1.Ta là Nam Cung Cẩn, ngay từ lúc sinh ra đã được phong làm Thái tử Đông Cung.Đáng tiếc, vì mẫu hậu lúc hoài thai ta đã bị kẻ gian ám hại, dẫn đến thân thể ta vừa chào đời đã yếu ớt.Phụ hoàng từng nói với ta rằng, đế vương là kẻ một đời cô độc, vì thế hoàng đế tự xưng “cô”.
Từ thuở bé, phụ hoàng và mẫu hậu đặt rất nhiều kỳ vọng vào ta, dẫu sức khỏe không được tốt, ta cũng không thể lười nhác.Ta phải dốc sức hoàn thành mọi bài tập thầy giảng để xứng danh Thái tử.Lúc các hoàng huynh an nhàn vui chơi, ta phải tranh thủ thuộc thơ văn.Đến khi bọn họ đã yên giấc, ta vẫn cặm cụi trước bàn, thức trắng suốt đêm để soạn sách luận cho phụ hoàng.
Không được phép rơi lệ, cũng chẳng được buông xuôi.Khi đối diện các vị đại thần tuổi tác gấp đôi mình, ta phải tập quen với việc mỉm cười. Bởi trái tim của kẻ nắm thiên hạ, không thể để ai nhìn thấu.
2.Năm ta mười hai tuổi, có lần cùng phụ hoàng dự tiệc ở nhà một vị đại thần.Trước mắt bày đầy cao lương mỹ vị, nhưng vì thể trạng kém, ta chỉ ăn mấy món thanh đạm. Nếu không sợ đói đến mức kiệt sức, có lẽ ta đã bỏ bữa.
Ta ngồi yên nghe phụ hoàng và các vị đại thần đàm đạo mà chán ngấy, còn đám tiểu thư, công tử quanh bàn cũng ăn uống rất tiết chế.Duy chỉ có một tiểu cô nương, từ lúc ngồi xuống đã liên tục gắp thức ăn.Khi ta liếc sang, nàng đang cười tít mắt ôm khúc giò heo gặm một cách ngon lành.
Thấy dáng vẻ thỏa thuê ấy, lần đầu ta bỗng hiếu kỳ về món thịt bám đầy dầu mỡ kia. Rốt cuộc nó hấp dẫn đến mức nào mà nàng say mê đến vậy?Thử gắp lấy một miếng, ta liền cau mày vì nó quá ngọt và béo. Ta thực không hiểu vì sao nha đầu ấy có thể ăn ngon lành đến thế.
Nghe người xung quanh bàn tán, ta mới biết đó chính là cháu gái nhà họ Liễu – tên gọi Liễu Doanh Doanh.Chẳng bao lâu sau, ta gặp lại nàng trong đình nghỉ mát.
Lần ấy, nàng lớn tiếng tuyên bố sẽ nhổ một gốc dương liễu.Ta thừa biết giá trị của cây kia không nhỏ, nhưng không can ngăn, bởi ta nghĩ trẻ con chưa tròn mười tuổi thì làm sao bứng nổi.
Ai ngờ cảnh tượng kế tiếp khiến ta sửng sốt: Liễu Doanh Doanh thật sự bật được gốc Hải Nam Hoàng hoa lê lên khỏi mặt đất.Phải chăng nàng có thần lực trời ban?
Rồi ta lại lo thay cho nàng, bởi gốc cây đó ắt là bảo vật của chủ nhân. Chắc chắn nàng sẽ gặp phiền toái.Nào ngờ tiểu nha đầu ấy không chút sợ hãi, trái lại còn hùng hổ tính sổ với đám người từng chê bai nàng.
Dáng vẻ ngạo nghễ và đắc ý của nàng thật kỳ lạ, nhưng nó khiến ta thấy rất mới mẻ, như mang theo niềm vui hiếm hoi trong đời ta.
Kế đó, ta thấy nàng bị ngoại tổ phụ – lão Liễu gia – lôi đi mắng mỏ. Nàng ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi, song trong đôi mắt lại ánh lên nét lanh lợi không tài nào giấu nổi.Quả là một cô nương thú vị.
Trở về cung, ta nảy ý so sánh nên cố tìm cây tương tự để thử sức mình, nhưng sau thời gian dài, ta thậm chí còn không thể lay nổi gốc. Đành nhờ đến ám vệ, bọn họ cũng phải tốn rất nhiều công sức mới xong, còn vất vả hơn cả Liễu nha đầu hôm ấy.Đây hẳn là việc dại dột nhất ta từng làm lúc nhỏ.
3.Trong chương trình học, các hoàng tử đều được rèn võ nghệ, nhưng với sức khỏe như ta, việc đó là không thể.Mỗi lần thấy các huynh đệ hào hứng cưỡi ngựa bắn cung dưới nắng, ta chỉ biết đứng nhìn, thầm ngưỡng mộ.
Ta cũng thử một lần, nhưng mới phơi nắng một lát đã đỏ bừng mặt, thở dốc rồi ngất xỉu, tiếp đó sốt li bì suốt ba ngày.Mẫu hậu nổi trận lôi đình, trách tội cung nữ hầu hạ không chu toàn, phạt mỗi người ba chục gậy.
Kể từ đó, kẻ hầu người hạ trong Đông Cung đều cẩn trọng hơn bao giờ hết, ta cũng chẳng dám liều thêm lần nữa, sợ kéo theo người khác chịu liên lụy.
4.Rồi ta nghe tin Liễu Doanh Doanh chính là biểu muội của Lục hoàng tử – người nổi danh nghịch ngợm nhất nhưng lại giỏi cưỡi ngựa bắn cung nhất trong chúng ta.Các hoàng huynh lúc rảnh rỗi thường bàn luận về những thiên kim tiểu thư nức tiếng trong giới quyền quý. Mỗi khi Lục đệ kể đến “biểu muội Liễu gia,” ta đặc biệt chú ý lắng nghe.
Nào là hôm nay hai người đấu võ, hắn trở về mặt mũi bầm dập; hay việc Liễu nha đầu xài hết tiền của hắn, tháng nào cũng kéo nhau đến tửu lâu bảy lần, mỗi lần ăn tận năm phần giò heo hầm…Ta nghe mà không khỏi cảm thán, quả là một cô nương “mê thịt” chính hiệu!
Các hoàng huynh khác thường trêu Lục đệ, rồi so sánh “biểu muội thô lỗ” của hắn với những tiểu thư nhà họ. Mỗi khi như thế, Lục đệ luôn đứng ra bênh vực Liễu Doanh Doanh, thậm chí còn đánh nhau với Ngũ đệ, bị phụ hoàng phạt quỳ một canh giờ.
Xem ra Lục đệ và Liễu nha đầu rất thân thiết, chắc hai người vô tư như thanh mai trúc mã. Ta đôi lúc thầm ghen tỵ, vì ta cũng có nhiều biểu muội, nhưng họ đều cực kỳ lễ độ, hành xử theo đúng chuẩn mực quý tộc, không chút sinh động.
Bản thân ta lớn lên trong khuôn khổ triều đình, giao tiếp với những người cũng nghiêm chỉnh như mình, quả thực vô cùng tẻ nhạt.
5.Cữu cữu của ta chính là Tiêu Thừa tướng.Đích nữ nhà họ Tiêu – tức đại biểu muội – đã được mẫu hậu định sẵn sẽ thành Thái tử phi tương lai của ta. Chỉ đợi ta đến tuổi trưởng thành, nàng sẽ vào cung để chính thức thành thân.
Nào ngờ, lúc ta tròn mười tám, bỗng trúng kịch độc Tây Vực. Chỉ một ngụm nhỏ đã suýt lấy mạng ta. Thể trạng vốn yếu, nay càng kiệt quệ.
Mẫu hậu vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, xử lý hậu cung trong một đêm đẫm máu, lấy đi sinh mạng hàng trăm người, song vẫn khó xoa dịu cơn thịnh nộ.Cuối cùng điều tra ra hung thủ lại là sủng phi của phụ hoàng. Phụ hoàng đành nén đau, hạ chỉ ban chết cho người đó.
Từ đó, tình cảm giữa phụ hoàng và mẫu hậu đã rạn nứt chẳng thể như xưa.Có lẽ vì áy náy, phụ hoàng dốc công triệu tập danh y khắp nơi đến cứu chữa ta.
Suốt thời gian ấy, ta vì trúng độc mà không thể ăn uống, gầy gò trơ xương, ngày ngày mê man trên giường. Tưởng chừng đời mình sẽ chấm dứt như thế.
Vậy mà trong cơn mơ hồ, hình ảnh nha đầu Liễu Doanh Doanh bỗng hiện lên rõ nét. Cảnh nàng bướng bỉnh nhổ gốc cây, đôi mắt linh hoạt lúc bị mắng đã xua tan phần nào mảng u ám trong đầu ta.
Ta chợt nghĩ, nếu có nàng ở Đông Cung, hẳn nơi ấy sẽ không còn thê lương. Song ta hiểu bản thân giờ như ngọn đèn trước gió, không thể vì ích kỷ mà kéo nàng vào vòng nguy hiểm.
Hai tháng sau, phụ hoàng mời được Từ đại phu – người từng gặp qua loại độc Tây Vực này, ông bắt đầu quá trình giải độc cho ta. Dù rằng thời gian chữa trị kéo dài và đau đớn, ta vẫn nhen nhóm hy vọng.Miễn có thể sống, với ta thế là đủ. Cho dù gian nan đến mấy, ta cũng kiên trì, bởi trong lòng vẫn le lói suy nghĩ: Có lẽ… ta sẽ lại gặp được tiểu cô nương ấy.
6.Gần suốt một năm ròng, ta đối mặt biết bao nỗi đau dày vò.Trong số ám vệ của ta, bốn người Phong, Vũ, Lôi, Điện hiểu rõ tâm tư ta dành cho Liễu Doanh Doanh, nên họ thường âm thầm thu thập tin tức về nàng.
Tuy nhiên, ta đặc biệt dặn họ không được để nàng biết, tránh làm nàng sợ, cũng tuyệt đối không được can thiệp đời sống của nàng.
Mỗi thông tin các ám vệ đưa về đều khiến ta vừa cười vừa rơi nước mắt, nhưng cũng trở thành động lực giúp ta vượt qua cơn đau giải độc.
Những mẩu tin thường kiểu như:
Hôm nay Liễu tiểu thư tỉ thí với Lục hoàng tử.
Nàng rượt đánh hắn cả canh giờ, sau cùng hai người lại cùng nhau uống rượu ngắm trăng…
Nàng đến Hương Sơn bái sư học nghệ, trong lúc nấu ăn bị bắn dầu lên người, suýt thiêu rụi nhà bếp…
Bị phạt giặt y phục cho các sư huynh, rồi nàng giặt rách đồ, lỡ tay đá nguyên chậu xuống sông…
Hay tin nàng bỏ lộn thuốc xổ khiến mọi người tiêu chảy cả ngày…
Nàng cứu một thư sinh bị cướp, được cầu thân nhưng từ chối…
Lại quay về kinh, tỉ thí với Lục hoàng tử xong thì đến Đức Tiên lâu ăn giò heo, uống rượu quế hoa…
Rồi lại rời kinh…
Cứ nửa tháng, ta nhận tin mới nhất về nàng. Nửa năm một lần, họ còn vẽ ký họa chân dung của nàng cho ta xem. Nhưng xong rồi, ta đốt hết ngay để tránh sơ hở.Dẫu vậy, mỗi hình ảnh, mỗi con chữ về nàng đều in sâu trong trí nhớ ta.
7.Biết Liễu Doanh Doanh đặc biệt thích món ở Đức Tiên lâu, ta bèn kín đáo mua lại nơi ấy, dặn dò đầu bếp chuẩn bị đúng kiểu nàng ưa chuộng, đồng thời đảm bảo mọi chuyện phải thực sự bí mật.
Hai năm đó, ý nghĩ về Liễu Doanh Doanh đã giúp ta cắn răng vượt qua đau đớn dằng dặc của thuốc men. Nhiều lần sát bờ vực chết, ta đều gắng gượng trụ lại, nhớ đến hình ảnh tiểu cô nương ngấu nghiến giò heo mà quyết không buông xuôi.
Dần dà, tin đồn Thái tử Đông Cung bệnh nguy kịch không thể che giấu thêm nữa. Những gia đình mẫu hậu muốn kết thân liền âm thầm gả nữ nhi đi nơi khác. Mẫu hậu bực bội nhưng không thể làm gì vì chưa ban thánh chỉ chính thức.
Ta cũng chẳng trách, thậm chí trong lòng còn có chút nhẹ nhõm. Thế nghĩa là, sau này không còn hôn ước ràng buộc với những cô nương đó, biết đâu ta vẫn có cơ hội với Doanh Doanh?
Tình hình độc tố trong cơ thể ta gần như được giải trừ, ám vệ báo rằng Doanh Doanh đã đến chùa Tương Quốc cầu phúc cho ta. Nghe thế, tim ta xao động: Hóa ra nàng chưa quên ta, thậm chí còn vì ta mà dâng hương.
Đợi sức khỏe dần chuyển tốt, ta nhờ Từ đại phu bưng bít bệnh tình, không để lộ ta đang hồi phục. Vì ta hiểu chốn cung đình phức tạp, muốn cưới được người mình thương, ắt phải lập kế hoạch chu toàn. Nếu không, mẫu hậu sẽ chỉ cho ta lấy các tiểu thư thế gia để củng cố địa vị, còn Liễu Doanh Doanh có lẽ chỉ được xem như lương đệ.
Không lâu sau, Doanh Doanh trở lại kinh từ sư môn. Ám vệ mật báo: Thần phi định để Lục hoàng tử thành thân cùng nàng, chỉ chờ cơ hội thỉnh ý phụ hoàng. Ta bắt đầu bối rối, lo sợ mình sẽ mất nàng mãi mãi.
Nhưng ta cũng do dự, nhỡ đâu Doanh Doanh thích Lục đệ, ta chen ngang há chẳng phải tệ bạc quá sao? Nàng có hận ta vì đã chia rẽ cặp “thanh mai trúc mã” chăng?
Ta trằn trọc suốt một đêm. Đến hôm sau, nghe tin Lục đệ vốn thầm yêu Trần Liên Nhi, nữ nhi Thượng thư, người lại bị phụ hoàng để mắt vì ngoại hình giống sủng phi quá cố. Như vậy nghĩa là Lục đệ không nhắm đến Doanh Doanh, ta liền vứt sạch do dự.
Ta cố ý bảo Từ đại phu phóng đại bệnh tình lên, mẫu hậu thêm hoảng loạn, rồi ta lại mời đại sư “cao tay” bày trò. Từ đó “xung hỉ” trở thành đề tài râm ran.
Ta kín đáo nhắc đại sư nói đến bát tự của tiểu nha đầu Liễu gia trước mặt mẫu hậu. Quả nhiên, mẫu hậu ngay lập tức sai Hộ Bộ tra soát ngày sinh tháng đẻ của những thiếu nữ phù hợp. Kết quả, bà chẳng chần chừ hạ chỉ tứ hôn…
8.
Khi biết thánh chỉ đã được gửi đến phủ họ Liễu, lòng ta mới thật sự an tâm.Dù vậy, ta vẫn có chút lo lắng, sợ nàng từ chối vì tin đồn bệnh tình ta nguy kịch lan khắp nơi.May thay, nàng không khóc lóc làm ầm lên mà ngoan ngoãn ngồi vào kiệu hoa.
Thực ra, ta rất muốn đích thân cùng nàng hoàn tất nghi lễ thành hôn, nhưng đành phải tiếp tục giả vờ nằm mê man trên giường, không thể để nàng phát giác.Trong đêm tân hôn, ta vẫn tỉnh táo hoàn toàn, cũng đủ kiên trì để không lộ sơ hở trước mặt nàng.
Nào ngờ Doanh Doanh lại to gan hơn ta tưởng. Nàng hôn khắp khuôn mặt ta, còn để dấu son lại, rồi cẩn thận lau mình cho ta.Ta suýt nữa không kìm được, suýt để lộ tẩy. Thái tử phi quá nhiệt tình như vậy, ta biết xử lý sao đây?
Sáng hôm sau, khi trông thấy nàng say ngủ bên cạnh, lòng ta rộn lên niềm hạnh phúc khôn tả.Nàng còn mơ màng ôm ghì lấy ta, hôn nhẹ một cái. Trái tim ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tỉnh dậy, Doanh Doanh sợ hãi, định bỏ trốn, nhưng ta giữ tay nàng lại. Xấu hổ mà tránh xa ta thì thật không đáng chút nào.
Quả thật, Doanh Doanh vô cùng nhẫn nại. Mỗi ngày nàng đều bắt ta ăn rất nhiều. Nếu không ăn hết, đến tối ta liền nhận “trừng phạt ngọt ngào.”
Trước kia ít khi ra ngoài, da ta khá trắng, vậy mà sau khi thành thân, từ cổ trở xuống chi chít dấu hôn… tất cả là “tác phẩm” của Doanh Doanh. Quả là một thê tử táo bạo!
Không chỉ dựng gian bếp nhỏ trong cung, nàng còn phá hoa viên thành sân tập võ.Lần đầu nhìn nàng nấu ăn cho mình, ta chợt nghĩ đến những mẩu tin ám vệ kể: nàng từng gây cháy bếp, bỏ thuốc xổ lộn vào nồi… trong lòng không khỏi thầm buồn cười.
Ta cũng bất ngờ khi nàng sai ta… chẻ củi. Thái tử một nước đi chẻ củi ư, chắc ngoài nàng ra chẳng ai dám nghĩ thế.Nhưng thật ra, làm chút việc nho nhỏ này cũng khá thú vị. Cứ thấy nàng vui, ta sẵn sàng chiều theo.
Võ công của nàng rất xuất sắc. Mỗi lúc nàng lẫm liệt múa đao giữa sân, ta say sưa nhìn. Ta hãnh diện vô cùng, vì đây chính là cô nương mà ta đem lòng yêu quý – mạnh mẽ, chân thành, tràn đầy sinh khí!
Mà ta biết làm sao được đây? Ta không thể sống thiếu tiểu nha đầu ấy…
9.
Tiếp đó, Doanh Doanh cho thôi việc gần hết cung nhân trong Đông Cung.Chẳng ngờ bước đi này vô tình quét sạch đám tai mắt do Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử cài cắm, giúp ta giải quyết một mối phiền toái.
Dần dần, được nàng chăm lo, sức khỏe ta ngày càng tốt hơn. Thế nhưng, kể từ khi quay lại triều chính, thời gian bên Doanh Doanh lại ít đi.Dẫu sao ta vẫn là Thái tử, phải lo toan trách nhiệm, không thể lúc nào cũng kè kè bên nàng.
Mỗi ngày hạ triều xong, ta đều gấp rút trở về Đông Cung, vì biết có người vẫn luôn đợi ta.
Rồi một hôm, lúc ta trở về thì phòng ngủ Đông Cung im lìm khác thường.Cung nhân báo Thái tử phi đã ngủ.Nhưng bước vào phòng, ta chỉ thấy một tờ giấy đặt trên giường:
“Ta đi uống rượu, chớ tìm!”
Đọc xong, lòng ta như bị bóp nghẹt.Ở Đông Cung, ta chưa từng sai ám vệ giám sát nàng, cũng không nghĩ nàng lớn gan đến nửa đêm ra ngoài uống rượu.
Ta quyết định phái người tìm ngay. Ám vệ báo về rằng nàng đang ở Đức Tiên lâu, ta vội chạy khỏi cung đón nàng.Đến nơi, đập vào mắt ta là hàng loạt bình rượu rỗng trên bàn. Nỗi tức giận bỗng trào lên.
Nhưng nàng lại la to rằng muốn tìm Lục đệ, muốn rời kinh cùng hắn để quên ta.Ta điên tiết. Hóa ra trong lòng nàng chỉ có Nam Cung Diệp? Có phải mấy tháng ở chung với ta cũng không sánh nổi tình thanh mai trúc mã?
Ghen tị khiến ta mất bình tĩnh. Nàng nói sẽ rời khỏi kinh, rời bỏ ta.Không thể nào, nàng đã gả cho ta thì cả đời chỉ thuộc về một mình ta!
Ta siết chặt tay nàng, sợ nàng vùng thoát. Nào ngờ nàng đập bàn, bật qua cửa sổ trốn đi.
Nhìn bóng lưng nàng khuất xa, ta không kịp đuổi theo, chỉ biết nỗi sợ hãi dâng lên. Ta thật sự rất lo nàng sẽ rời bỏ ta mãi.Thế nên ta lập tức lệnh toàn bộ ám vệ truy tìm, nhất định phải đưa nàng trở lại.
Trên đường về, ta lo lắng không yên, biết nàng chỉ “mềm nắn rắn buông,” sợ nàng bướng bỉnh chẳng chịu quay về.
Về Đông Cung, ta thay y phục, cầm cuốn sách ngồi đọc mà lòng bồn chồn, chữ nghĩa bay biến.Không rõ qua bao lâu, đám ám vệ quay lại, báo rằng nàng vừa đánh một trận với họ, đặt cược: nếu nàng thua sẽ trở về, nếu thắng thì ở lại ngoài cung.
Nghe thế, ta thở phào – quả đúng tính cách Liễu Doanh Doanh! Thôi, chỉ cần nàng chịu về là tốt rồi.
Khi nàng bước vào, trông đã tắm gội thơm tho, khoác tẩm y nhẹ nhàng, lại tươi cười trêu chọc ta.Hai ba câu sau, ta hiểu nàng từng tính ở quán trọ cả đêm. Tức khí, ta vứt phịch cuốn sách xuống sàn, bật dậy quá nhanh khiến đầu óc choáng váng.
Nhưng thấy ánh mắt lo lắng của nàng, ta biết nàng vẫn còn quan tâm ta, lòng cũng ấm lại đôi chút.
Rồi ta nghe lý do vì sao nàng uống rượu.Không biết nên buồn hay vui, bởi nàng để tâm đến ta, ghen tị khi tưởng ta sắp nạp trắc phi.Nhưng cũng vì thế, nếu sau này ta lỡ làm nàng tổn thương, liệu nàng có thật sự nhẫn tâm bỏ đi?
Ta cố tình nặng lời, khiến nàng áy náy, nhưng không ngờ nha đầu ấy còn “gian xảo” hơn, dùng một nụ hôn nóng bỏng chặn miệng ta.
Sau cùng, chúng ta viên phòng.Cảm giác vui sướng khôn xiết, cuối cùng nàng cũng thuộc về ta rồi.
10.
Rồi ta lén tìm gặp mẫu hậu, thẳng thắn bày tỏ ý muốn từ bỏ chuyện nạp thêm thê thiếp.Tưởng bà sẽ nổi giận, nào ngờ bà vui mừng, bảo đây là lần đầu thấy ta cố gắng đến thế để bảo vệ người mình yêu, hơn hẳn phụ hoàng.
Lúc ấy, triều đình bắt đầu dậy sóng ngầm. Tam hoàng tử tham vọng lớn, ta nghĩ hắn còn kiêng dè phụ hoàng nên không dám quá trớn, nhưng không ngờ, khi ta đưa Doanh Doanh ra ngoài du ngoạn, hắn đã sai thích khách ám sát ta.
Ngồi nhìn Doanh Doanh ra sức cứu mình, ta mới thấy bản thân thật vô dụng, đến nỗi không thể bảo vệ nàng, trái lại còn làm nàng liên lụy.
Nàng trúng tên, trong phút sinh tử lại lôi ta nhảy xuống dòng sông dưới vách núi.Bị nước xiết cuốn đi, ta chỉ cảm nhận được bàn tay nàng vẫn nắm chặt mình, lúc này ta mới an lòng hơn.
Tỉnh lại trong căn nhà tranh, vừa nhìn qua cửa sổ đã thấy Doanh Doanh trò chuyện cùng Lục đệ dưới gốc cây. Khung cảnh ấy thật chướng mắt.Ta thử bước xuống giường, nhưng chân chưa có sức, ngã lăn ra.
Hai người nghe động liền xông vào, thấy ánh mắt lo âu của Doanh Doanh, nỗi ghen tuông thoắt cái tan biến.Ta ôm eo nàng, gục đầu vào ngực nàng, như muốn khẳng định cho Lục đệ biết đây là thê tử của ta.
Hóa ra Lục đệ sớm thành hôn với một nữ y, khiến nỗi ghen của ta trở nên vô ích.
Sau đó, ta giao hắn lệnh bài cấm quân, dặn phải sẵn sàng phòng bị, vì Tam đệ có dấu hiệu nóng vội, rất có khả năng bí mật tạo phản. Ta sợ hắn đột ngột nổi loạn, nên mới nhờ Lục đệ ra tay hỗ trợ.Đổi lại, ta cũng giúp Lục đệ chính thức rước vị nữ y ấy, chuyện này với ta chẳng đáng là gì.
Quả nhiên, Tam đệ ra tay. Hắn thất bại thảm hại. Phụ hoàng thì đau buồn đến bạc hết tóc chỉ trong đêm.
11.
Năm ta lên ngôi thứ năm, Doanh Doanh mang thai.Các đại thần trong triều lại bàn đến chuyện tuyển tú. Ta cau mày, thiên hạ biết bao việc cần lo, cứ để ý chuyện hậu cung của trẫm làm gì chứ?
Nếu trẫm dại dột nạp thêm phi tần, hôm sau có khi lan tin Hoàng hậu ôm bụng bỏ đi mất. Nha đầu ấy tính khí bốc đồng, nào chịu tổn thương thiệt thòi.
Nên ta đành viện cớ giữ đạo hiếu ba năm với tiên đế, không tuyển tú.Nhưng ta chẳng ngờ, Doanh Doanh còn cao tay hơn: nàng mở hẳn yến hội xuân, mời tất cả nam thanh nữ tú quý tộc chưa kết hôn trong kinh đến giao lưu.
Chỉ một thời gian ngắn, thành hôn dồn dập khắp kinh thành.Nhiều cô nương từng nhắm lên ngôi cao nay gặp ý trung nhân ở yến hội, bèn quên luôn trẫm.Ta chỉ biết cười thầm, đúng là Doanh Doanh – phúc tinh của ta!
Rồi không lâu, nàng lại ra thêm thánh chỉ: gia tộc nào ngăn cản hôn sự của con cháu có thể tìm nàng xin ban hôn. Nếu sau này hôn nhân bất hạnh, người vợ được quyền mang theo của hồi môn rời đi, không ai cản trở. Con cái sinh ra cũng do mẫu thân định đoạt.
Các đại thần náo loạn, phân thành hai phe, kẻ phản đối, người ủng hộ. Có kẻ còn hùa nhau gọi nàng là “Yêu Hậu,” đòi ta trừng trị.Ta lập tức sai lôi hắn ra phạt 50 gậy. Dám bôi nhọ Hoàng hậu của trẫm, thật muốn chết!
Ba năm sau, chẳng còn ai nhắc chuyện tuyển tú. Yến hội xuân thành sự kiện thường niên mỗi mùa xuân và thu, mang lại bầu không khí phấn khởi.
12.
Doanh Doanh sinh cho ta năm đứa con.May mắn nhờ nàng ăn uống, tập luyện đều đặn, lúc lâm bồn cũng không quá vất vả.
Nàng nói thích Đại hoàng tử nhất, vì đứa bé giống ta lúc trẻ, khiến nàng liên tưởng thời thiếu niên của ta.Nhị công chúa tinh nghịch, vừa nhìn đã nhớ tới cảnh Doanh Doanh nhổ cây năm xưa.Còn Tam, Tứ đều là tiểu quỷ quấn quýt mẫu thân, cứ lúc nào ta muốn gần nàng, hai đứa lại chạy tới phá, đành phải nhờ Đại hoàng tử đuổi đi.
Tiểu Ngũ mềm mại, dễ thương nhất, cái gì cũng thích cho vào miệng. Lần trước ta bị con bé cắn hai lần, chiếc răng sữa nhỏ xíu mà đau điếng.
Hôm qua, Nhị công chúa mách rằng Doanh Doanh xem đám võ tướng cởi trần đấu võ, dán mắt không rời, lại còn… “chảy nước miếng.”Nghe xong, ta nhíu mày, sờ thử bắp tay cơ bắp của mình. Chẳng lẽ nàng ngắm ta chán rồi, nên giờ thích mấy kẻ vạm vỡ khác?
Ta nghiêm túc hỏi, nàng thì bối rối vô cùng. Còn chưa kịp giận, nàng đã nhanh nhảu “giải vây” bằng một nụ hôn nồng cháy.Thì ra nàng biết rõ điểm yếu của ta ở đâu và luôn dùng cách ấy để qua ải.
Thôi thì vậy cũng được. Chỉ cần Doanh Doanh giữ chiêu “mặt dày” ấy để chơi với ta thôi. Ghen một chút thì vui, nhiều lại mệt người.Ta chỉ cần Doanh Doanh luôn kề bên. Như thế là đủ.
[ TOÀN VĂN HOÀN]
Mỗi lượt theo dõi, thích, hay bình luận của bạn chính là nguồn động lực to lớn để team Cỏ tiếp tục ra truyện hay mỗi ngày! Cảm ơn bạn thật nhiều vì đã đồng hành cùng Ngọn Cỏ Dưới Trăng!