4
Lá xanh trên cành dần úa vàng, cơm canh từ Nội vụ phủ đưa tới càng lúc càng sơ sài.
Dù ta có cười nịnh ra sao, thì mỗi ngày mở hộp cơm ra cũng đều là thức ăn ôi thiu.
Vân Lâu lén lút tìm được ít gạo cũ trong kho, ta nấu cùng cỏ dại mọc ngoài sân cho Phó Mặc ăn.
Phó Mặc nếm thử một miếng liền khô cổ suýt ói, mắt to ngân ngấn nước:
“Yến Nhạc, có phải phụ hoàng lén ra lệnh cho ngươi bỏ thuốc độc giế//t ta không?”
Ta chỉ thấy cơm ấy hơi đắng, nhưng cũng chẳng đến mức không nuốt nổi.
Ta dỗ dành hắn:
“Nếu trước mặt có một bát canh nấu vỏ cây và một bát cháo đắng, điện hạ sẽ chọn cái nào?”
Phó Mặc im lặng một lúc rồi đáp nhỏ:
“Cháo đắng.”
“Thật trùng hợp, vừa hay ở đây có một bát cháo đắng, điện hạ mau ăn đi.”
Phó Mặc lẩm bẩm nói ta cãi lý, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng ăn cháo trong cam chịu, nín thở từng thìa một.
Thu qua đông tới, Cảnh Dương cung tựa như bị thời gian lãng quên, còn Phó Mặc thì bị bệ hạ bỏ rơi.
Trời đông rét buốt, lạnh hơn cả khi ta còn ở Hoãn y cục.
Hoãn y cục ban đêm còn có chậu than sưởi, Cảnh Dương cung thì chẳng thấy lấy một mẩu than.
Nếu có rìu, ta đã chặt cả cây ngoài sân đem đi đốt rồi.
Đêm đến, ta phải đắp hết mọi thứ có thể lên người Phó Mặc.
Thế mà bệnh không tìm đến ta, lại giáng xuống hắn trước.
Hắn sốt cao, cả người nóng hầm hập, co ro trên giường gọi mẫu phi trong cơn mê man.
Ta hoảng hốt, đến giày cũng chẳng kịp xỏ, lao ra ngoài đập cửa cầu cứu.
Gõ hồi lâu, cánh cửa mới khẽ mở một khe.
Thị vệ mơ màng mở mắt, giọng bực dọc hỏi ta muốn gì.
Ta vội nói:
“Thất hoàng tử bị bệnh nặng, làm ơn truyền tin mời Thái y tới giúp!”
Ánh mắt thị vệ đột ngột mở lớn, vứt lại một câu “đợi đấy”, rồi đóng sập cửa lại.
Ta sốt ruột chờ mãi, cuối cùng mới nghe thấy tiếng vọng ngoài kia:
“Hoàng hậu nương nương nói, trẻ con ốm đau là chuyện thường tình. Mời Thái y chỉ thêm phiền toái, lại quấy nhiễu thanh tĩnh của bệ hạ.”
“Thất hoàng tử phúc trạch sâu dày, ắt sẽ mau khỏi thôi.”
Sợi dây căng trong đầu ta như đứt phựt.
“Các người sao có thể như vậy được chứ! Thất hoàng tử là con ruột của bệ hạ đấy!”
“Nếu điện hạ xảy ra chuyện gì, các người gánh nổi hậu quả sao!”
Dù ta dọa nạt hay van xin, ngoài cửa cũng không có lấy một lời hồi đáp nữa.
Chân tê cứng đến chẳng còn cảm giác, ta cắn răng quay lại phòng.
Phó Mặc nằm trên giường, gắng mở mắt:
“Yến Nhạc, ngươi đi đâu vậy?”
Hơi thở hắn yếu ớt, môi khô nứt ra từng mảng trắng.
Dựa vào tay ta uống được vài ngụm nước, rồi lại mệt mỏi nhắm mắt ngủ.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn ấy, bỗng trong đầu ta hiện lên bóng dáng Huệ phi nương nương.
Ta vẫn luôn cho rằng bản thân rất kiên cường, đến nỗi quên mất mình chẳng qua chỉ là một cung nữ nhỏ bé, hèn mọn.
Nàng chỉ cần mở lời là có thể cứu mạng ta, còn ta, dù có quỳ gối cầu xin, cũng chẳng bảo vệ nổi đứa con duy nhất của nàng.
Viền mắt cay xè, nước mắt chẳng thể kìm được nữa, cứ thế rơi xuống từng giọt…
Có lẽ vì giọt lệ rơi trúng người hắn, Phó Mặc khẽ nhấc mi mắt hỏi ta làm sao vậy.
Ta vừa khóc vừa nói:
“Nô tỳ vô dụng, không mời nổi thái y.”
Phó Mặc nhẹ nhàng đáp:
“Không sao, chế/t thì chế/t thôi, chế/t rồi sẽ được gặp mẫu phi.”
Ta sụt sịt mũi, càng khóc thương tâm hơn:
“Ngài chế/t rồi thì ta cũng sống không nổi nữa! Ta không muốn chế/t!”
Ngài thân phận cao quý còn được sống thêm mười năm, ta chịu đủ khổ cực lại chẳng thể sống thêm vài năm hay sao?
Phó Mặc rõ ràng không ngờ ta sẽ nói như vậy, nghẹn lời một thoáng rồi gượng gạo đáp:
“Vậy ta sẽ cố không chế/t.”
Nhìn gương mặt quá đỗi giống Huệ phi, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu ta.
Ta vội vàng bò dậy, tay chân lóng ngóng chạy về điện bên cạnh.
Từ đáy hòm, cuối cùng ta cũng moi ra được gói thuốc cảm lạnh năm xưa Huệ phi ban cho.
Ta ôm một tia hy vọng, sắc thuốc đút cho Phó Mặc uống, không ngừng dùng khăn ấm lau tay chân cho hắn.
Tới chạng vạng, thân thể Phó Mặc đã không còn nóng hầm hập nữa.
Sáng hôm sau, hắn có thể ăn được vài thìa cháo.
Ta vô cùng may mắn vì đã đem theo thuốc ấy vào Cảnh Dương cung.
Nương nương, tấm lòng nhân hậu của người đã cứu sống đứa con của mình.
Đêm ấy, ta ngẩng đầu lên trời thành tâm khấn nguyện:
Xin người phù hộ cho Phó Mặc, và tiện thể, cũng phù hộ cho ta có thể bình an lớn lên trong cung cấm này.
5
Từ sau khi khỏi bệnh, Phó Mặc như biến thành một người khác.
Hắn dọn lại bàn viết của Huệ phi năm xưa, ngày ngày ngồi đó đọc sách học chữ.
Những món hồi môn của Huệ phi đều đã bị cung nhân dọn đi, chỉ còn lại mảng tường chất đầy thư sách – cũng tiện cho Phó Mặc mượn học.
Ban đầu, ta còn có thể dạy hắn vài chữ đơn giản, nhưng càng về sau, những thư tịch hắn đọc ta đã chẳng còn hiểu nổi.
Năm tháng thoi đưa, xuân qua thu đến, tới năm mười bốn tuổi, Phó Mặc đã cao lớn hơn ta.
Tuổi dậy thì khiến hắn ăn mãi không no, ta hận không thể xúc cả đất trong sân nấu cho hắn ăn.
Qua lỗ chó nơi tường hậu cung, Vân Lâu vừa ném bánh bao vừa giận dữ:
“Ngươi đừng có nhường hết cho hắn, cũng phải ăn chút đi!”
Nàng không dám gọi thẳng tên Phó Mặc, chỉ suốt ngày ‘hắn hắn hắn’ mà trút bất mãn.
Dẫu sao thì hai năm nay, số lần nàng lén lấy đồ ăn ngày càng nhiều hơn.
Tôn quý như Thất hoàng tử, mà không có nổi một bộ y phục tử tế.
Áo quần rách thì vá, ngắn thì nối, ta cũng chẳng lấy làm khó chịu gì.
Chỉ cần hai ta còn sống, thì đã là may mắn rồi.
Đến khi Phó Mặc đến tuổi đội mũ trưởng thành, bệ hạ không thể mãi nhốt hắn trong cung được.
Dù bệ hạ quên hắn, thì hoàng đế kế vị cũng sẽ không để một hoàng đệ trưởng thành sống như bóng ma nơi cung cấm.
Khi ấy, hắn sẽ đưa ta rời khỏi hoàng cung ăn thịt người này.
Theo năm tháng trưởng thành, Phó Mặc dần rũ bỏ nét non nớt, ngày một giống Huệ phi hơn.
Làn da trắng mịn, hốc mắt sâu, mắt dài, sống mũi cao, môi mỏng, đường nét gương mặt cứng cáp rắn rỏi đã xóa đi vẻ nữ tính trong ngũ quan tinh xảo.
Ta hỏi hắn:
“Khi rời cung, điện hạ muốn làm gì?”
Hắn ngẩng đầu khỏi sách, liếc ta một cái:
“Thế ngươi muốn làm gì?”
Ta ngẫm nghĩ rồi đáp:
“Ta muốn đến tửu lâu, ăn một bữa cho thật no, sau đó mua hai bộ y phục cho ra dáng người.”
Phó Mặc cong khóe môi:
“Sau đó?”
“Sau đó… đến xem thử cha ta còn sống không.”
“Cha ngươi?”
Phó Mặc hứng thú hẳn lên, “Trước kia ta hỏi mãi mà ngươi không nói, nhà ngươi vốn làm gì?”
Tay cầm kim thêu lỡ lệch, đâm ra một giọt máu.
Phó Mặc lập tức đứng dậy, giữ lấy tay ta:
“Có đau không?”
Ta nhìn chằm chằm ngón tay mình, đột nhiên nói khẽ:
“Ta vốn không phải là Yến Nhạc.”
Việc thay người nhập cung là tội lớn, có thể mất đầu.
Phó Mặc hiển nhiên không lường được điều ấy, ngẩn người hỏi:
“Ngươi không phải Yến Nhạc thì là ai?”
Ta chấm máu lên tay áo hắn, cười lạnh:
“Ta tên Kỷ Kiến Hi, cha ta đem ta bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy bạc.”
“Hắn ép chết mẫu thân ta, rồi còn muốn bán cả ta lẫn đệ đệ. Nếu ta có thể rời cung, ta nhất định phải xem thử hắn đã chết chưa.”
“Nếu còn sống, ta sẽ tự tay bóp chết hắn.”
Phó Mặc im lặng trong chốc lát rồi trở về chỗ ngồi, thản nhiên nói:
“Vậy từ nay, cứ gọi lại tên thật của ngươi đi.”
Ta vốn tưởng hắn ít nhiều cũng sẽ phản ứng gay gắt, trách ta dám khi quân, không ngờ hắn lại bình thản đến lạ.
Ta hỏi lại, thì hắn chỉ nhìn ta một cái đầy nghi hoặc:
“Chẳng phải chỉ cần không thay đổi người là được rồi sao?”
“Chúng ta có thể mãi ở bên nhau, ngươi là Yến Nhạc hay Kỷ Kiến Hi, với ta cũng đều như nhau.”
Dứt lời, Phó Mặc đưa tay xoa nhẹ dái tai ta.
Trước đây chỉ có ta làm vậy, chẳng biết từ khi nào hắn cũng học theo rồi.
“Hồi đó nếu chúng ta ra khỏi đây, ta sẽ thay ngươi giết cha ngươi báo thù.”