Đại hạn liên miên suốt năm năm, vì mưu cầu đường sống, ta và đệ đệ song sinh buộc phải rút thăm định số. Kẻ rút trúng thăm phải rời nhà, tự tìm sinh kế; kẻ không trúng thì ở lại thôn, kế thừa trại nuôi heo của phụ thân. Kiếp trước, đệ đệ rút trúng, bất đắc dĩ rời làng cầu sinh. Hai năm sau, hắn gầy trơ cả da bọc xương, lê thân ăn xin quay về. Mà ta ngày ngày thịt cá đầy mâm, ăn uống hai ba trăm cân không thiếu. Hắn sinh lòng oán hận, cho rằng thân là nhi tử thì lẽ ra nên được kế nghiệp gia sản, còn ta – một nữ tử – thì dựa vào đâu mà được ăn ngon mặc đẹp! Hôm đó, hắn xông vào phòng, vung lưỡi liềm, chém bay đầu ta – một cái đầu béo mập, đầy đặn. Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng đêm định mệnh năm ấy. Đệ đệ lén giở trò, đoạt quyền rút trước, giữ lại phần ở lại trong thôn. Đêm ấy, ta chẳng buồn thu dọn tay nải, lập tức lên đường. Thà chế/t đói ngoài thiên hạ, ta cũng quyết không chôn mình trong địa ngục nhân gian này!
Bình luận