Duyên Định Đế Vương

Chương cuối



25.

Khi về cung, Hoàng hậu thấy ta và Nam Cung Cẩn trở về bình an thì mới nhẹ nhõm hẳn.

Thế nhưng, vào dịp lễ Đoan Ngọ chẳng bao lâu sau, Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử bất ngờ liên thủ làm phản.

Ta ở bên cạnh Hoàng đế và Hoàng hậu, đề phòng bảo vệ Nam Cung Cẩn. Tam hoàng tử to tiếng trách phụ hoàng thiên vị, tự nhận mình chẳng kém gì Thái tử, sao không thể kế ngôi. Ngũ hoàng tử cũng hùa theo, chĩa tay vào Nam Cung Cẩn mà miệt thị rằng huynh ấy ốm yếu vô dụng.

Hoàng đế giận đến run người, quát lớn bọn chúng là kẻ vong ân bội nghĩa, bất hiếu bất trung.

Nam Cung Cẩn chỉ siết chặt tay ta, nét mặt bình thản không lộ chút sợ hãi, khiến lòng ta càng thêm vững tin. Dù có ai bảo huynh yếu đuối, nhưng trách nhiệm Huynh gánh vác hơn xa những kẻ khác. Cái bọn ngông cuồng này thật không biết trời cao đất dày.

Đúng lúc then chốt, Nam Cung Diệp dẫn năm vạn binh lính bao vây hoàng cung. Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử bị ám vệ bắn trọng thương – kẻ cụt chân phải, kẻ hỏng chân trái. Tam hoàng tử lòng dạ cứng rắn, thấy không thoát được bèn rút dao tự sát, còn Ngũ hoàng tử thì hèn nhát, bị giam cầm.

Cuộc phản loạn đến đây cơ bản chấm dứt, chỉ chút ít thương vong. Hoàng đế vì chuyện này mà đêm ấy bạc hết cả tóc, bệnh cũ tái phát, chẳng được nửa năm thì long bào ra đi.

Sau khi tiên đế băng hà, Nam Cung Cẩn tiếp quản triều chính, rồi thuận lợi kế vị. Ta cũng từ Thái tử phi bước lên địa vị Trung cung Hoàng hậu.

Nam Cung Diệp nhờ công “cứu giá” mà được phong Chiêu Vương, còn A Linh bỗng có thân phận đích nữ Quốc công phủ. Nam Cung Cẩn liền ban hôn cho đôi uyên ương này. Cô cô trong cung nghe tin cũng chẳng nói thêm lời nào.

26.

Đến lúc dọn khỏi Đông Cung, ta bồi hồi không nỡ rời. Dù sao nơi đây ghi dấu không ít kỷ niệm của hai ta, phong cảnh cũng quen thuộc.

Thấy nét mặt ta luyến tiếc, Nam Cung Cẩn dịu giọng an ủi: “Trước kia nàng sống sao, giờ rời Đông Cung vẫn vậy. Mọi chuyện trong cung, nàng cứ tùy ý quyết.”

Một lời này khiến ta vui vẻ khôn tả.

Chẳng được bao lâu, triều thần lại đề nghị tuyển tú, lúc này ta đã mang thai ba tháng.May mắn, Nam Cung Cẩn lấy cớ giữ đạo hiếu, để tang cha ba năm mà gạt hết chuyện tuyển tú.

Nhưng ta nghĩ, đời còn vô số nam nhân khác, có gì đâu phải dồn hết về Hoàng đế chứ? Chờ sau ba năm, lại thêm ba năm, đến khi ta già nua, e chẳng bì kịp các cô nương trẻ trung ngày đêm khao khát gần gũi Hoàng đế.

Suy nghĩ kỹ càng suốt một tuần, ta quyết định mở yến hội xuân thật lớn, mời tất cả các tiểu thư chưa hứa hôn trong giới quý tộc đến tham gia. Đồng thời, cũng mời các văn võ tướng cùng nam thanh niên độc thân đến chung vui.

Ta muốn cho mọi người biết rằng trên đời còn nhiều đấng nam tử khác, cớ gì phải chỉ nhắm vào mỗi Nam Cung Cẩn?Nếu ai thích, cứ tự do giao lưu, tìm hiểu.

Yến hội xuân kéo dài năm ngày, thành công rực rỡ. Trai anh hùng, gái thuyền quyên cứ tự nhiên tìm bạn, ý hợp tâm đầu. Kinh thành rộn ràng, bà mối chạy đôn chạy đáo không kịp thở.

Thấy hiệu quả tích cực, ta lại định mỗi năm tổ chức hai kỳ, một vào mùa xuân, một vào mùa thu. Đồng thời ban bố thánh chỉ: Ai bị gia đình cấm cản tình duyên chính đáng có thể tìm đến Hoàng hậu xin ban hôn.

Chẳng những thế, những cô nương được ban hôn, nếu sau này chồng bội bạc, trọng thiếp diệt thê hoặc bị ngược đãi, đều có quyền chủ động hòa ly, mang theo của hồi môn, không ai ngăn cản được.Nếu đã có con, người mẹ có quyền quyết định giữ con hay để lại.

Thánh chỉ vừa ban ra, cả triều xôn xao. Hết buổi chầu, Nam Cung Cẩn liền tới cung của ta phàn nàn, bảo rằng các gia đình quyền quý đều hoang mang, nhưng cũng có không ít nhà ủng hộ vì thương yêu nữ nhi.

Nhờ vậy, chẳng ai dám hé răng đòi tuyển tú cho Hoàng đế nữa, quan lại trong triều cũng đối xử với nhau hòa thuận hơn, phu thê thêm gắn bó.

27.

Mười năm sau.

Ta cùng Nam Cung Cẩn có được ba nhi tử, hai nữ nhi. Ngoài đại công tử ngoan ngoãn hiểu chuyện, bốn đứa còn lại khiến người khác đau đầu suốt ngày.

“Mẫu hậu ơi! Nhị tỷ lại đánh con!”

Tiểu Tứ lạch bạch chạy vào, ôm chân ta, hai mắt ngấn nước.

Ta nhíu mày nhìn xuống, trên bộ y phục vừa thay của ta đã loang một vết bẩn đen sì. Còn chưa kịp trách móc tiểu tử này, ngoài cửa chợt vang lên tiếng gay gắt:

“Rõ ràng hắn làm đổ nghiên mực mà phụ hoàng yêu quý nhất, còn dám đổ tội cho con! Không dạy cho hắn vài chiêu thì uổng phí thân phận Nhị công chúa này.”

Nữ nhi thứ hai của ta tính tình nóng như lửa, phật ý là giơ nắm đấm ngay. Ta chưa kịp quát, thì chợt nghe tiếng kêu la thất thanh:

“Mẫu hậu! Tiểu Ngũ cắn tay con, đau muốn chết mất!”

Đứa thứ ba ôm ngón tay bụ bẫm khóc òa. Tiểu Ngũ nhà ta mới hơn một tuổi, đang mọc răng, thấy thứ gì cũng ham cắn.

Ta thở dài, nhìn ba đứa mà không biết nên trách ai trước. Cũng ngay lúc ấy, Nam Cung Cẩn bế Tiểu Ngũ bước vào. Thằng bé vẫn ngoạm chiếc bánh ngọt, má phúng phính hệt như ta hồi bé.

Theo sau là đứa con đầu – Nam Cung Mặc, dáng dấp thiếu niên y đúc Thái tử thuở niên thiếu.

“Các con lại quấy rối mẫu hậu nữa à? Nhị muội, muội làm xong bài tập chưa? Tam đệ, đã học thuộc Binh pháp Tôn Tử chưa? Tứ đệ, hôm nay đệ đứng tấn đủ một canh giờ không?”

Ba nhóc kia nghe “Đại ca” tra hỏi thì lập tức im bặt, như chim cút rụt cổ. Mặc nhi dẫn chúng ra ngoài, để lại mình ta ôm Tiểu Ngũ hôn chụt lên má. Thằng bé mềm mại, dễ thương, ngoài tật mê ăn hơi giống ta, còn đâu rất đáng yêu.

Bất chợt, Nam Cung Cẩn mỉm cười nhìn ta:“Doanh Doanh, gần đây trẫm nghe nói nàng sưu tập chân dung của các công tử quý tộc? Chẳng lẽ trẫm không sánh bằng bọn họ?” Giọng huynh vờ ấm ức, mang theo vẻ mờ sương.

Đã mười năm làm phu thê, ta quá hiểu tính chàng. Biết ta mê nhan sắc của chàng, chàng lại hay tỏ ra tủi thân giả vờ để ta bận lòng. Mà suốt mười năm, ta cũng hết mực quan tâm chàng.

Thoáng chốc chàng vẫn tuấn mỹ tựa ngọc, ôn hòa nhã nhặn hệt như ngày đầu. Thấy chàng hơi ghen, ta liền ra hiệu cho cung nhân bế Tiểu Ngũ đi, rồi cười trấn an:

“Thiếp chỉ xem tranh mấy công tử kia để chuẩn bị cho yến hội hoa xuân thôi. Ngày ngày nhìn gương mặt hoàn hảo của bệ hạ, mấy ‘tên’ non choẹt ấy sao so nổi một phần vạn của người?”

Lời nịnh nọt trong cung ta đã thấm nhuần lắm rồi.

“Thật ư? Mà hôm qua trẫm lại nghe Nhị công chúa bảo, nàng xem đám võ tướng cởi trần thi đấu, còn ‘chảy nước miếng’ nữa…” Giọng chàng trầm xuống, khiến da gà ta nổi hết lên.

Đúng là con bé Nhị này hết sức phản bội! Không phải nó nài nỉ ta tới xem, suýt làm ta ngã lộn cổ sao? Trận đấu quá hào hùng, ta chỉ vô tình… sặc nước bọt chứ có chảy dãi gì đâu!

Thấy mắt chàng lóe lên nguy hiểm, ta liền nghĩ “không làm thì thôi, đã làm thì đến cùng,” bèn nhào tới ôm chàng, trao một nụ hôn nóng bỏng.

Chẳng có mâu thuẫn nào mà một nụ hôn nồng cháy không giải quyết được. Nếu một lần chưa xong, vậy thì hai lần!

Chắc chắn cơn ghen trong lòng Nam Cung Cẩn sẽ tan biến.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.