh Phong.
Một trong năm doanh nghiệp bất động sản hàng đầu thành phố, doanh thu hàng năm hơn chục tỷ tệ.
“Chu tổng, anh định đào người à?”
“Không phải đào, mà là chân thành mời gọi. Tập đoàn chúng tôi đang nâng cấp toàn diện hệ thống tài chính, cần một người đứng đầu giàu kinh nghiệm để dẫn dắt đội ngũ. Bối cảnh của cô rất phù hợp.”
“Mức đãi ngộ thì sao ạ?”
“Lương cứng khởi điểm 800 ngàn một năm, ngoài ra còn có cổ phần thưởng. Chi tiết cụ thể chúng ta có thể gặp mặt trao đổi.”
Tôi liếc nhìn Diệp Quân, cô ấy giơ ngón tay cái tán thưởng.
“Được, vậy hẹn lịch gặp mặt nhé.”
Cuộc hẹn với Chu Hãn được sắp xếp vào chiều ba ngày sau.
Trụ sở của tập đoàn Đỉnh Phong nằm ở khu trung tâm CBD, tòa nhà vô cùng hoành tráng.
Chu Hãn ngoài đời trông trẻ hơn trong điện thoại, tầm ba lăm ba sáu tuổi, veston chỉnh tề, phong thái dứt khoát.
“Cô Lâm, tôi xin phép vào thẳng vấn đề. Chúng tôi chọn cô vì hai lý do: Thứ nhất, cô có mười năm kinh nghiệm trong quản lý tài chính doanh nghiệp; thứ hai, đợt hợp nhất tài chính tập đoàn mà cô chủ trì trước đây đã được hiệp hội đánh giá là trường hợp xuất sắc.”
“Cảm ơn anh đã công nhận.”
“Nhu cầu của chúng tôi là thế này — Đỉnh Phong hiện có mười hai dự án đang triển khai, hệ thống tài chính còn khá phân tán, cần được quy hoạch lại. Đồng thời, tập đoàn đang chuẩn bị lên sàn vào năm tới, cần một người phụ trách tài chính đủ bản lĩnh để đương đầu với kiểm toán và giám sát.”
“Khối lượng công việc này không hề nhỏ.”
“Vì vậy mức lương chúng tôi đưa ra cũng không thấp. Lương cứng tối thiểu 800 ngàn, nếu lên sàn thành công, số quyền chọn cổ phiếu trong tay cô có thể tăng gấp ba lần.”
“Tỷ lệ quyền chọn là bao nhiêu?”
“0,5%. Theo định giá hiện tại, sau khi lên sàn phần này sẽ có giá trị khoảng 10 triệu.”
10 triệu.
Tôi nhẩm tính trong đầu.
Cơ hội này tốt hơn hẳn công ty hiện tại.
Công ty bây giờ tuy ổn định nhưng không gian thăng tiến hạn hẹp, lương năm cũng chỉ mới ngoài 300 ngàn.
“Cho tôi một tuần để cân nhắc.”
“Không vấn đề gì.” Chu Hãn đứng dậy bắt tay tôi, “Rất mong chờ sự gia nhập của cô.”
Rời khỏi tập đoàn Đỉnh Phong, tôi ngồi lại quán cà phê dưới lầu một lát.
Điện thoại có một cuộc gọi nhỡ từ Trần Viễn.
Kèm theo một tin nhắn WeChat cũng là từ anh ta: “Niệm Niệm, chúng ta gặp nhau một lát được không? Có vài chuyện anh muốn nói trực tiếp với em.”
Tôi không trả lời.
Mười phút sau, anh ta lại nhắn tiếp: “Xin em đấy, chỉ gặp một lát thôi, anh có chuyện rất quan trọng.”
Tôi suy nghĩ hồi lâu, rồi nhắn lại vỏn vẹn một chữ: “Nói.”
“Nói qua điện thoại không tiện. Em cứ định thời gian và địa điểm, anh sẽ qua tìm em.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm cà phê.
Muốn gặp thì gặp.
Để xem anh ta còn giở trò gì nữa.
“Trưa mai, nhà hàng Trung Hoa dưới chân tòa nhà Wanda.”
“Được, cảm ơn em.”
Trưa hôm sau, tôi đến nhà hàng trước mười phút.
Trần Viễn còn đến sớm hơn tôi, đã ngồi sẵn trong góc.
Anh ta trông tiều tụy hẳn đi, râu ria lởm chởm, quầng thâm mắt hiện rõ.
“Em ngồi đi.” Anh ta đứng dậy kéo ghế cho tôi.
Tôi ngồi xuống, nhìn thẳng vào anh ta: “Chuyện gì?”
“Niệm Niệm, anh biết giờ nói những lời này đã muộn rồi. Nhưng anh muốn em biết, anh thực sự rất hối hận.”
“Anh hối hận chuyện gì?”
“Hối hận vì đã giấu giếm em, hối hận vì đã làm tổn thương em. Nếu có thể làm lại, anh sẽ không bao giờ làm những chuyện đó.”
“Nhưng không thể làm lại được.”
“Anh biết.” Anh ta cúi đầu, “Nên anh đến đây là muốn nói với em một chuyện khác.”
“Chuyện gì?”
“Tuyết Oánh đòi tiền anh.”
“Ý anh là sao?”
“Cô ta nói vì anh đã ly hôn với em rồi, nên phải kết hôn với cô ta. Nhưng anh bảo anh không muốn kết hôn nữa, thế là cô ta lật mặt. Cô ta bảo nếu anh không cưới thì phải đưa cho cô ta 2 triệu ‘phí tổn thất thanh xuân’, nếu không sẽ bóc phốt anh lên mạng, khiến anh thân bại danh liệt.”
Tôi bưng tách trà lên nhấp một ngụm.
“Việc đó thì liên quan gì đến tôi?”
“Bây giờ anh không có nhiều tiền thế…Khoản vay thế chấp cửa hàng còn chưa trả xong, tiền cọc nhà bên Đông thành phố cũng không lấy lại được…”
“Cho nên anh tìm tôi là muốn —”