Ta tên là Phó Uyển Uyển, là thứ nữ của phủ Hầu gia, đứng hàng thứ ba.
Mẫu thân ta là một kỹ nữ Giang Nam, tinh thông ca múa, am hiểu âm luật và thi phú. Một khúc đàn tỳ bà của bà ngân vang mãi không dứt, ba ngày vẫn lưu luyến bên tai. Chính vì vậy mà phụ thân ta, An Dật Hầu, vô cùng sủng ái bà. Năm sau khi tiến phủ, bà hạ sinh ta.
Nhưng ta không được phép gọi bà là mẹ, chỉ có thể gọi là “di nương”. Suốt một năm, ta chỉ được gặp bà mười hai lần, mỗi lần không quá thời gian một nén hương.
Mỗi lần gặp bà, bà đều nằm nghiêng trên giường, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt đến mức nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng, mong manh.
Nhưng bà rất yêu thương ta. Lần nào cũng lén đưa ngân phiếu, dặn ta phải giữ lời, sáng suốt, đừng quá tin tưởng những người xung quanh, và phải luôn giữ chính kiến của mình.
Nhưng bà không biết rằng, trong phủ Hầu gia này, số lượng thứ nữ lên đến hơn mười người, ta chẳng là gì cả.
Mẹ kế cũng không bận tâm đến ta.
Chỉ có lần cuối cùng ta gặp mẹ, ta tận mắt chứng kiến cảnh bà bị đưa đến giường của những kẻ đàn ông xa lạ, bị h à n h h ạ đến c h ế t.
M á u chảy khắp nơi, tanh hôi và ghê tởm.
Ta còn nghe thấy họ nói:
“Đùa giỡn với một phụ nữ đang mang thai, thật là thích thú!”
Ta bị nha hoàn bịt miệng, không để phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Sau đó, ta đổ bệnh.
Trong cơn mê man, ta nghe người ta nói rằng, việc ta nhìn thấy cảnh tượng này là do mẹ kế cố ý sắp đặt. Vì mẹ ta mang thai, bà ta muốn ta tận mắt chứng kiến mẹ ta chết thảm.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta ngập tràn hận thù.
Ta thề, phải báo thù cho mẹ, khiến bọn họ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, c h ế t không toàn thây.
Ta đã chờ rất lâu, và cuối cùng cơ hội cũng đến.
“Tiểu thư Cửu, phu nhân mời cô qua gặp.”
Ta ngoan ngoãn theo sau bà vú, dáng vẻ hết sức rụt rè và sợ sệt. Khi gặp mẹ kế, ta vội vã hành lễ, làm như sợ mình có điều gì sai sót.
“Uyển Uyển à…”
Mẹ kế vừa mở lời đã cầm khăn, giả bộ lau nước mắt.
Ngay sau đó, bà ta bắt đầu màn diễn kịch của mình.
Bà ta nói rằng bà đã đối xử không tệ với ta, giờ là lúc ta nên báo đáp.
Ta sớm đã nghe ngóng được rằng chị cả ta, Dư phi, vì thất lễ trước điện Kim Loan mà bị hoàng đế trách phạt, từ đó mất ân sủng.
Tin tức từ trong cung truyền ra nói rằng cần chọn một thứ nữ xinh đẹp, dễ điều khiển để vào cung giúp Dư phi lấy lại sủng ái.
Về nhan sắc, cả phủ Hầu gia, ai có thể sánh được với Phó Uyển Uyển ta?
Ta ngước mắt lên, dáng vẻ ngây ngô và bối rối, khiến mẹ kế hài lòng ra mặt.
“Uyển Uyển, nếu ta bảo con vào cung để giúp chị con, con có bằng lòng không?”
“Vào cung ở vài ngày rồi sẽ được trở về ạ?” Ta hỏi với giọng ngây thơ.
“Đúng vậy, chỉ vài ngày thôi, rồi về.”
Ta gật đầu, đáp nhẹ: “Con bằng lòng.”
Mẹ kế nhanh chóng sắp xếp để ta nhập cung, chỉ cho phép mang theo nha hoàn Liên Nhi.
Liên Nhi lớn hơn ta hai tuổi, dáng người hơi mũm mĩm, nhưng rất lanh lợi, cũng được xem là một trong số ít người ta có thể tạm tin tưởng.
Anh trai của Liên Nhi làm việc ở ngoại viện, nhiều tin tức của ta đều nhờ hắn tìm hiểu mà có được.
Thật lòng mà nói, ngay cả Liên Nhi, ta cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Trước khi vào cung, mẹ kế đặt may cho ta vài bộ xiêm y mới, phần cổ khoét sâu, để lộ làn da trắng ngần.
Ta giả bộ không hiểu, vui vẻ chuẩn bị nhập cung.
Các chị em thứ nữ đến tiễn, miệng nói những lời chúc mừng, nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ hả hê.
Một lũ ngu ngốc, tất cả đều sẽ bị lợi dụng để làm công cụ liên hôn, làm bàn đạp cho các anh trai trong nhà.
Còn ta, ta vào cung, nhắm thẳng vào người có quyền lực cao nhất.
Chỉ cần được sủng ái, sau này chúng sẽ phải quỳ xuống hành lễ trước mặt ta.
Ngày ta nhập cung, trời nắng đẹp, ấm áp dễ chịu, ta xem đó là điềm lành.
Sau khi vào cung, ta cùng Liên Nhi đứng ngoài cửa điện, nghe tiếng cung nữ bên trong khẽ gọi:
“Nương nương, tiểu thư Cửu đã tới.”
“Để cô ấy vào đi.”
Giọng nói của Dư phi có chút uể oải, lại mang theo hơi hướng bệnh tật.
Ta quả nhiên không đoán sai, nàng ấy đang bệnh.
Ta bước vào, hành lễ.
Nàng nhìn chằm chằm ta rất lâu rồi mới cất lời: “Tiểu muội đúng là xinh đẹp.”
“Nương nương mới thực là thiên hương quốc sắc.”
Câu này ta nói trái lòng.
Một người khỏe mạnh như chị cả cũng không sánh được vẻ đẹp của ta, huống hồ giờ nàng đang bệnh tật.
“Hừ!” Dư phi khẽ cười, rồi bảo cung nữ dẫn ta đến phòng khách nghỉ ngơi.
Nhưng mấy ngày liền sau đó, nàng không triệu ta.
Ta cũng chẳng vội gặp hoàng đế, hay giành lấy sủng ái.
Dù sao, ta cũng mới mười bốn tuổi.
Ta vẫn thường lén ra khỏi phòng bằng cửa sau, đi dạo quanh ao sen, chơi đùa ở đình, hái hoa sen, hoặc bẻ những đài sen để ăn.
Cho đến một ngày, ta gặp được hoàng đế – người vừa là tỷ phu của ta!