21.
Khi tỉnh táo lại, ta thấy mình đang đứng trên mái hiên của một quán trọ.Phía bên trái là con đường dẫn về hoàng cung, bên phải thì chạy thẳng ra ngoài thành.
Nhớ đến vẻ mặt giận dữ vừa rồi của Nam Cung Cẩn, ta bỗng chùng lòng không muốn quay về. Nhưng nếu ra khỏi kinh thành, ta biết đi đâu? Hay là về tạm Liễu phủ qua đêm?
Nghĩ kỹ lại cũng chẳng ổn, vì nếu mẫu thân biết ta lén trốn ra ngoài uống rượu, lại còn chọc Thái tử tức đến phát điên, e bà sẽ chẳng phí lời mà lôi ta thẳng trở lại cung.
Cuối cùng, ta đành ngao ngán nghĩ: “Hay là ở quán trọ này tạm một đêm?”
Đang phân vân sắp nhảy xuống thì bất ngờ, năm bóng người mặc đồ đen hiện ra trước mặt ta. Theo phản xạ, ta toan tung cước, nhưng họ đồng loạt quỳ sụp xuống:“Thỉnh Thái tử phi theo thuộc hạ hồi cung.”
Thì ra đây chính là đám ám vệ hoàng gia nổi danh trong truyền thuyết!Chỉ để bắt ta, Nam Cung Cẩn đã phái hẳn năm người đến, xem ra huynh ấy thật sự quyết tâm không để ta chạy thoát.
Nhìn năm ám vệ chầu chực, ta hơi do dự. Nhưng rồi nhanh trí: “Vậy cứ tỷ thí một trận trước đã. Nếu các ngươi thắng, ta theo về, còn nếu các ngươi thua, đừng trách ta không nể tình!”
Ta cũng tự tin võ nghệ của mình không tồi. Hồi trước, Nam Cung Diệp ngang tài với ta, đương nhiên so với ám vệ thì ta có thể không phải đối thủ, nhưng ít ra hẳn cũng chẳng thua quá ê chề.
Vậy là một tên ám vệ xung phong giao đấu – hắn ra đòn vừa phải, sợ làm ta bị thương, nên chúng ta so chiêu đến mấy chục hiệp. Cuối cùng, ta khéo léo xoay người, tóm được hắn, đồng thời giật rơi khăn che mặt, lộ ra gương mặt non nớt đầy bất ngờ.
Thấy hắn nhíu mày hoang mang, ta bật cười, vỗ nhẹ vai hắn:“Đừng căng thẳng. Võ công ngươi rất khá, chẳng qua lo không làm ta bị thương nên mới sơ sẩy để lộ mặt. Được rồi, ta nhận thua. Thua thì nhận thôi. Về nào!”
Mặc dù thua, nhưng ta lại thấy tâm trạng vô cùng thoải mái. Rõ ràng ám vệ hoàng gia giỏi hơn ta hẳn, nhưng được đánh một trận sảng khoái cũng đủ rồi.
Sau đó, sáu người chúng ta cùng phi thân trở lại Đông Cung.
22.
Vừa vào cung, tâm trạng ta vốn cũng chẳng tệ, chỉ là mồ hôi nhễ nhại và dính đầy bụi đường, khiến cả người hôi hám, khó chịu. Ta liền tắm rửa sạch sẽ, thay tẩm y màu sen nhạt rồi bước vào phòng.
Mở cửa ra, ta trông thấy Nam Cung Cẩn đang mặc áo trắng, ngồi tựa trên giường cầm sách. Thoạt nhìn, bộ dạng huynh ấy nhíu mày, môi mím chặt, hoàn toàn khác xa dáng vẻ dịu dàng tươi cười thường ngày.
Nghe tiếng động, huynh chỉ lạnh lùng liếc ta một cái, rồi cúi đầu dán mắt tiếp vào sách.“Vẫn còn giận à,” ta thầm nghĩ.
Nhớ lại cảnh ở Đức Tiên lâu, ta đã chọc giận Nam Cung Cẩn, nỗi phiền muộn ban chiều của ta bất giác tan biến. Nghĩ đến một người ôn hòa như huynh ấy mà hôm nay có thể nổi cơn thịnh nộ, ta lại cảm thấy… hơi hả hê.
“Điện hạ còn giận ư?”Ta cười khì, tiến đến cạnh giường, cúi xuống nhìn huynh.
Huynh đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn ta, giọng lạnh nhạt:“Thái tử phi cũng biết trở về? Nếu Cô không sai ám vệ ‘mời’ nàng, chắc giờ này nàng vẫn đang lang thang đâu đó? Phải chăng là đi tìm Lục đệ?”
Chỉ cần huynh gọi ta là “Thái tử phi” thay vì “Doanh Doanh,” ta biết huynh đang thực sự giận dữ.
“À… cũng chưa đến mức ấy. Nam Cung Diệp còn chưa về kinh, ta tạm thời chẳng tìm được hắn. Nếu không muốn hồi cung, chắc ta qua Liễu phủ hoặc trọ đêm ở quán trọ.”
Vừa dứt lời, huynh “bộp” một cái ném quyển sách xuống gần chân ta, rồi đứng phắt dậy. Lồng ngực phập phồng, tựa hồ đang cố nén cơn giận, giọng khô khốc:“Cô đúng là đã quá nuông chiều nàng, để rồi nàng…”
Mới nói đến đó, sắc mặt huynh bỗng tái nhợt, người chao đảo như sắp ngã.Ta giật mình, chẳng còn hứng đùa cợt gì, chỉ lo huynh ấy tức giận đến mức tổn hại sức khỏe.
Vội đỡ huynh nằm xuống giường, ta định chạy gọi ngự y thì huynh nắm chặt tay ta:“Thái tử phi đã muốn tìm Lục đệ đến thế, còn để ý đến Cô làm gì? Nếu Cô chết đi, chẳng phải đúng ý nàng sao?”
Trong đôi mắt trong trẻo ấy giờ đây ngập nỗi u buồn, trách móc.
Lúc này, ta cũng hết giận, chỉ gấp gáp thanh minh:“Ngài nói gì vậy chứ! Ta chẳng hề thích Nam Cung Diệp. Ngài đừng suy nghĩ bậy bạ. Ta đi mời ngự y tới, nếu ngài có mệnh hệ gì, e là ta cũng sống không nổi.”
Thực ra, ta muốn nói “Nếu huynh chết, ta cũng phải bồi táng theo,” vì Hoàng hậu chắc chắn chẳng tha cho ta. Nhưng Nam Cung Cẩn lại nghe thành nghĩa khác:
“Nàng thật sự quan tâm Cô vậy sao? Thế vì cớ gì hôm nay nàng bỏ ra ngoài uống rượu một mình?”Huynh hỏi bằng giọng não nề.
Ta cúi đầu, chán nản đáp thật thà:“Hôm nay ở chỗ mẫu hậu có mấy tiểu thư gia thế hiển hách, ai nấy đều xinh đẹp, xem ra họ sẵn sàng được gả vào Đông Cung làm trắc phi hay lương đệ. Thật ra điện hạ có phúc quá còn gì… Nhưng lòng dạ ta nhỏ mọn, không chịu nổi nên mới lén chạy ra ngoài.”
Nghe ta kể, vẻ ảm đạm trong mắt huynh biến mất, thay vào đó là chút kinh ngạc.“Doanh Doanh ghen sao? Cô đã bảo rồi, Cô không lấy thêm ai. Sao nàng không tin, lại nhất quyết đòi đi tìm Lục đệ?”
Ta nghĩ lại, hình như huynh cũng đã nói thế, nhưng lúc đó ta đang chìm trong cơn ghen nên chẳng nghe lọt tai.“À… ngài nói lúc nào? Chắc khi ấy ta không để ý…” Ta gãi đầu bối rối. Rồi nhớ tới lời Hoàng hậu, ta lại thắc mắc:“Nhưng mẫu hậu bảo những tiểu thư kia đều là chỗ dựa quan trọng, nếu không nạp họ, ngài không sợ bị gia tộc của họ quay lưng sao?”
Nam Cung Cẩn điềm tĩnh đáp:“Các gia tộc đều vì lợi ích riêng. Đường đường là Thái tử, nếu chỉ dựa vào hôn sự để được ủng hộ thì tương lai sẽ bị những thế lực ấy thao túng. Mọi chính sách lớn nhỏ đều phải ‘xin phép’ bọn họ, lâu dần nước mất quyền uy. Cô không chọn con đường đó.”
Ta hiểu sơ sơ, biết rằng huynh chẳng hề muốn kết hôn với ai khác. Thế là tâm trạng nhất thời phấn chấn.“Vậy… điện hạ thật sự chỉ có ta thôi à?”Ta hào hứng cầm tay huynh.
Huynh trừng mắt, nghiêm nghị:“Một lời đã nói, tứ mã nan truy. Cô từng lừa nàng bao giờ chưa? Chẳng qua, Cô còn chưa làm gì thì nàng đã vội uống say, la hét đòi đi cùng Lục đệ, muốn phiêu bạt giang hồ, còn bảo quên Cô. Nếu sau này Cô thật sự có thêm ai khác, chắc nàng bỏ đi luôn, để Cô cô độc đến chết trong cung quá.”
Bị nói trúng tim đen, ta ngượng chín mặt, đảo mắt sang chỗ khác.
Huynh tiếp tục giận dỗi:“Nàng đúng là kẻ vô tâm, cướp hết chân tình của Cô rồi lại muốn rũ bỏ. Thà Cô chết còn hơn… Ưm…”
Không đợi huynh nói hết, ta liền nhào tới, dùng nụ hôn chặn môi huynh. Ta không muốn huynh cứ đòi chết, xui xẻo lắm. Chúng ta phải sống thọ trăm tuổi chứ!
Nụ hôn lần này rất khác trước, cả hai gấp gáp, dồn dập. Men rượu còn sót lại trong người khiến ta không nhịn nổi. Hôm nay ta nhất định muốn “ăn” luôn chàng “Đường Tăng” Nam Cung Cẩn này.
Cứ thế, chúng ta quấn quýt đến mệt lử, cuối cùng ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau.
23.
Sáng hôm sau, vừa mở mắt, ta đã bắt gặp vòm ngực trắng ngần của Nam Cung Cẩn. Huynh cũng vừa tỉnh, đang nhìn ta cười đắm đuối.
Dậy sớm lại có dịp ngắm mỹ nam, sao ta có thể bỏ phí cơ hội này?“Điện hạ thật là khuynh quốc khuynh thành,” ta thì thầm tán tụng, rồi cố ý hôn lên cổ huynh, để lại một vệt đỏ mờ ám.
Hai ta lần nữa đắm chìm trong khao khát. Xem ra lão ngự y lo lắng quá rồi, sức khỏe Thái tử đâu tệ như ông tưởng, sáng hôm sau vẫn sinh hoạt bình thường.
Sau đó, không biết huynh trao đổi gì với Hoàng hậu, mà mọi lời đồn về việc Thái tử nạp trắc phi hay lương đệ đều lặng tăm.
Một tháng sau, vào giữa mùa hè oi bức, huynh đưa ta rời cung, đến biệt trang hoàng tộc nghỉ ngơi.Không may, chúng ta gặp phải một nhóm sơn tặc. Tuy nhiên, đám người đó chẳng phải đối thủ của đội hộ vệ, chỉ một chốc đã bị khống chế.
Nam Cung Cẩn không ra lệnh xử tử ngay, mà giải họ đến nha huyện. Thật bất ngờ, có khá đông dân chúng tới xin giảm tội cho sơn tặc, vì chúng cướp tiền của nhà giàu rồi chia cho người nghèo xung quanh.
Huynh thở dài khen chúng còn chút nghĩa hiệp, nhưng dù sao việc cướp đoạt cũng trái phép nước, nên huynh phạt mỗi tên mười gậy. Kế đó, huynh viết một bức thư, sai người áp giải bọn họ tới doanh trại phía tây rèn luyện quân sự.
Nhìn dân chúng đói khổ tới mức phải nhai vỏ cây cầm hơi, trong khi kho lúa của những thế gia quyền quý lại để mốc meo, Nam Cung Cẩn trăn trở nhiều đêm không ngủ.
Ta cũng muốn an ủi rằng đó không phải lỗi của huynh, nhưng mấy lời thừa thãi ấy chẳng giúp gì được. Huynh vẫn mang nặng nỗi u sầu.
Trên đường hồi cung, chúng ta đột nhiên gặp mai phục. Lúc hàng loạt tên bắn găm vào xe ngựa, ta và huynh đang ngồi đánh cờ bên trong. Thị vệ bên ngoài cố sức chống trả, nhưng người đánh xe bị bắn gục, ngựa kinh hoàng phóng như bay, xe mất kiểm soát, lao thẳng về phía vách núi.
Nam Cung Cẩn cau mày, ta lập tức giật lấy dây cương, rồi nhanh tay kéo huynh cùng nhảy khỏi xe ngựa. Đám thích khách còn đuổi sát phía sau. Huynh bảo ta tách ra trước, nhưng ta biết, nếu rời huynh tức là sinh ly tử biệt.
Ta nắm tay huynh chạy như điên, đến khi vấp ngã, cả hai lăn xuống đất. Mũi tên găm vào chân ta khiến ta đau thấu xương. Thấy kẻ địch sát bên, ta cắn răng ôm chặt huynh, cùng lăn xuống sườn núi.
Bên dưới là dòng nước chảy xiết, có lẽ vẫn còn cơ may sống sót. Ta siết chặt tay Nam Cung Cẩn, chỉ sợ luồng nước xiết cuốn chúng ta trôi lạc nhau.
Chẳng rõ trôi bao lâu, đến lúc tỉnh lại, ta thấy mình nằm trong một căn nhà tranh, Nam Cung Cẩn thì vẫn bất tỉnh bên cạnh.
Vui mừng vì cả hai thoát chết chưa kịp bộc lộ, ta đã nghe một giọng nói quen thuộc, chát chúa vang lên…
24.
“Liễu béo, không ngờ cuối cùng ngươi cũng rơi vào tình cảnh này!”
Ta giật mình ngoảnh đầu, quả nhiên lại bắt gặp gương mặt đáng ghét của Nam Cung Diệp đang ló ra từ cửa.
“Sao ngươi lại có mặt ở đây?” Ta ngạc nhiên hỏi.
Nam Cung Diệp bĩu môi: “Tại sao ta không thể? Hai người các ngươi cũng thật mạng lớn, nếu không nhờ ta vô tình phát hiện, e rằng đã sớm làm mồi cho sói hay hổ rồi.”
Ngay lúc đó, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “A Nam, khách của chàng tỉnh rồi à?”
Nam Cung Diệp vội rảo bước ra ngoài, lát sau, hắn đỡ một cô nương bịt kín đôi mắt đi vào. Nàng khoác y phục trắng, dáng người mảnh dẻ, dung mạo thanh tú, chỉ là dường như đôi mắt bị bệnh nên cần che lại.
“Không định giới thiệu sao?” Ta nhìn Nam Cung Diệp rồi chớp mắt trêu ghẹo.
“Đây là A Linh, thê tử của ta.” Nam Cung Diệp đáp, sau đó khi nói về chúng ta, hắn gãi đầu: “Còn đây là biểu muội và phu quân của nàng. Bọn họ vô tình gặp kẻ xấu truy sát, nên mới trôi dạt đến đây.”
“Nhầm lẫn rồi đấy, phải gọi là ca ca và tẩu tẩu mới đúng.”
Tên tiểu tử này đúng là không biết xấu hổ, dám gọi Thái tử – huynh trưởng của mình – là “biểu muội phu” ư? Ngôi thứ trong hoàng thất đâu thể đảo lộn như vậy chứ.
Bị ta chỉnh cho một câu, Nam Cung Diệp liếc xéo ta, nhưng ta chẳng thèm để ý. Có điều ta không ngờ hắn đã thành hôn, hơn nữa còn là một cô nương sinh sống ở vùng núi. Nếu cô cô trong cung biết, đảm bảo sẽ nổi trận lôi đình. Nghĩ đến đó, ta thấy hả hê thay.
A Linh đối đãi với chúng ta rất tử tế, không chỉ giúp băng bó vết thương cho ta mà còn chuẩn bị y phục sạch sẽ. Đến khi biết nàng vốn là đại phu, thậm chí còn sắc thuốc cho Nam Cung Cẩn, ta mới vỡ lẽ.
Nhờ uống thuốc A Linh kê, sức khỏe Thái tử nhanh chóng khá hơn, chẳng bao lâu sau tỉnh lại.
Khi huynh vừa mở mắt, ta và Nam Cung Diệp đang nói chuyện bên ngoài, nghe tiếng động lạ nên chạy vào xem. Thấy bọn ta cùng bước vào, Nam Cung Cẩn đột nhiên nhíu mày.
Ta tiến lên đỡ huynh dậy, nhưng huynh vẫn còn yếu lắm, liền tựa đầu vào lòng ta, tay ôm lấy eo ta.
“Lục đệ, sao đệ lại ở chốn này?” Huynh khẽ hỏi, giọng vẫn mệt mỏi.
Nam Cung Diệp liền hành lễ: “Thái tử ca ca, nửa năm trước đệ bị thương, lạc tới nơi này và được một nữ y cứu chữa. Sau đó vì có duyên nên chúng đệ đã bái đường thành phu thê. Vốn tính ít hôm nữa dẫn nàng về kinh, nào ngờ lại trông thấy hai người ở đây.”
Ta hắng giọng, liếc xéo Nam Cung Diệp.Hắn bặm môi, bổ sung: “À… với cả gặp luôn tẩu tẩu.”
Ta gật gù: “Ngoan!”
“Trưởng tẩu như mẫu thân,” kể từ nay, ta có thể tự hào rằng mình cũng nắm được nửa vai trò làm mẹ của hắn.
Nam Cung Cẩn nghe vậy, chân mày đang chau lại dần dãn ra. Thế nhưng thấy vết thương ở chân ta, huynh lại lo lắng.
Ta xua tay trấn an: A Linh đã xử lý xong, chỉ hơi đau một chút, không đáng ngại.
Vì Thái tử và Nam Cung Diệp cần trao đổi việc riêng, ta liền nhường căn phòng cho hai huynh đệ, rồi đi tìm A Linh.
A Linh đang hái dược liệu, ta cứ tưởng mắt nàng bẩm sinh bị tật, nào ngờ nàng chỉ cười, giải thích rằng vì ăn nhầm một loại độc hiếm, nên cần thời gian nghiên cứu thuốc giải, mấy hôm nữa là ổn.
Ta ngạc nhiên nghe nàng giới thiệu về các loại thảo mộc xung quanh. Thì ra cô nương này quen thuộc độc dược như cơm bữa, giỏi vừa chế vừa giải. Bảo sao Nam Cung Diệp mê mẩn nàng đến thế, quả là không tầm thường.
Chúng ta ở lại nhà A Linh hai ngày. Nam Cung Diệp bảo vẫn còn việc cần lo, không thể đi cùng chúng ta về kinh.