Chuồng Heo Quỷ Khóc

Chương 3



7

Chủ nhân ban đầu…?!

Ta chăm chú nhìn sinh vật kia — chẳng phải người, cũng không hoàn toàn là quỷ.

Toàn thân hắn phủ một màu tro xám, tóc tai rối tung, dài lê thê như đã bao năm chưa từng cắt tỉa.

Trên trán có một vết sẹo rõ mồn một, cong vẹo như con rết bò.

Năm năm trước, phụ thân từng vì cứu ta khỏi trận lũ bùn mà bị đá lớn lăn xuống đập trúng đầu, để lại vết thương đó.

Đá rơi như trời giáng, đầu ông bị bổ ra một lỗ to.

Thế nhưng khi cả hai được cứu, vết thương kia lại chẳng còn dấu tích, như thể chưa từng tồn tại.

Ta từng hỏi cha: rõ ràng ta nhớ ông bị đá đập vào đầu, chảy máu đầm đìa, sao lại chẳng để lại gì?

Cha chỉ đáp: “Con bị dọa ngốc rồi, nhớ nhầm đấy.”

Từ sau hôm ấy, cha dường như biến thành người khác, đối xử với ta và đệ đệ luôn lạnh lùng nghiêm khắc, không còn dịu dàng như trước.

Mẫu thân cũng biến mất không tăm tích không lâu sau đó.

Giờ ngẫm lại — người mà ta gọi là “cha” suốt năm năm qua… căn bản không phải là phụ thân ruột của ta!

“Thế nào? Xích Nhãn! Ngươi hành ác nơi dân gian suốt năm năm, khiến quanh đây năm trăm dặm đại hạn triền miên, dân chúng chết đói đầy đường! Nay, ngươi còn chưa chịu nhận tội?! Hôm nay, ta phụng thiên mệnh, đến thu ngươi!”

Đạo sĩ giật phắt chiếc đại bào lụa, tay vung kiếm đồng tiền, hoàng bào lóa mắt như tia chớp đánh thẳng về phía ta.

Xích Nhãn rít gào, lớp da người mang hình “cha” lập tức rách toạc, hàng vạn sợi lông đen cứng như châm thép thi nhau trồi ra, cặp răng nanh cong vút trắng bệch cắm trên cái đầu heo khổng lồ đen sì.

“Keng!” Kiếm đồng tiền chạm vào nanh trắng, phát ra ánh sáng vàng rực.

“Phá chuyện tốt của ta! Thằng tiểu đạo sĩ hôi sữa! Hôm nay, ta nuốt sống ngươi!”

Xích Nhãn gào thét, cả thôn rung chuyển theo tiếng rống của hắn.

Giờ thân thể nó to bằng nửa căn nhà, đạo sĩ đứng trước mặt chẳng khác gì một đứa trẻ — thân hình yếu ớt mảnh khảnh, làm sao địch nổi?

Nhưng hiển nhiên ta đã đánh giá thấp đạo sĩ ấy — kiếm đồng trong tay hắn vung ra không hề rơi vào hạ phong.

Có lẽ hắn sợ làm ta – một phàm nhân – bị vạ lây, nên vừa đấu vừa dẫn Xích Nhãn chạy thẳng về phía sau núi.

Giờ trong cái tiểu viện đổ nát này chỉ còn lại ba kẻ: ta, một cái xác không rõ có phải cha ta thật hay không, và đệ đệ — kẻ vẫn đang ở trong nhà bếp không hiểu vì sao chưa chịu ra ngoài.

May mắn thay, trận rung lắc vừa nãy đã đá lưỡi dao mổ heo mà Xích Nhãn mài kỹ rơi ngay cạnh chân ta.

Ta dốc hết sức nhặt lấy, cứa mạnh vào da thịt đến rớm máu mới cắt được dây trói.

Vừa được tự do, việc đầu tiên ta làm là lao tới chỗ xác chết vẫn đứng sững nơi đó.

“Cha! Cha! Là cha thật sao?”

Ta lay mạnh thân thể ấy, nhưng hắn không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Ta đưa tay dò thử hơi thở.

Lạnh ngắt!

Giật mình, ta lập tức rụt tay lại.

Sao lại thế này?

Người chết, cớ sao lại đứng yên bất động như vậy…

“Xem ra, ta phải đích thân vào trong điều tra một phen… có khi còn có thể tìm được mẫu thân!”

Ta thì thầm, tay siết chặt lưỡi dao mổ heo hơn nữa.

Trong chuồng, lũ heo vẫn không ngừng rống lên, dường như chúng cũng cảm nhận được điều bất thường hôm nay…

Ta muốn dựa theo ký ức kiếp trước, mở cửa chuồng ra — nhưng chìa khóa đang nằm trong tay đệ đệ!

Ta cầm dao, bước thẳng về phía nhà bếp. Nếu hắn không chịu giao chìa khóa… hôm nay ta sẽ đòi lại món nợ máu đời trước!

Bước từng bước nhẹ nhàng, rón rén đến trước cửa bếp.

Từng đợt mùi thịt quen thuộc đến buồn nôn xộc ra.

Ta siết dao, bước vào trong — tối om, chẳng thấy bóng dáng to lớn của Tô Căn đâu.

Hắn đi đâu rồi?

Chẳng lẽ vừa rồi thấy Xích Nhãn lộ hình mà hoảng sợ bỏ chạy?

Nhưng nhà ta chỉ có một cửa chính, ban nãy ta đâu có thấy hắn bước ra?

Đột nhiên, từ trong bóng tối mịt mù của nhà bếp, vang lên tiếng gào đau đớn của Tô Căn.

Hắn đang cố kìm nén điều gì đó — âm thanh khản đặc, yếu ớt như đang giãy giụa trong tuyệt vọng…

8

Xem ra, hắn đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực.

Vừa mới từ chuồng heo trở ra, đã còn tham lam ăn ngấu nghiến một trận.

Thân thể yếu nhược đến vậy, lại chẳng biết giữ mình!

Thế thì… cho dù có là thần tiên cũng không cứu nổi hắn nữa.

Ta siết chặt chuôi dao mổ heo, bước vào nhà bếp, may mắn thay, rất nhanh đã quen với bóng tối nơi này.

Tô Căn nằm vật trên mặt đất, miếng thịt trong miệng còn chưa kịp nuốt, mắc nghẹn nơi cổ họng, chỉ phát ra từng tiếng “khẹc khẹc” khàn đục, rít qua kẽ răng.

Thấy ta, hắn chậm rãi đưa tay ra, cố sức bò về phía ta, như cầu cứu.

Ta nắm chặt lấy chuôi dao, bước tới bên cạnh, ánh bạc nơi lưỡi dao phản chiếu trên khuôn mặt hắn.

Trong đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy hoảng sợ.

Ta ngồi xổm xuống, đặt lưỡi dao ngay lên cổ hắn, mỉm cười:

“Tô Căn, lạnh không?”

Hắn run lên một cái, từ cổ họng phát ra tiếng rên rỉ thảm thiết.

“Khi ngươi chém đứt cổ ta, ta chẳng còn cảm giác gì nữa.”

“Thật lòng mà nói, ta còn phải cảm ơn ngươi…”

Chỉ khẽ siết tay một chút, một dòng máu sẫm trào ra theo mép dao, nhuộm đỏ lớp mỡ nơi cổ Tô Căn.

Rất nhanh sau đó, ta bước ra khỏi bếp, trong tay là chìa khóa vừa moi từ người hắn.

Kiếp trước, ta cầm chìa khóa này tiến vào chuồng heo.

Cũng nhờ thế mà biết được vì sao phụ thân năm ấy, giữa năm đại hạn vẫn có thể tinh thần phơi phới, ngày ngày cho ta và đệ đệ ăn thịt không thiếu một bữa.

Mà nay, lần nữa nắm lấy chìa khóa trong tay, tâm trạng ta đã không còn giống thuở ban đầu.

Kiếp trước, ta sống vì bản thân.

Lần này… ta muốn cứu mẫu thân!

Cánh cửa chuồng heo rốt cuộc cũng được mở ra.

Ta nắm chặt dao mổ heo trong tay, đón lấy một làn hơi nóng tanh nồng phả thẳng vào mặt — mùi hôi nồng đậm đến khó thở.

Thân thể Tô Căn quá yếu, dù có béo tốt đến đâu, dương khí cũng chẳng đủ nuôi bầy súc vật kia.

Đám heo trong chuồng vừa trông thấy ta liền đồng loạt ngẩng đầu, những cái đầu to nặng nề, cặp mắt đen láy lóe lên thứ ánh sáng xanh quỷ dị.

Chúng rõ ràng… vẫn chưa hút đủ dương khí từ đệ đệ!

Giờ, mục tiêu mới chính là ta!

Ta vốn đang ở thời xuân sắc, huyết khí dồi dào.

Dù vừa trải qua một phen giằng co sinh tử, nhưng luồng sinh khí trên người hẳn vẫn là mỹ vị khó cưỡng đối với bọn chúng.

Nếu dương khí bị hút cạn, con người sẽ giống như chiếc bánh bao bị ngâm nước — phồng to lên, mềm nhũn, cuối cùng… cũng chỉ còn chờ chết.

Tô Căn vốn chẳng biết chân tướng, vẫn tưởng do ăn quá nhiều thịt béo mà ra.

Nhưng ta thì biết!

Ta siết chặt dao, giẫm lên mặt đất dính nhớp như bùn nhão.

Nếu bọn súc sinh này cùng xông lên, ta tuyệt đối không phải đối thủ!

“Tránh ra! Tránh ra cho ta!”

Đây là câu mà kiếp trước ta đã muốn gào lên — nhưng vẫn mãi chôn trong cổ họng không dám thốt.

Năm đó phụ thân đứng ngay ngoài cửa, ta đâu dám động đậy…

Nhưng nay, mọi chuyện đã khác. Ta sẽ không để ai giày xéo ta thêm lần nào nữa!

Ta phải đi qua con đường này — nơi sâu trong chuồng, mẫu thân đang bị nhốt ở đó.

Chỉ là… không biết người còn nhận ra ta chăng?

Lưỡi dao trong tay khiến đám heo cao lớn lùi bước, hoặc cũng có thể là vì đêm nay chúng đã no nê từ Tô Căn, nên dù nước dãi chảy ròng, vẫn không con nào dám xông lên trước.

Từng bước, ta cẩn trọng bước tới, không rời mắt khỏi bầy súc sinh kia, lòng vẫn hiện về những hồi ức kiếp trước — từng cảnh, từng người, từng nỗi hận… rõ ràng như khắc sâu trong máu.

9

Đêm đó, ta tay cầm chìa khóa, mừng rỡ khôn xiết, tưởng như vận số đã xoay chuyển — ta sắp tiếp quản trại heo của “cha”, sắp trở thành kẻ nắm giữ cục diện trong tay, sống đời áo cơm vô ưu, làm chủ cả nhà.

Nào ngờ…

Hóa ra bao năm qua, “cha” nuôi dưỡng ta và đệ đệ, chẳng phải vì tình thâm máu mủ, mà chỉ để hút lấy dương khí thuần khiết trong thân thể cả hai.

Đổi lại, những khối thịt mà đám súc vật kia sẵn lòng cắt ra — chính là “thù lao” mà hắn nhận được.

Và cũng chính là thịt mà chúng ta ăn mỗi ngày…

Ta lê tấm thân rã rời, tiến đến chiếc chuồng cuối cùng — nơi đó, một con heo đang co rúm nơi góc tường, run rẩy không thôi.

Trên chân nó có một chiếc vòng vàng, đã siết sâu vào da thịt, hằn thành một khe rớm máu ánh kim.

Ta nhận ra — đó là di vật mà bà ngoại từng để lại cho mẫu thân!

Nó vừa thấy ta liền trợn to mắt, gào lên như thể trông thấy hung thần, há cái miệng dài ngoác, đôi mắt đỏ ngầu, tru tréo giận dữ.

Mẫu thân… đã bị Xích Nhãn dùng tà pháp biến thành một con heo.

Mà ta… ta phải làm thế nào để cứu người?

Bỗng, chuồng heo rúng động, kéo ta về từ dòng hồi ức.

Chẳng rõ cớ gì, đám heo như bị kinh sợ, kêu rống lạc cả giọng, chen chúc nhau tháo chạy tứ tán.

Có con khỏe hơn liền húc tung cửa chuồng, gào rú lao thẳng ra ngoài.

Ta không chần chừ, nắm chặt dao mổ heo, lập tức lao về phía sâu nhất trong chuồng.

Giờ chính là thời cơ tốt nhất để cứu mẫu thân!

Ngay lúc ấy, phía sau truyền đến một tiếng “ầm” rung chuyển, mặt đất dưới chân cũng khẽ chấn động.

Ta quay đầu nhìn lại, tức khắc hít sâu một ngụm khí lạnh.

Chiếc đầu heo khổng lồ nặng đến mấy trăm cân của Xích Nhãn đã bị người ta chém phăng khỏi cổ, đang nằm chính giữa chuồng heo.

Mùi máu tanh nồng lập tức lấn át cả cái hôi hám của phân súc vật.

Xích Nhãn… chết rồi?

Tiếng áo đạo bào phần phật vang lên trên không, đạo sĩ mặc đạo bào vàng đáp xuống nhẹ nhàng như mây, kiếm đồng tiền nhỏ máu vẫn còn trong tay.

Quả nhiên pháp lực cao cường.

Nhưng lúc này ta chẳng còn tâm trí nào để cảm tạ, ta phải nhanh chóng cứu mẫu thân!

Ta sải bước chạy về phía chuồng heo cuối cùng.

“Dừng lại!” — Đạo sĩ quát lớn sau lưng.

Ta siết chặt dao mổ heo, đáp lời bằng giọng lạnh như băng: “Đừng cản ta, ta phải cứu người!”

“Hừ…” — hắn hừ lạnh một tiếng.

Ta chẳng đoái hoài đến nữa — ta phải cứu mẫu thân! Bất kể kẻ nào cũng không thể ngăn ta!

Nhưng… đảo mắt nhìn quanh, ta lại chẳng thấy bóng dáng mẫu thân đâu cả.

“Đừng tìm nữa. Bà ấy không ở đây.”

Đạo sĩ thong thả bước đến, giọng nói bình thản nhưng chắc nịch.

Ta quay phắt người lại, lưỡi dao hướng thẳng về phía hắn: “Ngươi có ý gì?! Người ở đâu?! Ngươi biết gì? Nói!”

Hắn niệm chú, thanh kiếm đồng tiền trong tay thoắt hóa thành một xâu tiền cổ, được hắn bỏ vào tay áo. Chân mày khẽ nhướng lên.

“Trước tiên, ngươi nên nói cho ta biết — ngươi biết được những gì… về mẫu thân ngươi.”

“Hoặc… về cái xác trong nhà bếp.”

Lòng ta thoáng chùng xuống, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên:

“Mẫu thân ta… còn có thể là gì? Người chỉ là bị nhốt lại, hóa thành heo để sinh thịt mà thôi. Còn gì nữa chứ?!”

“Còn cái xác trong nhà bếp — đó là Tô Căn, kiếp trước hắn chém chết ta, nay ta báo thù, chẳng lẽ không được?!”

Đạo sĩ khoanh tay, chậm rãi bước đến, thần sắc nghiêm nghị:

“Thứ nhất — cái xác trong bếp… không phải là đệ ngươi.”

“Thứ hai — ngươi không đến để cứu mẫu thân, mà là… để giết bà ấy.”

Từng lời, từng chữ như đánh thẳng vào lòng ta, mà ta lại chẳng thể hiểu nổi.

Ta nhìn khuôn mặt hắn trong bóng tối dần trở nên nhòe nhoẹt, bất an ùa tới.

“Ngươi nói bậy! Nếu đó không phải đệ ta, thì còn là ai?! Ngươi… ngươi không phải đến giúp ta sao? Ngươi đã giết Xích Nhãn, hoàn thành sứ mệnh của mình, ta rất biết ơn ngươi! Nhưng ngươi không được vu oan cho ta!”

Hắn bị tà khí ở đây làm loạn tâm rồi sao?! Sao lại bịa đặt như vậy?!

Chẳng lẽ… hắn không phải đạo sĩ?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, cánh tay ta đã vung lên, kéo theo dao mổ heo bổ thẳng về phía hắn!

“Ngươi là giả mạo! Ta giết ngươi! Tránh cho ngươi ra ngoài bôi nhọ danh dự ta!”

Ngay khoảnh khắc dao vừa rời tay, chuôi dao lập tức dài ra tám thước, đầu dao tách ra từng nhánh, để lộ những mũi nhọn sáng lấp lánh như răng của một chiếc cào bằng bạc…




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.