Chưởng Gia Chủ Mẫu

Chương 3



7

Đến trăm ngày của con gái, Bùi Tân mời tộc trưởng đến phủ đặt tên cho con bé

Người ta thường nói mệnh cách của trẻ sơ sinh còn yếu ớt, bởi vậy lễ đặt tên phải do bậc trưởng bối đức cao vọng trọng, tuổi thọ dài lâu ban tặng, để con trẻ có thể nhờ đó mà được hưởng chút phúc khí.

Vì thế, tộc trưởng còn mời thêm mấy vị tộc lão cùng đến để tỏ rõ sự trang trọng. Nhân dịp ấy, ta cũng mời không ít thân thích đến tham dự, cùng chứng kiến lễ đặt tên cho ái nữ.

Khi ta bế con ra, trong sảnh đã tụ đầy họ hàng thân tộc. Ban đầu ta cũng muốn mời mẹ chồng cùng ra tiếp khách nhưng bà ta vẫn cố lấy cớ ốm đau không chịu xuất hiện. Ta không để tâm. Dù sao chẳng bao lâu nữa, bà ta sẽ trở thành nhân vật chính trong vở kịch ngày hôm nay. Cứ để bà ta an hưởng đôi chút yên tĩnh trước cơn bão vậy.

Trong đại sảnh.

Tộc trưởng giở từng trang (Thi Kinh), trầm ngâm đọc:

“Vân hán chiêu chiêu, giáng thả vi lộ.” (Dòng Ngân Hà sáng tỏ, giáng xuống hóa thành sương.)

Ông cười nói: “Chi bằng đặt tên cháu gái là Bùi Vân Chiêu, có được không?”

Ta ôm con tiến lên, hành lễ rồi mỉm cười đáp: “Ta thay Vân Chiêu tạ ơn tộc lão ban tên!”

Trong sảnh, một bầu không khí hân hoan rộn ràng lan tỏa.

Ta nhân cơ hội khẽ liếc mắt ra hiệu với Bùi Tân. Hắn hiểu ý liền cười nói: “Từ lâu đã nghe danh tộc trưởng có tài thư pháp tuyệt diệu. Giới thư hương đất kinh thành đều lấy việc sưu tầm bút tích của người làm vinh. Ta cả gan xin tộc trưởng đề mấy chữ tặng Vân Chiêu, sau này cũng có thể đưa vào hồi môn khiến kẻ khác không dám khinh nhờn!”

Được Bùi Tân khen ngợi trước mặt mọi người, tộc trưởng càng hứng khởi, hào sảng cười lớn: “Việc ấy có gì khó!”

Bùi Tân vội đứng dậy, cung kính nâng tay: “Phiền lão nhân gia di giá tới thư phòng.”

Tộc trưởng cùng Bùi Tân đi trước, đám người còn lại cũng tò mò kéo nhau theo sau, sảnh đường náo nhiệt hẳn lên.

Không khí chan hòa ấy vẫn duy trì mãi cho đến khi Bùi Tân mở cửa thư phòng, mời tộc trưởng bước vào.

Ngay giây tiếp theo…

“A!”

Một tiếng thét chói tai từ trong phòng vang lên, ngắn ngủi mà hoảng hốt khiến tim người nghe cũng thót lại!

Chưa kịp thấy rõ tình hình bên trong, Bùi Tân đã vội vàng che chắn trước mặt tộc trưởng, cuống cuồng rút lui rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa thư phòng lại!

Sắc mặt tộc trưởng lập tức tái xanh, giận dữ thốt: “Thật là ô uế, bại hoại phong hóa!”

Bùi Tân xấu hổ cười gượng: “Tộc trưởng bớt giận, thật không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy…”

Tộc trưởng liếc ra ngoài, thấy đám người hiếu kỳ còn đứng đầy trước cửa liền mất kiên nhẫn xua tay: “Mau trở về tiền sảnh! Ở đây không đến lượt các ngươi hóng chuyện!”

Ông theo bản năng muốn che giấu đôi chút thể diện cho Bùi gia. Vừa dứt lời, ông chợt thấy ta đứng sau đám đông liền trợn mắt nổi trận lôi đình: “Hải Nguyệt! Ngươi quản gia kiểu gì vậy? Ngày trọng đại thế này mà để xảy ra chuyện bại hoại như thế!”

Ông nghĩ người quản sự trong phủ là ta.

Ta không hề thấp thỏm cũng chẳng khiếp sợ, chỉ chắp tay thản nhiên đáp: “Xin tộc trưởng bớt giận. Mẹ chồng ta từng nói ta còn trẻ tuổi, cần phải rèn giũa thêm. Giờ toàn bộ Hầu phủ vẫn do bà ấy nắm quyền chưởng quản.”

Ta làm ra vẻ khó hiểu, nghiêng đầu hỏi lại: “Chẳng hay, trong thư phòng đã xảy ra chuyện gì?”

Ta cố tình hỏi như không biết gì cả. Tộc trưởng bị nghẹn một bụng tức, quay đi né tránh ánh mắt ta, không đáp thẳng.

“Loạn thật rồi! Hỗn loạn vô cùng!” Ông tiếp tục mắng: “Nếu là mẹ chồng ngươi quản gia thì sao lại không ra tiếp khách trong ngày quan trọng thế này?”

Ta khẽ thở dài: “Mẹ chồng ta bệnh rồi.”

Tộc trưởng vẫn không nguôi giận: “Bệnh? Đang khỏe mạnh thế mà bệnh cái gì?”

Ta đảo mắt nhìn quanh. Tuy khách khứa bị quát mắng đuổi về tiền sảnh nhưng ai nấy đều vểnh tai chờ nghe chuyện.

Thế là ta làm ra vẻ khó xử, do dự đáp: “…Mấy hôm trước… Ài, mẹ chồng vốn đã định hôn sự cho Nhị đệ với đích nữ một nhà quyền quý. Không ngờ, Nhị đệ lại… với biểu muội có mối quan hệ không rõ ràng… Mẹ chồng giận quá nên phát bệnh rồi.”

Ta cố tình nói mập mờ khiến tộc trưởng dễ nghĩ theo hướng hai người hữu tình nhưng bị bà mẹ cản trở. Dù sao… tất cả đều nằm trong tính toán của ta.

Người mà tộc trưởng vừa bắt gặp trong thư phòng chính là Nhị đệ và biểu muội.

Tộc trưởng nghe xong, giận đến giậm chân đùng đùng: “Lập tức áp giải hai đứa trong phòng đến viện của mẹ chồng ngươi! Hôm nay ta phải xem, bà ta quản gia thế nào cho ra hồn!”

Ta cúi đầu đáp lời, giọng vang dội: “Tuân mệnh.”

8

Thế là ta sai hai bà bà vạm vỡ đi “mời” đôi uyên ương hoang dã trong thư phòng đến viện mẹ chồng.

Nghe tin, đám người xung quanh chẳng màng tới lời quở trách của tộc trưởng, thi nhau chen lấn đứng ngoài sân viện hóng chuyện náo nhiệt.

Ban đầu mẫu thân nhất quyết không chịu mở cửa. Khổ nỗi, người gõ cửa lại chính là tộc trưởng đích thân đến.

Bà ta chỉ đành gượng gạo cười: “Sao đại bá lại có nhã hứng ghé qua phủ vậy ạ?”

Tộc trưởng giận đến tái mặt: “Nếu ta còn không tới, danh tiếng trăm năm của Bùi thị sắp bị đứa con ngoan của ngươi phá nát hết rồi!”

Tộc trưởng liền đem cảnh tượng bắt gặp trong thư phòng kể một lượt. Mẹ chồng không dám tin: “Sao có thể được? Nhị lang bình thường chỉ chuyên tâm đọc sách, chuẩn bị thi cử sang năm, sao có thể làm ra chuyện bại hoại như thế? Huống hồ, nó từng cam đoan với ta rằng tuyệt đối không có tư tâm với Nhược Nương!”

Vì là con thứ hai nên người ta thường gọi hắn ta là “Nhị lang”.

Tộc trưởng giật giật khóe môi: “Lẽ nào lão phu mù cả hai mắt?”

Mẹ chồng đảo mắt nhìn đôi nam nữ đang quỳ giữa sân, quần áo xộc xệch, nhất thời cứng họng không đáp nổi một lời.

Nhị lang đỏ bừng cả mặt, dưới ánh mắt bao người, hận không thể chui đầu vào ống quần trốn cho rồi.

Còn ta ngoài mặt vẫn điềm tĩnh, trong lòng thì sướng rơn vì mọi chuyện đều nằm trong tính toán của ta.

Sáng sớm nay, ta sai Gia Thiện đưa cho biểu muội một ít xuân dược, âm thầm trộn vào hương liệu trong thư phòng.

Đợi khi Nhị lang bị xông cho tâm thần rối loạn, lại để biểu muội lấy cớ mang trà điểm tâm mà vào.

Gia Thiện vốn xuất thân từ thanh lâu, sở trường là mồi lửa dẫn lối. Nàng chỉ cần chỉ điểm vài chiêu, biểu muội liền khiến Nhị lang nửa đẩy nửa thuận, thuận theo mà phạm sai.

Hai người lén lút hành sự trên ghế trúc trong thư phòng, nào ngờ lại bị tộc trưởng bắt quả tang.

Dù có ngu dại thế nào, lúc này Nhị lang cũng không còn đường chối cãi.

Hắn ta đành nghiến răng cúi đầu trước mẫu thân, dập đầu nhận tội: Con và biểu muội là hai bên tình nguyện, mong mẫu thân đừng vì xuất thân mà làm khó biểu muội, xin người thành toàn cho chúng con!”

Nhị lang là người biết nhìn thời cuộc.

Yêu đương không kiềm chế còn dễ nghe hơn nhiều so với tiếng xấu phóng đãng hậu viện. Hắn ta lập tức đổi lời thành “hai bên tình nguyện”, khiến người nghe khó mà quở trách.

Ta cũng dịu dàng khuyên nhủ: “Mẫu thân, sự tình đã ra nông nỗi này, nếu người còn không mở miệng, e là thanh danh tổn hại không chỉ một mình biểu muội.”

Biểu muội dập đầu sát đất, ánh mắt nhìn ta đầy cảm kích.

Lần này mẹ chồng thật sự tức đến mặt mày đen sầm: “Thôi đi! Dù gì thì cũng chỉ là nâng làm thiếp…”

Lời còn chưa dứt, một nam nhân trung niên bất ngờ đẩy đám người xông vào viện!

Chính là thân phụ của biểu muội.

Luận vai vế, ta và Bùi Tân đều phải gọi ông ta một tiếng “biểu cữu”.

“Thiếp?” Biểu cữu quát lớn: “Con gái ta sao có thể làm thiếp cho người khác?”

Nói rồi ông ta liền túm lấy tay biểu muội, giận dữ mắng: “Hôm nay con gái ta bị con ngươi làm nhục thanh danh, nếu không cho ta một lời công đạo, ta sẽ kéo con bé đến trước cửa phủ Thượng Thư Lễ bộ, cho toàn kinh thành biết rõ Nhị lang nhà họ Bùi là kẻ cầm thú bội tín! Để xem chủ khảo kỳ tới có dám thu nạp loại người vô sỉ như hắn làm môn sinh không?”

Biểu cữu vốn nổi tiếng giọng to, gào thét một trận như vậy khiến sắc mặt Nhị lang tái nhợt.

Mà ta lại cảm thấy vô cùng hài lòng.

Tuy biểu cữu là con bạc nát nhưng ít ra cũng biết rõ con gái mình “chết” ở đâu mới đáng giá nhất.

Nhị lang đọc sách quanh năm, sắp tới dự thi khoa cử. Lễ Bộ lại là cơ quan phụ trách sát hạch. Giới văn thần thanh lưu coi trọng nhất là thanh danh và lễ giáo.

Nếu chuyện này bị biểu cữu làm ầm lên, danh tiếng của Nhị lang ắt sẽ hỏng bét. Dù có tài đến đâu cũng không ai dám thu nhận hắn ta vào hàng môn sinh chính thống.

Đúng như dự liệu, bị dồn ép đến nước ấy, Nhị lang đành phải dập đầu trước mặt bao nhiêu thân thích: “Mẫu thân, con và biểu muội thực lòng yêu thương nhau, nguyện lấy nàng làm chính thất. Xin người thành toàn cho con!

“Nếu người không đồng ý, hôm nay biểu muội chết, con cũng không muốn sống nữa!”

Tộc trưởng hừ lạnh: “Khá cho một kẻ si tình!”

Sắc mặt ông ta cuối cùng cũng dịu đi vài phần.

Mặt mày Nhị lang tái mét nhưng đành cắn răng tiếp nhận cái danh “si tình” kia.

Hắn ta lại quay sang dập đầu với tộc trưởng: “Đại bá, xin người khuyên mẫu thân giúp con, thành toàn cho mối lương duyên này!”

Lúc này sắc mặt mẹ chồng khó coi đến cực điểm. Bà ta đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi!

Giữa tiếng kinh hô vang dội của đám hạ nhân, bà ta chỉ có thể nhắm mắt lại, thở hổn hển nói: “Tốt… tốt lắm! Các ngươi giỏi lắm!”

Biểu cữu vừa nghe thấy thì lập tức cười toe toét. Dù sao thì lấy chính thất, sính lễ phải hậu hĩnh hơn gả làm thiếp nhiều.

Chỉ có điều, ông ta lại không hề để tâm đến ánh mắt đầy oán độc của mẹ chồng đang phóng về phía mình.

Còn ta chỉ khẽ cong môi, lặng lẽ nhìn kịch hay hạ màn.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.