“Ồ, pháp y Cố.” Lão Chu búng tàn thuốc, “Ngọn gió nào thổi cậu đến đây vậy? Báo cáo nghiệm xác vụ này chẳng phải đã ra rồi sao?”
Cố Nghiên Thù đặt hồ sơ vụ án lên bàn.
“Tôi muốn tham gia điều tra.”
Động tác hút thuốc của Lão Chu khựng lại, ông liếc nhìn Tiểu Lưu một cái.
“Pháp y Cố, tôi biết cậu có quen biết với nạn nhân.” Lão Chu dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, dùng giọng điệu cân nhắc, “Chính vì vậy, theo quy định cậu phải tránh mặt.”
“Tôi không đến để bàn bạc với các anh.”
Phòng họp im lặng mất hai giây.
Lão Chu thở dài: “Tiểu Cố, tôi hiểu tâm trạng của cậu, nhưng phá án không phải trò đùa. Trạng thái hiện giờ của cậu không phù hợp để…”
“DNA tổ chức da trong kẽ móng tay cô ấy là đích thân tôi lấy mẫu.” Cố Nghiên Thù ngắt lời ông, tốc độ nói rất nhanh, “Hung thủ từng bị cô ấy cào trúng, vết thương chắc chắn nằm ở cánh tay hoặc vùng mặt. Góc độ vết thương do vật sắc nhọn tôi đã tính toán lại, hung thủ cao khoảng một mét bảy lăm đến một mét tám, thuận tay phải. Còn vết bỏng gần xương quai xanh của cô ấy không phải hình thành sau khi chết, mà là trước khi chết.”
Ánh mắt Lão Chu thay đổi.
“Vết bỏng?”
“Báo cáo có ghi.” Cố Nghiên Thù lật hồ sơ, chỉ vào một dòng trong đó, “Phía dưới xương quai xanh bên trái có vết bỏng khoảng 3×4 cm, rìa vết thương có phản ứng sinh tồn, bị bỏng khi còn sống. Vị trí vết bỏng trùng khớp với vị trí vết bớt của cô ấy.”
“Ý cậu là hung thủ cố tình đốt mất vết bớt của cô ấy?”
“Đúng vậy.”
Giọng Cố Nghiên Thù bỗng trầm xuống: “Hung thủ quen biết cô ấy. Đây không phải là vụ án ngẫu nhiên.”
Trong phòng họp không còn ai lên tiếng.
Lão Chu lại châm một điếu thuốc, rít hai hơi rồi đứng dậy đi đến trước bảng trắng.
Trên đó dán ảnh hiện trường thi thể tôi, ảnh vật chứng, và sơ đồ lộ trình di chuyển trước khi mất tích.
“Sầm Kim, hai mươi bốn tuổi, người thành phố này.” Lão Chu dùng ngón tay chỉ vào ảnh của tôi trên bảng, “Lần cuối cùng có người nhìn thấy cô ấy là khoảng năm giờ rưỡi chiều ngày 15 tháng 4, cô ấy quẹt thẻ tan làm ở công ty. Camera ghi lại cảnh cô ấy vào ga tàu điện ngầm, sau đó không còn bất kỳ hình ảnh nào nữa.”
“Điện thoại tắt máy lúc mười hai giờ mười hai phút sáng ngày 16 tháng 4.” Tiểu Lưu bổ sung, “Vị trí tín hiệu cuối cùng trước khi tắt máy là ở khu vực phía đông thành phố.”
“Chính là nơi tìm thấy thi thể.” Lão Chu nói, “Từ lúc mất tích đến khi tử vong, ở giữa có khoảng ba mươi tiếng trống rỗng. Ba mươi tiếng này cô ấy ở đâu, gặp ai, đến khu phía đông bằng cách nào, tất cả đều không rõ.”
Cố Nghiên Thù chằm chằm nhìn vào dòng thời gian trên bảng trắng.
Từ sáu giờ tối ngày 15 tháng 4 đến rạng sáng ngày 16 tháng 4: tám tiếng.
Cả ngày 16 tháng 4: hai mươi bốn tiếng.
Cô ấy tử vong vào rạng sáng ngày 17 tháng 4 — thời gian hình thành trạng thái co cứng và vết hoen tử thi là do đích thân anh tính toán, thời gian tử vong nằm trong khoảng từ một giờ đến ba giờ sáng ngày 17 tháng 4.
Ba mươi tiếng.
Cô ấy bị người ta đưa đi suốt ba mươi tiếng, mà trong ba mươi tiếng đó, anh đã dập máy cuộc gọi của mẹ cô ấy, xóa tin nhắn của cô ấy, ném bánh kem sinh nhật của cô ấy vào thùng rác.
Cố Nghiên Thù đưa tay vịn chặt mép bàn, các đốt ngón tay trắng bệch.
“Nhật ký cuộc gọi của cô ấy đâu?” Anh lên tiếng, giọng kìm nén rất vững, “Cuộc gọi cuối cùng trước khi gặp chuyện là gọi cho ai, tin nhắn cuối cùng gửi cho ai, tất cả những người từng liên lạc với cô ấy, kiểm tra từng người một cho tôi.”
“Nhật ký cuộc gọi đã điều tra rồi.” Lão Chu rút một tờ giấy từ hồ sơ đưa cho anh, “Cậu tự xem đi.”
Cố Nghiên Thù đón lấy.
Trong danh sách cuộc gọi dày đặc, những cuộc gọi đi được lưu tên là “Mẹ”, “Chị Lâm”, “Shipper”, “Chuyển phát nhanh”.
Các cuộc gọi đến thì ghi “Quảng cáo”, “Môi giới nhà đất”.
Chỉ có một người là không lưu tên.
Dãy số đó xuất hiện vào lúc chín giờ mười ba phút tối ngày 14 tháng 4, thời lượng cuộc gọi là một phút bốn mươi tám giây.
Đó là cuộc gọi đến.
Năm giờ bốn mươi hai phút chiều ngày 15 tháng 4, số này lại gọi đến một lần nữa, thời lượng ba mươi hai giây.
Sau đó là tôi gọi lại.
Mười một giờ chín phút tối ngày 15 tháng 4, thời lượng bốn phút hai giây.
“Số này là của ai?” Cố Nghiên Thù hỏi.
“Đã kiểm tra, là sim rác không đăng ký.” Lão Chu nói, “Định vị tín hiệu ở khu phía đông, trùng khớp với vị trí lúc điện thoại tắt máy. Sau khi tắt máy, sim này cũng không còn sử dụng nữa.”
“Cô ấy đã gọi ba cuộc điện thoại cho người này trước khi gặp nạn.” Cố Nghiên Thù siết chặt tờ giấy, “Các anh đã tra chưa?”
“Đang tra. Sim rác không dễ truy dấu, nhưng chúng tôi đã điều động dữ liệu tín hiệu trạm phát sóng khu phía đông thời điểm đó, xem có sàng lọc thêm được thông tin gì không.”
Cố Nghiên Thù không nói thêm gì nữa.
Anh cúi đầu nhìn dãy số đó, mười một chữ số, rất lạ lẫm, anh chưa từng thấy qua.
Bốn phút hai giây.
Cuộc điện thoại cuối cùng cô ấy gọi cho người đó đã nói những gì?
Cô ấy đang cầu cứu, hay đang hẹn gặp hung thủ?
Người ở đầu dây bên kia có phải chính là kẻ đã dùng vật tày đập nát mặt cô ấy từng nhát một hay không?
“Còn một việc nữa.” Lão Chu ngập ngừng một lát, lấy từ trong ngăn kéo ra một túi đựng vật chứng, bên trong là một chiếc điện thoại, “Điện thoại của nạn nhân đã được tìm thấy sáng nay dưới mương thoát nước sau xưởng dệt. Máy bị đập nát, nhưng khoa kỹ thuật đã khôi phục được một phần dữ liệu.”
Cố Nghiên Thù nhận lấy túi vật chứng.
Màn hình vỡ nát như mạng nhện, các góc còn dính bùn đất.
Hình nền khóa của điện thoại vẫn có thể nhìn thấy — đó là tấm hình tôi chụp lén anh.
Là mùa thu năm ngoái, anh đứng dưới cây ngân hạnh trước cổng trung tâm pháp y nghe điện thoại.
Ngày hôm đó nắng rất đẹp, những chiếc lá vàng rụng đầy trên người anh, anh nghiêng đầu, lộ ra một phần đường xương hàm.
Tôi thấy đẹp nên lén chụp lại rồi đặt làm hình nền, sau này cũng quên không thay.
Anh thử đoán mật mã khóa màn hình của tôi, chỉ mất ba lần là mở được.
Anh thật thông minh, mật mã khóa màn hình của tôi chính là ngày sinh của anh.
“Đây là mấy tin nhắn cuối cùng khôi phục được trong máy.” Lão Chu đưa bản in ảnh chụp màn hình qua, “Có một tin chưa gửi đi, còn lưu trong hộp thư nháp.”
Cố Nghiên Thù cúi đầu.
Dấu thời gian trên ảnh chụp màn hình hộp thư nháp là mười giờ bốn mươi bảy phút tối ngày 16 tháng 4.
Người nhận: Cố Nghiên Thù.
Nội dung chỉ có một câu.
Cố Nghiên Thù, hình như em thật sự không về được nữa rồi.
Cố Nghiên Thù nhìn dòng chữ đó, mắt không hề chớp lấy một cái.
Tôi bay lơ lửng bên cạnh anh, khi nhìn thấy tin nhắn đó cũng lặng người đi.
Tôi nhớ tin nhắn này.
Đó là lúc tôi bị nhốt trong căn phòng tối om kia, nhân lúc kẻ đó không có mặt, tôi mò điện thoại trong túi ra, dùng chút điện cuối cùng để viết.
Tôi muốn gửi cho anh, nhưng không có tín hiệu, căn bản không gửi đi được.
Mà kể cả có thể gửi đi cầu cứu, lẽ ra tôi cũng không nên gửi cho anh.
Bởi vì tôi biết, anh sẽ không đến.
Cố Nghiên Thù dĩ nhiên không biết những điều này.
Anh chỉ thấy trong hộp thư nháp có một tin nhắn chưa gửi, người nhận là chính mình.
Anh đặt điện thoại lại vào túi vật chứng, giọng trở nên rất khẽ: “Lão Chu, vụ án này tôi sẽ theo từ đầu đến cuối.”
Lão Chu nhìn anh hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Được rồi, tôi sẽ làm báo cáo với cấp trên. Nhưng có một điều — nếu cậu chịu không nổi thì phải báo với tôi ngay.”
Cố Nghiên Thù không trả lời.
Anh đã lật mở túi vật chứng tiếp theo.
Đêm đó Cố Nghiên Thù không về nhà.
Anh trải tất cả tài liệu liên quan đến vụ án này đầy mặt bàn — ảnh hiện trường, báo cáo nghiệm xác, nhật ký cuộc gọi, dữ liệu tín hiệu trạm phát sóng, ảnh cắt từ camera xung quanh.
Máy tính xách tay của anh vẫn sáng, trên màn hình là bảng phác họa chân dung nghi phạm do anh tự lập, hiện tại vẫn còn bỏ ngỏ.
Cậu trợ lý trước khi về có pha cho anh một ly cà phê đặt trên bàn, anh không hề đụng tới.
Tôi bay lơ lửng đối diện anh, nhìn anh đọc đi đọc lại báo cáo nghiệm xác của mình từ đầu chí cuối.
Những dòng mô tả đó tôi đã có thể thuộc lòng — vùng mặt bị hủy hoại diện rộng, mất khoảng bảy mươi phần trăm lớp biểu bì, gãy xương mũi và xương gò má, nhãn cầu lộ ra ngoài, giác mạc vẩn đục.
Anh đã xem rất nhiều lần.
Mỗi lần xem, anh lại cầm bút viết vài dòng vào cuốn sổ tay bên cạnh.
Tôi ghé sát vào xem, anh viết phân tích cơ chế hình thành vết thương, dự đoán loại hung khí hung thủ sử dụng, sự thay đổi vị trí tương đối giữa hung thủ và nạn nhân trong quá trình gây án.
Toàn là thuật ngữ chuyên môn, bình tĩnh cứ như đang phân tích một vụ án chẳng liên quan gì đến mình.
Nhưng tôi biết không phải vậy.
Bởi vì khi anh viết đến lần thứ ba, đầu bút bỗng khựng lại, ngay bên cạnh dòng chữ “mất cả mi mắt trên và dưới hai bên”, mực loang ra một chấm nhỏ.
Anh cứ cầm bút như thế, ngồi im phăng phắc rất lâu.
Sau đó anh vò nát trang giấy đó ném vào thùng rác rồi viết lại.
Bấm lin kế bên để đọc tiếp: https://nghienngontinh.com/danh-mat-em-2