Đoạt Mệnh Thiên Cơ

Chương 2



5

Ta hóa thành một quả phụ bị đuổi khỏi thành, đầu cài đoá hoa trắng, nước mắt lưng tròng một thân đơn độc bước đi trên quan đạo.

Tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến, mấy tên sơn tặc mặt mày lưu manh vây chặt lấy ta.

“Mỹ nhân à, đêm hôm khuya khoắt một mình, chẳng thấy cô đơn sao?” – tên cầm đầu nhe hàm răng vàng khè cười gằn.

Một luồng mùi quen thuộc xộc tới, khiến mắt ta sáng rỡ.

Ta giả vờ hoảng hốt ngẩng đầu, mưa xối ướt ngoại sam, để lộ áo yếm đỏ thẫm bên trong. Nhân đó run rẩy quỳ xuống, để lộ làn cổ trắng ngần:

“Anh hùng tha mạng! Thiếp vì đốt giấy cho tiên phu mà lỡ mất giờ giới nghiêm. Chỉ cần các vị tha thiếp một mạng, chuyện gì cũng nghe theo.”

Tên đầu sỏ nhếch mép, thò tay véo mông ta:

“Bọn bay mau đi tìm người! Tiểu thư con nhà quyền quý, bản gia không tin nó thoát được khỏi tay ta!”

“Hừ, còn nàng đây… quả phụ thèm nam nhân rồi, để bản gia giúp nàng thông thoáng một chút!”

Ta liếm môi, lùi lại giả bộ kinh hãi. Hắn nhấc ta quăng lên ngựa, miệng thô tục cười sằng sặc:

“Đúng là dâm đãng! Chờ bọn nó về rồi, cùng nhau vui vẻ!”

Bọn chúng đưa ta về sơn trại, bên trong chất đầy lương thực và binh khí. Ta liếc hoa văn trên vỏ đao – rõ ràng là đồ quan phủ phát.

Ngoài bọn sơn tặc ra, còn mười mấy nữ nhân áo quần xốc xếch, già trẻ đủ cả, nét mặt ai cũng chết lặng như tro.

Tên đầu lĩnh đang ôm một nữ nhân chè chén say sưa.

Hắn tự xưng là “Uy Vũ Đại Tướng Quân”, trong núi này một lời hắn nói là lệnh.

Men say lên, hắn bắt đầu khoe khoang chiến tích.

Nào là từng “giày vò” một quả phụ của tướng quân, nàng ta lúc bị đưa tới còn mặc đồ tang, dung nhan diễm lệ.

Hắn kể rành rọt dáng vẻ nàng ấy van xin như chó, thân thể mềm mại ra sao, trên người có dấu vết gì.

Ánh mắt trong trẻo năm xưa… đến lúc ấy đã trở nên trống rỗng chết chóc.

Ta kinh hô một tiếng, thành công khiến tất cả ánh nhìn đổ dồn về phía mình.

6

Mắt tên đầu lĩnh sáng lên, nhìn ta chằm chằm nửa ngày mới thốt:

“Có vài phần giống! Quả thật có vài phần giống!”

Ta chớp mắt, khẽ cười:

“Thật oai phong đến thế sao?”

Hắn cười lớn: “Đương nhiên rồi!”

Ta uốn éo tựa vào lòng hắn, giọng nhu mì:

“Vậy thì thiếp muốn làm nữ nhân của Uy Vũ Đại Tướng Quân.”

Hắn ném ly rượu đi, để mặc ta ôm eo dẫn lên giường.

Hắn nhào tới, vội vã cởi quần.

Ta khẽ cười một tiếng, hắn còn chưa kịp hiểu chuyện.

Ta vuốt đầu hắn, khẽ nói: “Thiếp từng gặp ngài.”

Hắn hấp tấp xé áo ta: “Gặp ở đâu? Sao bản gia không nhớ?”

Ta mỉm cười, để lộ dung mạo thật. Theo nụ cười ngày một sâu, từng mảng thịt thối rữa lả tả rơi xuống.

Ta thả mái tóc dài, ghé sát tai hắn mà thổi nhẹ một hơi:

“Sao hả, nhớ ra chưa?”

Hắn hét lên kinh hãi, run rẩy kêu cứu.

Ta bịt miệng hắn, khẽ huýt sáo một tiếng.

Trong vòng mười dặm, lũ quỷ hiện hình lũ lượt kéo đến, phần lớn đều từng là nạn nhân của hắn.

Chúng vây chặt hắn, thay nhau cắn xé từng mảnh thịt máu.

Hắn gào thét cầu xin ta tha mạng.

Ta cười khanh khách, lấy tay che miệng: “Ta tha ngươi, vậy năm xưa ai từng tha ta?”

Cửa bị đá văng, đám bên ngoài nghe động cầm đao xông vào.

Tên đầu lĩnh trợn tròn mắt, như thể thấy được hy vọng sống.

Ta liền dùng tóc quấn chặt cổ bọn chúng, từ từ siết chặt.

Tiếng xương gãy răng rắc vang lên giữa tiếng khóc thảm thiết, khiến ta sung sướng rùng mình.

Chỉ tiếc, người ăn chẳng được bao lâu. Chốc lát sau chỉ còn lại một bộ xương trắng, miệng còn há hốc như bị dọa đến chết khiếp.

Một cơn gió thổi qua, bộ hài cốt đổ ập xuống.

Ta thở dài, lấy ngón tay móc nát hai con mắt hắn:

“Ngươi… đúng là không khác gì một con chó.”

7

Trước khi hồi cung, ta ghé lên ngọn núi có phần mộ cũ.

Bên mộ là một túp lều tranh xiêu vẹo, trong lều có một bà lão mù, tóc bạc như sương.

Trên người bà khoác bộ áo mệnh phụ đã phai màu, bên hông còn đeo theo một thanh đao gãy đôi, han gỉ loang lổ – loại binh khí từng chém giết nơi sa trường.

Vừa nghe tiếng bước chân ta, bà lập tức cảnh giác rút trâm ra phòng bị.

Ta không nói lời nào, chỉ đốt một nhúm tiền giấy trước mộ, sau đó xoay người rời đi.

Trong bóng tối mờ mịt của núi rừng, vẳng lên tiếng khóc đứt đoạn, u uẩn.

Khi còn sống, ta và bà là kẻ thù không đội trời chung.

Bà chửi ta là tiện nhân không biết liêm sỉ, thuê người hắt phân trước cửa tiểu viện ta thuê trọ.

Ta chẳng vừa, ôm ngay đứa con trai bà hằng kiêu hãnh, hôn một cái thật kêu trước mặt bà.

Về sau, bà mất con, ta thành quả phụ.

Đấu qua đấu lại mấy năm, cả hai cuối cùng cũng trở thành bùn nhão cho kẻ quyền quý dẫm đạp.

Khi ta trở về hành viện của hoàng gia, có hai người đứng sẵn trong sân.

Giọng nói của nam nhân ấy… cho dù có làm quỷ ta cũng chẳng thể quên:

“Liên nhi yên tâm, những thứ này ta nhất định sẽ mang về cho nàng…”

Hừ.

Ta còn tưởng giang sơn đời đời sinh nhân tài, hóa ra quanh đi quẩn lại vẫn là thứ cẩu trệ này.

Khi ấy, hoa nở rộ nhất, ta cũng từng mang lòng chờ đợi người ta thương trở về.

Đáng tiếc, thật đáng tiếc thay!

Máu lệ trào khỏi mắt, không thể khống chế.

Ta bắn chiếc cốt đinh về phía yết hầu hắn, nào ngờ đinh xương lại vỡ nát từng tấc, khiến ta hộc máu ngay tại chỗ.

Ta từng nghe Thành Hoàng thái thái nói: nhân thế có định số.

Dẫu kiếp trước là ăn mày, nếu mang chân long khí, cũng có thể thành đế vương.

Ma quỷ nhúng tay vào chuyện nhân hoàng, sẽ đọa A Tỳ địa ngục.

Nhưng A Tỳ ta không sợ, chỉ là… trước khi xuống đó, ta phải kéo hắn theo cùng.

May thay, hắn chỉ có “ngụy long khí”.

Ngụy long cách chân long chỉ một bước. Chờ thời cơ đến, hắn có thể lên ngôi.

Thật buồn cười.

Chỉ dựa vào hắn?

Ta nén giận, hé môi cười lạnh:

“Muốn mang đi đâu, nói bản công chúa nghe xem?”

8

Không khí ấm cúng trong phòng phút chốc đông cứng lại.

Nam Cung Vấn Thiên nhíu mày:

“Lại chạy loạn đi đâu? Làm Liên nhi lo lắng bao lâu rồi.”

“Chuyện nàng ấy bị thương, ngươi cũng đã chịu hai mươi roi, coi như xong đi.”

“Để tạ lỗi với Liên nhi, của hồi môn của ngươi giao hết cho nàng, bằng không ta không lấy ngươi.”

Cái kẻ gọi là “Liên nhi” ấy, chẳng phải ai khác – chính là quý nữ mặt dài mấy hôm trước.

Tay quấn băng cứng như gỗ mà vẫn chưa chịu ngơi.

Nàng ta nhìn chằm chằm bộ giá y đỏ thẫm treo trên giá, mắt lóe lên.

“Đẹp quá…”

Nàng ta đưa tay vuốt ve thêu hoa, khi quay sang nhìn ta lại rụt người lại:

“Liên nhi chưa từng được mặc xiêm y đẹp thế này… Công chúa điện hạ sẽ lại giận chăng?”

Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Không ai lên tiếng.

Liên nhi nhíu mày, nước mắt rơi từng giọt theo chiều gió.

Nam Cung Vấn Thiên đau lòng ôm chặt lấy nàng ta, trừng mắt nhìn ta, giận dữ quát:

“Quán Tang! Hôm nay bản thế tử đến, là để định việc hôn sự của chúng ta. Ta cho phép ngươi gả cho ta, nhưng Liên nhi là chính thất, ngươi chỉ có thể làm thiếp!”

Ta khẽ cười khinh.

Liên nhi ôm ngực, nước mắt như hoa lê gặp mưa:

“Công chúa điện hạ, người phú quý bốn bể, dù làm thiếp cũng chẳng sao…”

Nàng ta rụt cổ lại, ra vẻ sợ hãi:

“Liên nhi chỉ là quận chúa, sao dám so với người? Nếu lại làm thiếp nữa… e là sống không nổi!”

Nam Cung Vấn Thiên dịu dàng vỗ về lưng nàng, ánh mắt nhìn ta đầy ghét bỏ:

“Không ngờ ngươi lại ghen tuông đến vậy! Thật khiến ta buồn nôn!”

Ta lùi nửa bước.

Hắn thấy ta ghê tởm ư?

Ta còn thấy hắn bẩn không chịu nổi.

Ăn thịt thứ này, e rằng lũ cháu chắt quỷ sau này của ta cũng tiêu chảy mà chết mất.

Nam Cung Vấn Thiên cứ tưởng ta bị dọa lui, vội vã làm bộ từ bi:

“Quán Tang, ra ngoài thì Liên nhi là chính thất, ngươi là thiếp, nhưng trong phủ hai người các ngươi ngang hàng, thế đã đủ chưa? Đừng quá tham lam!”

Ta cong môi cười nhạt:

“Còn gì nữa không?”

Liên nhi sáng mắt, đang định hành lễ cảm tạ.

“Gia thân là thế tử của Trấn Bắc Vương, sao có thể làm cái chức phò mã hư danh. Chức nhiếp chính vương còn tạm tạm…”

Nam Cung Vấn Thiên đắc ý vô cùng, tiếp lời:

“Liên nhi không có của hồi môn, ngươi là thiếp không tiện vượt mặt chính thất, vậy giao cả của hồi môn và thực ấp cho nàng. Còn bộ giá y kia, ngươi không được mặc màu chính hồng, thì để lại cho nàng đi…”

Thấy ta không phản ứng, Nam Cung Vấn Thiên sa sầm mặt:

“Còn đứng đó làm gì? Mau hầu hạ Liên nhi thử y phục!”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.