1.
Ngày mẫu thân nhập thổ, tuyết phủ khắp kinh thành.
Ta quỳ chân trần giữa trời tuyết, hai đầu gối tím bầm, rách nát đến tê dại. Lúc ấy, Nhiếp Chính vương ngang qua, bắt gặp cảnh tượng ấy liền đưa ta về phủ.
Hắn nhìn ta, nhàn nhạt buông lời:”Ngươi giống mẫu thân ngươi đến lạ.”
Khi hắn nói câu này, tiểu nữ nhi được hắn sủng ái nhất – Cơ Tử Mi – đang lén lút dựa vào khung cửa dõi theo ta. Cùng tuổi với ta, nàng vận chiếc áo váy tơ vàng, dung mạo thanh tú, vừa ngây thơ vừa cao quý, là một mỹ nhân nhỏ khiến người ta vừa gặp đã thương.
Còn ta thì sao? Toàn thân phủ đầy máu khô và bụi bẩn, chẳng có lấy một tấc da lành lặn. Chiếc áo bông cũ nát trên người chằng chịt vết vá của mẫu thân. Đôi mắt ta sắc lạnh, như sói con bị bỏ rơi, chưa từng được thuần hóa.
Ta biết rõ, Cơ Quân Hạc chính là phụ thân ruột của ta. Hắn lấy cớ “ngang qua” để đến nhìn mẫu thân lần cuối, nhưng cuối cùng lại không trao cho bà một danh phận chính thức. Hắn chỉ dựng một ngôi mộ y quan cho bà, rồi ném ta vào tay đám ám vệ trong phủ để lớn lên như cỏ dại.
Vì sao ư? Chỉ bởi mẫu thân ta là một danh kỹ nơi thanh lâu.
Toàn bộ Nhiếp Chính vương phủ, từ trên xuống dưới, đều coi thường mẫu thân và ta, cho rằng sự tồn tại của chúng ta làm hoen ố thanh danh gia tộc.
Đến năm ta và Cơ Tử Mi cùng tròn tuổi cập kê, phủ vương giăng đèn kết hoa, tổ chức lễ trưởng thành rực rỡ cho nàng – vị Tam tiểu thư được nuông chiều như bảo ngọc. Những quyền quý trong hoàng thành ùn ùn đến chúc mừng, tán thưởng nàng tương lai rực rỡ huy hoàng.
Còn ta – đứa con rơi không ai muốn nhắc đến – bị Cơ Quân Hạc gọi vào thư phòng.
Ở cái tuổi đẹp nhất của một thiếu nữ mười lăm, hắn giao cho ta một mệnh lệnh:”Đi g.i.ế.t một người.”
Người ấy, chính là Thái tử Đông cung.
2.
Thái tử năm nay vừa tròn mười bảy tuổi.
Nghe đồn, hắn sinh ra đã mang bệnh, thân thể yếu nhược, văn thao võ lược đều tầm thường so với các hoàng tử khác. Lại thêm gương mặt đầy rỗ chằng chịt, vừa xấu xí vừa đáng sợ, ngay cả Thái y giỏi nhất kinh thành cũng bó tay không thể chữa.
Bởi vậy, việc hắn được lập làm Thái tử khiến triều đình và dân gian xôn xao lời bàn tán.
Trong đó, Nhiếp Chính vương là người phản đối kịch liệt nhất.
Quý phi họ Cơ, muội ruột của Cơ Quân Hạc, được hắn yêu thương hết mực. Bà đã sinh hạ một hoàng tử cho bệ hạ và còn nuôi mộng trở thành Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Thế nhưng, bệ hạ lại sủng ái Điệp Tần – một phi tần xuất thân từ thêu thùa thủ công – cùng đứa con trai yếu ớt, vô dụng của bà ta.
Năm nay, mùa đông kinh thành lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Nghĩ đến việc Thái tử sức khỏe yếu kém, bệ hạ đã đưa hắn xuống vùng Giang Nam ấm áp để tránh đông.
Cơ Quân Hạc cho rằng đây chính là cơ hội tốt nhất để ra tay ám sát.
Hắn trao cho ta một bức họa chân dung của Thái tử, cùng một chiếc trâm cài đã cũ.
“Chức Nguyệt, đây là tín vật định tình giữa ta và Oanh nương.”Cơ Quân Hạc hiếm hoi gọi thẳng tên ta, trong lời nói lộ rõ vẻ nghiêm túc:”Nếu lần này ngươi thành công trở về, ta sẽ ghi tên Oanh nương vào gia phả, để nàng đường hoàng trở thành thiếp của ta.”
Ta nhìn chiếc trâm cài khắc hình tiên hạc, trong đầu hiện lên dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của mẫu thân.
Bà cả đời gặp không biết bao nhiêu nam nhân, vậy mà đến phút cuối vẫn ngóng trông tiên hạc của mình ngoái lại.
Ta lẳng lặng ngước nhìn Cơ Quân Hạc, ánh mắt tĩnh lặng như nước:”Được.”
3.
Mùa đông năm nay thực sự rất lạnh.
Ta thúc ngựa lao ra khỏi thành, chạy về vùng ngoại ô. Chưa đầy một canh giờ, cả người lẫn ngựa đã bị phủ kín một lớp tuyết sương lạnh giá.
Ta ghét tuyết.
Sắc trắng bàng bạc phủ kín đất trời luôn khiến ta nhớ về cái chết của mẫu thân, nhớ về sự bất công của thế gian này.
“Trư môn tửu nhục xú, lộ hữu đông tử cốt.”
Kẻ giàu sang vây quanh bếp lửa, nhấm nháp rượu ngon, ngắm tuyết rơi như một thú vui tao nhã. Còn người nghèo lại chẳng đủ áo chống lạnh, lặng lẽ gục ngã trong màn tuyết dày.
Ta giục ngựa, bất chấp gió tuyết, phóng đi như cơn giận chẳng có nơi trút. Qua mấy canh giờ, trời dần chuyển tối, con ngựa bỗng cất tiếng hí dài, rồi dừng lại.
Cúi mắt nhìn xuống, phía trước hiện ra một lối mòn nhỏ bé, cỏ dại um tùm hai bên. Bên mép đường, một bao tải rỉ máu nằm lăn lóc.
Thoạt nhìn, ta nghĩ trong đó có lẽ là xác một con vật nào đó.
Chán ghét vì gặp chuyện xui xẻo, ta định quay đầu ngựa để đi vòng qua. Thế nhưng, đúng lúc ấy, từ miệng bao tải lộ ra vài sợi tóc đen óng.
Cảm giác lạnh lẽo lan đến tận xương sống.
Trong bao tải ấy, không phải xác súc vật. Mà là một người.
4.
Ta xoay người xuống ngựa, tháo bao tải ra, cúi mình thăm dò hơi thở của người bên trong.
Đầu ngón tay vừa chạm vào liền cảm nhận được một hơi thở yếu ớt.
Vẫn còn sống.
Ta khẽ thở phào, nhưng ngay sau đó lại rơi vào trầm tư.
Cứu, hay không cứu?
Đưa mắt nhìn quanh, bốn phía là tuyết trắng mịt mù, nơi đây cách thị trấn gần nhất ít nhất cũng hai ngày đường. Trong khung cảnh băng giá này, duy chỉ có một ngôi chùa hoang đổ nát phát ra ánh lửa leo lét.
Nếu không cứu, với thương tích như vậy, người này chắc chắn không thể qua nổi nửa nén hương trong cơn rét buốt.
Ta còn đang lưỡng lự, kẻ hấp hối kia đột nhiên nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay ta, cọ cọ một cách yếu ớt.
Hệt như một chú cún nhỏ tìm kiếm hơi ấm.
Ta: “…”