ĐÁNH MẤT EM-2

Chương 8



Lão Chu liếc nhìn anh một cái.

Mắt Cố Nghiên Thù vằn tia máu, ba ngày không chợp mắt khiến hốc mắt anh lõm sâu xuống.

Nhưng giọng anh vẫn rất vững, ngón tay chỉ lên màn hình cũng không hề run rẩy.

“Tiểu Cố,” Lão Chu ngập ngừng, “Hay là cậu về ngủ một giấc trước đi—”

“Cô ấy đang đợi tôi.”

Cố Nghiên Thù ngắt lời Lão Chu, giọng không lớn, nhưng mỗi chữ đều nặng trịch.

“Cô ấy đã đợi tôi ba ngày rồi.”

Tôi bay lơ lửng sau lưng Cố Nghiên Thù, nhìn anh in tấm ảnh chụp lưng gã đàn ông kia ra, dán lên bảng trắng, bên cạnh chú thích các đặc điểm nhận dạng — cao 175-180cm, dáng người đậm, vai phải hơi thấp, chân trái đi chữ bát hướng ra ngoài.

Sau đó, anh rà soát lại toàn bộ dữ liệu đã được khôi phục từ điện thoại của tôi một lần nữa.

Danh bạ, nhật ký cuộc gọi, tin nhắn, WeChat, album ảnh, ghi chú, thậm chí cả đơn đặt đồ ăn và lịch sử mua sắm cũng không bỏ sót.

Khi lật đến những tấm ảnh tôi chụp lén anh trong album, ngón tay anh khựng lại trên màn hình một chút, rồi tiếp tục vuốt xuống.

Anh dừng lại đột ngột khi lật đến một tấm ảnh.

Đó là tấm hình tôi chụp bảng dừng xe buýt.

Thời gian chụp là ngày 12 tháng 4, địa điểm ở phía Đông thành phố.

Phóng to ảnh lên, có thể thấy trên cột điện phía sau bảng dừng xe có dán một tờ quảng cáo cho thuê nhà, trên quảng cáo có để lại một số điện thoại.

Cố Nghiên Thù ghi lại số này, nhập vào danh bạ để tìm kiếm.

Không có kết quả trùng khớp.

Anh lại nhập số đó vào thanh tìm kiếm của nhật ký cuộc gọi.

Một bản ghi hiện ra.

9 giờ 13 phút tối ngày 14 tháng 4, số này đã gọi vào máy tôi, cuộc gọi kéo dài một phút bốn mươi tám giây.

Chính là chiếc sim rác đó.

Cố Nghiên Thù bật dậy mạnh đến mức làm đổ cả ghế ra sàn.

“Lão Chu!”

Lão Chu từ ngoài lao vào: “Chuyện gì thế?”

“Số điện thoại trên tờ quảng cáo cho thuê nhà.” Cố Nghiên Thù xoay màn hình điện thoại về phía ông, “Và chiếc sim rác đã gọi cho cô ấy ba lần trước khi xảy ra chuyện, là cùng một số.”

Lão Chu cầm lấy điện thoại nhìn hai giây, rồi quay người đi thẳng ra ngoài: “Tiểu Lưu! Check số này ngay! Tra xem tờ quảng cáo này dán từ bao giờ, ai dán!”

Nửa tiếng sau đã có kết quả.

Tờ quảng cáo đó là thông tin cho thuê của một tòa nhà dân cư sắp phá dỡ gần nhà máy dệt phía Đông, chủ nhà tên là Tôn Đức Thắng, năm mươi hai tuổi, người địa phương, sống ngay tại khu ổ chuột cạnh nhà máy dệt.

“Tôn Đức Thắng.” Lão Chu viết cái tên này lên bảng trắng, rồi trích xuất thông tin hộ khẩu.

Khi tấm ảnh hiện ra, cả phòng họp lặng ngắt.

Mặt chữ điền, dáng người đậm, năm mươi hai tuổi nhưng trông già hơn tuổi thật, trên mặt có rãnh cười rất sâu.

Địa chỉ đăng ký trong hộ khẩu là số 17 ngõ Hạnh Phúc, khu ổ chuột phía Đông, cách nơi tìm thấy thi thể của tôi chưa đầy năm trăm mét.

“Ảnh của người này và cái lưng trong camera giám sát.” Tiểu Lưu đặt hai tấm hình cạnh nhau để so sánh, “Dáng người rất giống.”

“Bắt người.” Lão Chu chộp lấy chìa khóa xe trên bàn.

Họ tìm thấy Tôn Đức Thắng trong một quán mạt chược ở phía Đông thành phố.

DNA của Tôn Đức Thắng hoàn toàn trùng khớp với mẫu DNA từ mô da còn sót lại trong kẽ móng tay tôi.

Trong phòng thẩm vấn, Tôn Đức Thắng đã mặc chiếc áo ghi lê màu xanh của trại tạm giam.

Lão Chu đập bản báo cáo giám định DNA xuống bàn.

“Tôn Đức Thắng, ông còn gì để nói không?”

Tôn Đức Thắng cúi đầu nhìn bản báo cáo trên bàn, im lặng rất lâu.

Sau đó hắn ngẩng lên, biểu cảm trên mặt không phải hoảng loạn, cũng không phải sợ hãi, mà là một thứ gì đó khó gọi tên.

Giống như tiếc nuối, lại giống như một thứ gì đó bị kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng trồi lên.

Tôn Đức Thắng khai nhận rất nhanh, giọng hắn vô cùng bình thản.

“Nếu cô ta không cào xước tôi, tôi cũng đã không giết cô ta.”

Phía bên này tấm kính một chiều, Cố Nghiên Thù từ từ ngồi thụp xuống.

Anh ngồi xổm dưới đất, tay phải vẫn nắm chặt, máu trên kẽ tay nhỏ từng giọt, từng giọt xuống sàn nhà.

Vai anh run lên bần bật, cả người co rụt lại như có thứ gì đó đã vỡ nát bên trong cơ thể, những mảnh vỡ đâm từ trong ra ngoài, đau đến mức anh không thể đứng vững.

Tôi bay đến trước mặt anh, ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.

Tôi muốn nói, Cố Nghiên Thù, không sao đâu, không phải lỗi của anh.

Nhưng tôi không nói được.

Tôi chết rồi.

Tôi chỉ có thể ngồi trước mặt anh, nhìn đôi mắt anh đỏ hoe, nhìn môi anh mấp máy hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ phát ra được một âm thanh duy nhất.

“Sầm Kim.”

Ba ngày sau khi vụ án được phá, Cố Nghiên Thù đến trước mộ tôi.

Anh mặc một bộ vest đen, tay cầm một bó cúc họa mi trắng.

Tôi nhớ mình từng nói với anh rằng tôi không thích hoa hồng, cảm thấy nó quá trịnh trọng, tôi thích cúc họa mi, nhỏ nhắn trắng xinh, giống như những ngôi sao nhỏ vậy.

Anh vậy mà vẫn nhớ.

“Sầm Kim.”

“Tôi chưa bao giờ không thích em.”

“Tôi chỉ cứ ngỡ rằng, em sẽ luôn ở đó thôi…”

Tôi cảm thấy người mình nhẹ bẫng, nhìn lại bản thân, linh hồn dường như đã mờ nhạt đi nhiều, chắc là sắp tan biến rồi.

Chẳng cần biết Cố Nghiên Thù có nghe thấy hay không, tôi ghé sát tai anh khẽ nói một câu.

Em đi nhé, Cố Nghiên Thù.

Con bướm nhỏ không còn nữa, kiếp sau, anh cũng chẳng cần tìm em đâu.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.