Chưởng Gia Chủ Mẫu

Chương 2



4

Từ ngày đó, viện của biểu muội thường xuyên vang lên tiếng cãi vã. Biểu muội vì thế mà ngày nào cũng khóc lóc chạy đi tìm mẹ chồng, mong bà ta ra mặt chủ trì công đạo.

Lúc đầu một hai lần, mẹ chồng còn thiên vị mà bênh vực nàng ta. Nhưng chuyện tái diễn hết lần này đến lần khác, bà ta cũng dần cảm thấy nàng ta ồn ào phiền nhiễu.

Dù sao thì mẹ chồng cũng còn phải xem sổ sách, nghe các quản sự báo cáo chuyện trong ngoài, đâu rảnh rỗi đến mức suốt ngày phải xử lý mấy chuyện khẩu thiệt giữa nữ nhân.

Lại một hôm nữa, biểu muội lại nước mắt đầm đìa đến trước mặt mẹ chồng. Chỉ là lần này, không rõ bà ta đã nói gì mà sau khi trở về viện, biểu muội liền nhốt mình trong phòng không ra ngoài.

Gia Thiện len lén đến mách nhỏ với ta: “Thiếu phu nhân, người nên cẩn thận một chút. Xem ra biểu tiểu thư đang âm mưu trò gì hiểm độc trong đó đấy!”

Bọn họ nào biết, ta vẫn luôn chờ đợi biểu muội “chó cùng rứt giậu”.

Quả nhiên, nàng ta đã mắc bẫy.

Chưa tới hai ngày sau, đúng lúc Bùi Tân hồi phủ, biểu muội liền cố ý ngã xuống hồ ngay trước mặt hắn.

Nếu trong lúc cấp bách Bùi Tân nhảy xuống nước cứu nàng ta thì sẽ rơi đúng vào cạm bẫy mà nàng ta giăng sẵn. Nam nữ thụ thụ bất thân, nếu giữa thanh thiên bạch nhật mà hắn chạm vào thân thể nàng ta, danh tiết nàng ta coi như mất sạch. Dù Bùi Tân có không muốn nạp thiếp cũng đành phải vì danh dự mà chịu trách nhiệm.

Nhưng ai ngờ…

Thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Bùi Tân chỉ đứng lạnh nhạt bên bờ, mặt không biểu cảm nhìn biểu muội chìm nổi trong làn nước.

Lúc ta tưởng rằng hắn sẽ cứ thế trơ mắt nhìn biểu muội chết đuối thì Gia Thiện dưới sự phân phó của ta đã kéo bằng được Nhị đệ đến bên hồ.

Nhị đệ là con ruột của mẹ chồng, thường ngày chỉ biết quanh quẩn trong thư phòng đọc sách, người gầy yếu, đầu óc lại đơn thuần.

Gia Thiện chỉ cần bịa đại mấy lời là lừa được hắn ta ra hồ.

Đây là lần đầu tiên Nhị đệ trông thấy cảnh tượng như vậy, lập tức sững người: “Đại ca, biểu muội sắp chết đuối rồi, sao huynh vẫn đứng yên không động đậy?”

Bùi Tân bình thản đáp: “Huynh không biết bơi.”

Nhị đệ ngó trái ngó phải, trong sân chỉ có ba người bọn họ, không còn ai khác. Nhưng nghĩ đến đạo lý nam nữ không nên thân cận, hắn ta cũng chần chừ không dám hành động.

Ngay lúc ấy, Gia Thiện bỗng dưng vung chân đá hắn ta một cái!

“Tùm!”

Nhị đệ rơi tõm xuống hồ.

Sau một hồi vùng vẫy, hắn ta lồm cồm đứng dậy được, nước chỉ cao đến thắt lưng hắn ta mà thôi.

Với độ sâu như vậy, căn bản không thể chết đuối được!

Lúc ấy hắn ta mới hiểu vì sao Bùi Tân dửng dưng như không.

Mọi chuyện đều đã quá rõ ràng!

Chỉ là chuyện đã xảy ra rồi, Nhị đệ đành nén giận kéo biểu muội đang nằm sấp trên mặt nước dậy, bực bội nói: “Muội diễn trò cũng nên làm cho giống chút đi? Cái hồ này làm sao chết người cho được?”

Biểu muội ướt nhẹp, mặt mày thất sắc: “…”

Bị người ta lôi bừa dậy như thế, đầu óc nàng ta cũng ù đặc, hoàn toàn chưa kịp phản ứng.

Mãi đến khi thấy rõ người cứu mình là ai, nàng ta mới hoảng loạn che kín thân thể, đỏ mặt hét toáng lên: “Sao lại là huynh? Biểu ca đâu? Sao không phải biểu ca cứu ta?”

Nàng ta vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía bờ nhưng Bùi Tân đã sớm rảo bước bỏ đi.

Mà đương nhiên ta sẽ không để nàng ta có cơ hội nào lôi kéo Bùi Tân nữa.

Bùi Tân vừa rời đi, nha hoàn và bà bà trong hậu viện liền ào ào kéo đến.

Ai nấy đều kinh hô: “Biểu tiểu thư, sao người lại đứng cùng Nhị gia dưới hồ trong tình trạng thế này?”

“Biểu tiểu thư mau đứng lên! Nam nữ khác biệt, giờ chẳng phải đã bị Nhị gia nhìn sạch rồi sao?”

“Trời ơi! Lão phu nhân cũng đến rồi kìa…”

Mẹ chồng ta đến chậm một bước, đúng lúc nghe hết những lời này, nét mặt vô cùng khó coi.

Ta thì trốn sau bóng râm khẽ cong môi.

Tất nhiên mẹ chồng phải đến. Bởi theo kế hoạch của biểu muội, mẹ chồng sẽ tận mắt chứng kiến cảnh nàng ta và Bùi Tân ướt sũng, sau đó đành phải tuyên bố nâng nàng ta làm thiếp của Bùi Tân.

Nhưng giờ đây, người bà ta nhìn thấy trong hồ lại là con trai ruột thịt của mình!

Bà ta vừa nhìn thấy cảnh đó thì lập tức trợn trắng mắt, ngất lịm tại chỗ!

5

Đợi đến khi mẹ chồng tỉnh lại, Bùi Tân và Nhị đệ đều lặng lẽ ngồi bên mép giường. Biểu muội đã thay y phục, giờ phút này khóc đến hoa lê đẫm mưa, đầy vẻ thê thảm.

Ta giao con gái cho nhũ mẫu rồi chu đáo đưa cho biểu muội một chiếc khăn tay sạch sẽ.

Tất cả mọi người trong phòng đều đang chờ xem mẹ chồng sẽ xử lý rắc rối này thế nào.

Chỉ thấy bà ta đảo mắt một vòng rồi quay sang nhìn Bùi Tân đầy vẻ cầu khẩn: “Nhị đệ con chưa cưới chính thê, nay lại truyền ra chuyện cùng người khác rơi xuống nước, e là bất lợi cho danh tiếng. Con thì đã có chính thê, lại kế thừa tước vị, hay là để con…”

Bùi Tân lạnh mặt, lập tức ngắt lời: “Hạ nhân trong phủ đều thấy rõ Nhị đệ và biểu muội cùng nhau rơi xuống nước.

Mẫu thân lại muốn con gánh thay hậu quả, chẳng lẽ để người ngoài nói Nhị đệ trốn tránh trách nhiệm, không phải bậc quân tử?”

Nhị đệ liền cứng cổ cãi lại: “Nếu hôm nay không bị người khác đẩy xuống nước, ta đâu có vướng phải chuyện mờ ám với biểu muội?”

Bùi Tân cười lạnh: “Đã là nam tử hán thì không nên đùn đẩy trách nhiệm!”

Nhị đệ vội vàng lắc đầu: “Lấy thê tử phải chọn người hiền! Loại ngốc nghếch như heo giống biểu muội, ta tuyệt đối không cưới, kẻo náo loạn hậu viện nhà ta!”

Nói rồi hắn ta trừng mắt nhìn biểu muội, ý từ chối rõ rành rành. Ta nghe mà suýt nữa bật cười thành tiếng.

Mẹ con ruột thịt đấy, một người đùn, một người đẩy, ai nấy đều rõ ràng biểu muội là hạng người gì. Mẹ chồng vì lợi ích mà chẳng cần quan tâm cảm thụ hay danh tiếng của Bùi Tân. Còn Nhị đệ thì mặc nhiên để Đại ca mình chịu vạ thay.

Hiển nhiên biểu muội không ngờ bản thân lại rơi vào kết cục này. Nàng ta quỳ phịch xuống đất, túm lấy tay áo mẹ chồng mà khẩn thiết cầu xin. Nhưng mẹ chồng chỉ quay đầu sang chỗ khác, không thèm liếc nàng ta lấy một cái.

Biểu muội thấy hai huynh đệ không ai chịu nhận trách nhiệm, bèn nghiến răng, khóc lóc đòi đâm đầu vào cột tự vẫn để chứng tỏ trong sạch.

Bọn nha hoàn, bà bà trong phòng hốt hoảng, vội nhào lên ngăn cản. Kẻ thì khuyên răn, người thì òa khóc ầm trời.

Cả căn phòng rối như canh hẹ, người ngã ngựa đổ.

Mẹ chồng bị dồn ép đến bước đường cùng, đành quay sang ta cầu cứu: “Con dâu à, con hiểu lẽ phải nhất, chuyện này nên làm sao đây?”

Ta chậm rãi đáp: “Hiện giờ Hầu phủ do mẫu thân nắm quyền, con dâu nào dám vượt phép, chỉ biết nghe lệnh mà thôi.”

Ta liếc nhìn biểu muội đang khóc như hoa rơi trong gió, khẽ lắc đầu tặc lưỡi: “Ài, biểu muội cũng thật khổ mệnh. Nếu Nhị đệ nhất quyết chối bỏ trách nhiệm thì nàng chỉ có thể dùng cái chết để chứng minh trong sạch. Có điều, nếu biểu muội chết, một là Nhị đệ sẽ mang tiếng bạc tình bội nghĩa, sau này khó mà kết thân với danh gia vọng tộc; hai là…”

Mặt mẹ chồng lập tức tái xanh: “Không thể nào! Ta đã sớm chọn cho Nhị đệ một đích nữ nhà quyền quý, sao có thể để chuyện này phá hỏng!”

Quả thật đáng khen! Đối với Bùi Tân thì tuỳ tiện nhét vào một biểu muội vừa ngu ngốc lại chẳng biết an phận. Còn đối với Nhị đệ thì lại sắp đặt hôn sự với đích nữ danh môn!

Lòng thiên vị của mẹ chồng quả thật thiên lệch đến tận trời rồi!

Ta thấy Bùi Tân bất giác siết chặt nắm tay. Trong lòng không khỏi dấy lên một tia xót xa cho nam nhân này.

Biểu muội nghe vậy lại khóc rống lên, tiếp tục đòi tự vẫn đập đầu vào cột. Mẹ chồng cuống quýt, đẩy ta ra phía trước, nói: “Con giúp ta khuyên nhủ Bùi Tân một tiếng!”

Nhị đệ cũng chợt tỉnh ngộ, vội nói theo: “Nếu đại ca chịu nạp vài thiếp thất, thiên hạ tuyệt đối không lời ra tiếng vào!”

Hai mẹ con đều sốt ruột, đồng lòng thúc ép.

Ta vẫn bình thản từ chối: “Mẫu thân là chưởng quản trung khố trong phủ, mọi chuyện đương nhiên do mẫu thân sắp đặt.”

Mẹ chồng tức tối quát: “Ta sắp đặt là muốn con khuyên Bùi Tân!”

Ta dịu giọng, vẫn giữ lễ nghĩa: “Ngay cả mẫu thân cũng không điều động nổi Hầu gia, con dâu như con sao chàng ấy có thể nghe lời?”

Mẹ chồng thấy mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía mình, giống như đang bị đặt lên giàn thiêu mà không thể tránh né.

Cơn giận bốc lên, bà ta bỗng dưng lật mắt giả vờ ngất xỉu!

Dĩ nhiên, dù giả vờ ngất, bà ta vẫn cố lẩm bẩm: “Ta đau đầu… không muốn gặp ai cả…”

Sau đó, bà ta dứt khoát mượn cớ bệnh tình, đóng chặt cửa phòng không gặp bất kỳ ai.

Chỉ tiếc, ta không định để bà ta sống yên ổn như thế!

6

Đêm xuống, ta đến tìm biểu muội. Nghe nói nàng ta không đập được đầu vào cột thì lại gào khóc đòi nhảy xuống giếng.

Ta chỉ biết lắc đầu than thở: “Biểu muội muốn tìm chết, vậy mà ngay cả nơi chết cũng chọn không đúng.”

Thế là ta đành đến khuyên nhủ nàng ta.

Ta hỏi: “Đến nước này rồi, biểu muội vẫn chưa nhìn rõ mình chỉ là con cờ trong tay mẫu thân hay sao?”

Người vốn luôn kiêu căng ngạo mạn ngày nào, giờ lại co mình trong góc như cà tím gặp sương, ôm gối mà run rẩy.

Ta nghĩ, có lẽ nàng ta đã bị tổn thương đến tận xương tủy bởi chính người mà nàng ta tin tưởng nhất.

Nàng ta từng cho rằng mẫu thân là chỗ dựa vững chắc nhất của mình. Nào ngờ, bà ta lại chẳng buồn đoái hoài sống chết của nàng ta.

Biểu muội không đáp.

Ta cảm thấy kỳ lạ: “Chẳng lẽ trong lòng biểu muội vẫn còn ôm chút hy vọng nơi mẫu thân?”

Toàn thân nàng ta run lên: “Ta còn có thể ra sao đây? Phụ thân ta mắc nợ cờ bạc chồng chất, ông ta định bán ta vào thanh lâu để gán nợ. Nếu không thể gả vào Hầu phủ thì sống cũng chỉ là đường chết!”

Nhưng ta lại nhìn thấy trong đáy mắt nàng ta một tia oán độc và bất cam.

Ta bừng tỉnh.

Thì ra biểu muội không phải vì tình mà trở nên ngu muội.

Nàng ta không cần danh tiết mà bám riết lấy Bùi Tân chẳng qua là bị ép đến đường cùng.

Ta giả vờ tiếc nuối thở dài: “Đáng tiếc thay, giờ đây biểu muội đã trở thành quân cờ bị mẫu thân vứt bỏ. Bà ta lấy cớ bệnh không gặp ai, cũng chỉ muốn kéo dài thêm vài ngày, đợi biểu muội chết đi để khỏi làm lỡ hôn sự của Nhị gia.”

Biểu muội siết chặt nắm tay, cắn răng nói: “Hầu phủ các người, nữ nhân nào cũng lòng dạ độc địa!”

Ta mỉm cười: “Nếu biểu muội đã nghĩ thông được như vậy. thì thật là tốt.”

Ngực nàng ta phập phồng dữ dội, đôi mắt loé lên từng tia thù hận, nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

Ta thong thả gợi ý: “Thế cục đã như ngày hôm nay, biểu muội hà tất phải tiếp tục đeo bám Hầu gia? Nếu chịu gả làm chính thất cho Nhị gia, chẳng phải là một lối thoát ổn thỏa hơn sao?”

Biểu muội ngẩn người, ngữ khí hoài nghi: “Loại người như ta cũng có thể làm chính thất của Nhị gia sao?”

Ta đáp nhẹ nhàng: “Cớ gì không thể?”

Ánh mắt nàng ta chợt tối lại: “Nhưng… cô mẫu sẽ không đồng ý.”

Ta mỉm cười: “Nếu ta nắm chắc mọi chuyện trong tay thì sao?”

Biểu muội như người chết đuối vớ được cọc, ánh mắt lập tức sáng lên.

“Biểu tẩu… chuyện trước kia thật sự ta có lỗi với tẩu!”

Nàng ta cắn môi, thấp giọng: “Nếu biểu tẩu chịu ra tay cứu ta, ngày sau ta nhất định báo đáp ơn này.”

Biểu muội như nàng ta, ta chẳng cần nàng ta báo ân gì cả.

Chỉ là trong việc này, nàng ta chính là con cờ quan trọng nhất của ta.

Ta dụ dỗ nàng ta: “Nếu biểu muội có thể khiến chuyện lần này ầm ĩ thêm chút nữa, lại mời được tộc lão ra mặt xử lý thì sao có thể không thành đại sự?”

Đêm ấy, cuối cùng biểu muội đã hoàn toàn đứng về phía ta.