6
Năm sau, một trận dịch lớn bất ngờ bùng phát khắp kinh thành.
Hoàng đế tuổi đã cao, dù có bao nhiêu tầng lớp bảo vệ cũng không tránh khỏi lây nhiễm.
Chỉ trong chốc lát, không chỉ Thái y mà mọi nhân lực đều bị điều đi đến Dưỡng Tâm điện.
Vân Lâu thường đến thăm, thị vệ nơi cửa cung – tất cả đều biến mất tăm.
Ta và Phó Mặc vốn đã sống biệt lập, giờ lại thành những người an toàn nhất.
Dịch bệnh hoành hành suốt một tháng, lá trên cành rơi xuống đất, bông tuyết mỏng lại đậu lên nhành khô.
Ta nằm bên cửa sổ, cảm nhận cái lạnh của tuyết rơi lướt qua gò má.
Phó Mặc ngồi xổm dưới đất kê gạch chèn chân bàn, nói:
“Trời lạnh rồi, đừng ngồi cửa sổ nữa.”
Ta nhắc đến bệ hạ:
“Không biết long thể thế nào rồi…”
Giọng Phó Mặc dửng dưng:
“Ngươi lo làm gì? Dù có ra sao cũng chẳng liên quan tới ta và ngươi.”
Càng lớn, lòng oán hận của hắn với bệ hạ lại càng nặng nề.
Ai có thể không hận người đã giết mẹ ruột và cả dòng họ ngoại chứ?
Ta tự trách mình lỡ lời, vội đổi đề tài:
“Năm nay Nội vụ phủ cũng coi như còn nhớ đến người, đưa tới một chăn bông mới, đêm nay ta trải cho điện hạ.”
“Ta không lạnh, ngươi dùng đi.”
Dù ta năn nỉ mấy lần, Phó Mặc vẫn một mực nhường ta chăn bông.
Không ngờ, chăn chưa ấm được bao lâu, chính ta lại phát bệnh.
Ban ngày đầu óc choáng váng, đến đêm thì trời đất quay cuồng.
Trước khi ngủ, ta còn nhủ thầm phải dậy sớm để đừng khiến Phó Mặc lo lắng.
Lần sau tỉnh dậy, gương mặt gần kề là ánh mắt lo lắng của hắn.
Gương mặt tuấn tú kia tái đi vì lo âu:
“Ngươi tỉnh rồi à? Ngươi phát sốt dữ lắm.”
Ta chống tay định ngồi dậy, nhưng đầu óc choáng váng quay cuồng, chẳng còn chút sức lực.
Điều đầu tiên ta nghĩ đến… chính là tấm chăn bông ấy có vấn đề.
Cảnh Dương cung đã bị cách ly với thế giới bên ngoài, sao có thể vô duyên vô cớ lây bệnh dịch?
Mà dịch bệnh này không thuốc chữa, một khi nhiễm phải, e là chỉ có đường chết.
Ta chỉ còn cách dồn hết sức, gắng gượng đẩy Phó Mặc ra xa:
“Ngài mau ra ngoài đi.”
Ánh mắt Phó Mặc cũng rơi lên mặt chăn còn mới.
Hắn vốn thông minh, rất nhanh liền hiểu ra cục diện trước mắt.
Ta nhìn thấy hắn lập tức lấy khăn mỏng quấn quanh mặt làm mặt nạ, dùng tấm vải cũ bọc chăn rồi mang ra ngoài sân thiêu hủy.
Qua khung cửa, ta nghe thấy hắn đang gõ mạnh vào cánh cổng lớn của Cảnh Dương cung.
Ta muốn bảo rằng bên ngoài không có ai, ngài có gõ cũng vô ích… nhưng miệng không sao mở nổi.
Một lát sau, dường như Phó Mặc cũng nhớ ra điều đó, bước chân vội vàng trở lại.
Hắn đặt nước bên giường, chỉ chừa một khe nhỏ ở cửa sổ để thông khí, sau đó mang hết chăn đệm trong phòng mình đến đắp cho ta, dặn dò không được cử động, hắn nhất định sẽ mang thuốc về.
Ta cố nhấc thân ngồi dậy:
“Ngài định đi đâu?”
Phó Mặc dựa vào khung cửa, hơi nghiêng đầu, nói:
“Ta phải ra ngoài tìm thuốc.”
“Ngài định ra ngoài bằng cách nào?”
Dưới ánh sáng ngược, một bên mặt của hắn như phủ ánh sáng mờ nhạt, đôi mắt trong sáng và kiên định.
Hắn mỉm cười khiến người ta yên lòng:
“Cửa mở rồi, bước ra là được.”
“Đừng lo, ta sẽ nhanh chóng quay lại.”
Ta muốn nói: chỉ vài năm nữa thôi, ngài có thể quang minh chính đại xuất cung, hà tất phải mang tội chống chỉ.
Nhưng ta còn chưa kịp cất lời, hắn đã đi mất.
Ta nghe thấy tiếng bản lề cũ kỹ vang lên, rồi cánh cổng đóng lại khẽ khàng.
Ta muốn đuổi theo, nhưng thể lực chẳng còn.
Rất nhanh ta lại mê man ngủ thiếp đi.
Trong mộng toàn là hình ảnh Phó Mặc bị bắt giam, lúc tỉnh lại mấy lần chỉ thấy bầu trời ngoài cửa âm u xám xịt, cùng tuyết trắng chẳng ngừng rơi.
7
Lần nữa mở mắt, trước giường ta là một tiểu cung nữ lạ mặt, chừng mười hai, mười ba tuổi.
Nàng quấn khăn che mặt, không nhìn rõ diện mạo, song giọng nói lại đầy vui mừng:
“Ngươi tỉnh rồi? Vừa hay, uống thuốc đi.”
Đầu ta vẫn nặng trĩu, chưa phân biệt được đây là thực hay mộng.
Uống xong bát thuốc đắng, ta mới khàn giọng hỏi:
“Ngươi là ai?”
“Tiểu tỳ tên Tùng Vũ, là Thất hoàng tử đặc biệt sai đến hầu hạ cô.”
Lâu rồi ta không nghe người gọi hắn như vậy, nhẩm đi nhẩm lại mới nhớ ra, là nói tới Phó Mặc.
“Điện hạ đang ở đâu?”
Tùng Vũ ngữ điệu đầy ngưỡng mộ:
“Điện hạ đang ở Dưỡng Tâm điện hầu bệnh.”
“Nghe nói bệnh tình của bệ hạ liên tục tái phát, đã lây sang mấy vị phi tần và hoàng tử, thái y đều bó tay. Không ai dám vào, thì hôm kia, Thất hoàng tử đột nhiên quỳ ngoài điện Dưỡng Tâm, nguyện lấy thân mình đổi lấy an khang cho phụ hoàng.”
“Hoàng hậu nương nương liền hạ chỉ để điện hạ vào hầu bệnh. Không ngờ điện hạ phúc dày mệnh lớn, đêm ấy bệ hạ đã uống được thuốc.”
“Sáng nay bệ hạ tỉnh dậy, vừa hay biết được là công lao của điện hạ, còn khen ngợi: đây mới là đứa con trai hữu dụng nhất.”
Hoàng hậu nương nương có con là đương kim thái tử, biết rõ phu quân tuổi cao bệnh nặng sắp không qua khỏi, lẽ tất nhiên chẳng muốn liều thân đi diễn trò hiếu thảo.
Chỉ đợi ngày con trai mình đăng cơ làm vua.
Mà cái cái cái gai trong mắt bao năm qua, lại nguyện ý chủ động bước vào nơi chầu chết, nàng sao không lập tức đẩy người vào, bên ngoài gọi là hầu bệnh, thực chất là muốn hắn chết theo bệ hạ.
Chỉ là… người tính không bằng trời tính, Phó Mặc vừa vào, long thể bệ hạ đã chuyển biến tốt.
Ta lặng lẽ lắng nghe Tùng Vũ kể chuyện hắn được ban thưởng khen ngợi, mà lòng ta quặn thắt.
Nếu không phải bị dồn đến đường cùng, ta biết hắn tuyệt không thể cúi đầu trước kẻ đã giết mẫu thân mình, lại càng không nói ra câu “nguyện lấy mạng đổi mạng”.
Hắn là vì ta.
Ta mơ hồ cảm nhận được, giữa ta và Phó Mặc… dường như đã thay đổi điều gì đó.
8
Tới khi Tùng Vũ nói bệ hạ bệnh đã thuyên giảm, ta mới được gặp lại Phó Mặc.
Cảnh Dương cung như được khoác lớp áo mới, Phó Mặc cũng thay da đổi thịt.
Trên người hắn là thường phục bằng gấm thêu mây sắc thanh đá, thân hình cao gầy tuấn tú.
Gương mặt thanh tú khuất sau cổ áo lông chồn tuyết, càng thêm khí độ xuất trần.
Con cháu đế vương, phong tư đĩnh đạc, nên là như thế.
Chỉ đến khi hắn ngồi xuống bên giường ta, ta mới có cảm giác đây là thật.
Hai người đối diện, vậy mà lại trầm mặc hồi lâu.
Cuối cùng ta lên tiếng trước:
“Giờ thì tốt rồi, không cần ra khỏi cung cũng có cơm no áo ấm.”
Phó Mặc khẽ cong môi, đưa tay sờ nhẹ tai ta:
“Ừ.”
“Cũng không phải mặc quần áo vá đi vá lại nữa?”
“Đúng.”
Ta liền một hơi hỏi vài câu, hắn đều gọn gàng đáp lại.
Giống như… chúng ta thật sự đã vượt qua hết thảy.
Trong phòng nhỏ, lò than cháy đỏ rực, cửa sổ cắm đầy nhành mai đỏ vừa đưa tới buổi sớm, hương mai dịu dàng lan khắp căn phòng ấm áp.
Ta khẽ hỏi:
“Giờ ngài thấy vui không?”
Phó Mặc không trả lời, chỉ mím môi nhìn ta.
Ánh mắt hắn khiến ta bối rối, vội quay đi:
“Thật ra… ta cũng không chắc đó là dịch bệnh.”
“Ta không dám đánh cược.” – Phó Mặc ngắt lời ta – “Thái y nói chỉ cần chậm thêm chút nữa, là không cứu được ngươi rồi.”
Nắng đông qua ô cửa sổ chiếu vào, đọng lại tầng sáng mờ ảo nơi sàn nhà.
Khóe mắt Phó Mặc vương đỏ, như có hơi nước.
“Nếu ngươi không còn nữa… ta sẽ thật sự chỉ còn lại một mình.”
Cảm thấy hắn đang run khẽ, ta nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay hắn.
“Sao ta có thể chết được? Chúng ta chẳng phải đã hứa, sẽ luôn ở bên nhau mà?”
9
Làm con trai được vua sủng ái, quả thực là một việc… dễ chịu vô cùng.
Mỗi sáng tỉnh dậy, ta không còn phải lo hôm nay ăn gì, mặc gì, quần áo chưa khô thì mai lấy đâu ra cái thay.
Bệ hạ gạt bỏ hết lạnh nhạt trước kia, bắt đầu sủng ái đứa con trai mang dòng máu tội thần.
Thực ra, năm xưa bệ hạ từng thật lòng yêu Huệ phi, bằng không đã chẳng tha mạng nàng khi đại họa giáng xuống.
Nay, thứ tình cảm ấy như được đền bù gấp bội, trút cả lên người Phó Mặc.
Vàng bạc châu báu, cổ vật tranh quý – cứ vật gì đáng giá là đưa tới Cảnh Dương cung.
Phó Mặc cũng rốt cuộc giống như các hoàng tử khác, được vào Thượng thư phòng đọc sách.
Mà sự sủng ái đó, trong mắt các hoàng tử khác, tất nhiên là cái gai chướng mắt, đặc biệt là Tam hoàng tử – kẻ luôn ủng hộ Thái tử, kẻ đầu sỏ giở trò mỉa mai và đặt bẫy hãm hại hắn…
Mỗi lần trong thư phòng bị công kích bằng lời nói còn có thể giả vờ không nghe thấy, nhưng hễ đến tiết cưỡi ngựa bắn tên, Phó Mặc đều mang thương tích trở về.
Ta nhìn bộ y phục kỵ sĩ rách toạc thêm lần nữa mà tức giận bất bình:
“Hắn rõ ràng cố ý bắn tên vào người ngài, còn giả bộ nói lỡ tay!”
Phó Mặc quay lưng tháo đai lưng, giọng điềm đạm:
“Không sao, dù sao bọn họ cũng không dám thật sự làm tổn thương ta. Ta không để ý là được.”
“Thật là, chuyện còn nhiều hơn khi xưa.”
Phó Mặc liếc ta một cái, vươn tay khẽ gõ vào môi ta:
“Bên ngoài nhiều người như vậy mà dám nói bừa.”
Ta ngượng ngùng xoa mặt:
“Trong phòng chẳng phải chỉ có hai chúng ta sao.”
Phó Mặc xưa nay không thích kẻ khác đến gần hầu hạ, những việc thân cận đều là do ta làm. Điện ngủ của hắn cũng rất ít ai được phép bước vào.
“Cái đai này ta cởi không ra, ngươi đến giúp ta đi.”
Ta “vâng” một tiếng, bước tới hai bước:
“Cái khóa đai này ai cài vậy? Cài đến thế này…”
Trên đỉnh đầu, Phó Mặc đáp úp mở:
“Chắc là Tiểu Song.”
Trước kia tổng quản thái giám hầu hạ Huệ phi là Hỉ công công bị phái đi lao dịch, Phó Mặc xin đưa ông ta về.
Nhưng Hỉ công công đã có tuổi, đa phần công việc đều do đồ đệ Tiểu Song thay mặt đảm đương.
Ta nghiến răng tháo đai, càu nhàu:
“Tiểu Song làm việc vốn rất cẩn thận, thế mà ngay cả thắt đai cũng không nên hồn.”
Mãi đến khi dùng hết sức mới gỡ được đai, ta bất ngờ bị đẩy một cái từ phía sau, mũi đập thẳng vào ngực Phó Mặc, kêu khẽ một tiếng.
Mà Phó Mặc đang cố nhịn cười, ngực khẽ run lên vì buồn.
Ta áp sát vào eo hắn, hơi nóng mới chậm rãi bò lên má.
Hơi ấm qua lớp áo mỏng truyền đến da thịt, Phó Mặc cúi đầu chôn mặt nơi cổ ta.
Hương vị thanh mát quanh mũi khiến người khó lòng làm ngơ, ta siết chặt vạt áo, không dám cử động.
Một lát sau, hắn bất ngờ siết chặt cánh tay ôm ta một cái rồi mới chịu buông ra, khẽ nói:
“Đừng lo cho ta nữa, ngươi chăm sóc bản thân thật tốt, chính là giúp ta đỡ lo rồi.”
Ta thấy cả vành tai hắn đều đỏ lựng, vậy mà vẫn cố làm ra vẻ bình thản quay lưng thay y phục tiếp.
Mặt nóng rực, ta thẹn quá hóa giận, véo mạnh eo hắn một cái rồi giận dỗi bỏ đi.