DUYỆN ĐỊNH

Chương 2



5.

Ta kéo gã nam nhân này vào ngôi chùa hoang.

Ngôi chùa đã bỏ hoang từ lâu, nhỏ bé, tối tăm, mạng nhện giăng đầy, phủ dày bụi bặm. Ta chật vật nhóm lên một đống lửa nhỏ, rồi xé một mảnh vải từ áo mình, dùng nước tuyết tan để lau sạch máu bẩn trên mặt hắn.

Khi nhìn rõ dung mạo người này, ta không khỏi giật mình.

Thật là một tiểu mỹ nam băng thanh ngọc khiết.

Ánh lửa bập bùng, hắn được ta nửa ôm vào lòng, mái tóc dài tán loạn, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi khẽ run, trông yếu đuối vô cùng.

Điểm đặc biệt nhất là một nốt chu sa đỏ thắm giữa chân mày, nổi bật trên làn da trắng như tuyết, tựa cành mai đỏ rơi giữa trời đông.

Ta nhìn đến thất thần, đồng thời lại dấy lên nghi hoặc.

Dung mạo tuyệt sắc thế này, vì cớ gì lại bị người ta đánh đến hấp hối, còn nhét vào bao tải vứt bên vệ đường?

Ta còn đang miên man suy nghĩ thì hắn đột nhiên nôn ra một ngụm máu, đôi môi tái nhợt, tứ chi lạnh cứng.

Năm xưa, mẫu thân ta lưu lạc khắp chốn phố phường, từng dẫn ta đến các y quán làm tạp dịch. Nhờ vậy, ta chỉ cần nhìn thoáng qua liền nhận ra ngay: đây là dấu hiệu của cơn rét sắp đoạt mạng.

Không ổn.

Ta lập tức đặt hắn nằm xuống đống rơm khô, vén cổ áo hắn lên, không màng lễ giáo, dùng vải ẩm xoa khắp cơ thể hắn để kích thích máu lưu thông.

Thế nhưng, một nén hương đã trôi qua, thân thể hắn vẫn cứng đờ. Đôi môi không chút huyết sắc khẽ run rẩy, rồi đột ngột ho ra một ngụm máu đen thứ hai.

“Này, tỉnh lại.”

Ta vỗ nhẹ lên má hắn. Không có phản ứng.

Bóng đêm càng thêm dày đặc, nhiệt độ cũng hạ xuống đến mức đáng sợ.

Ta khẽ thở dài.

Có vẻ như chỉ còn một cách.

——Dùng nhiệt độ cơ thể của ta để làm tan đi giá lạnh trong hắn.

Quay lưng lại, ta chậm rãi tháo dây áo, không khỏi bật cười tự giễu mình.

Rõ ràng là đi giết người, lại trên đường cứu lấy một mạng. Thật đúng là nực cười.

Nhưng không còn cách nào khác. Ta không đành lòng nhìn mỹ nam phải chết trong cảnh điêu tàn.

Nhìn hắn, ta lại nhớ đến những mỹ nhân năm xưa ở kỹ viện, những người từng cho ta viên kẹo ngọt, những tấm lòng nhân hậu nhưng chẳng có lấy một kết cục yên lành.

Mải chìm trong dòng suy nghĩ, ta không nhận ra ánh trăng ảm đạm đang len qua kẽ tường đổ nát, nhè nhẹ rơi xuống bờ vai trần của ta.

Ta cũng không hay biết, nam nhân hấp hối kia bỗng nhiên mở mắt.

Đôi mắt phượng dài hẹp khẽ nheo lại, ánh nhìn sâu thẳm, không một lần chớp, cứ thế chăm chú dõi vào ta.

6.

Mặc dù gã nam nhân này lạnh như băng, nhưng dáng người lại không tệ.

Ta khẽ khép hờ áo ngoài, lục tìm trong hành lý một tấm chăn bông phủ lên người hắn. Rồi như một con rắn trườn mình, ta chui vào bên trong, để hai cơ thể áp sát nhau, dùng nhiệt độ của mình truyền sang hắn.

Có thể cảm nhận rõ ràng thân thể hắn đang dần dần ấm lên.

Ta đưa tay thăm dò vùng cổ hắn, đầu ngón tay bất giác trượt xuống, chạm đến phần cơ bụng rắn chắc.

“À… đừng hiểu lầm.” Dù biết hắn không nghe thấy, ta vẫn giả bộ nghiêm túc giải thích:”Bản cô nương không phải vì sắc mà làm vậy, chỉ đang cứu mạng ngươi thôi.”

Không biết có phải ta hoa mắt hay không, nhưng hàng mi dài của hắn bỗng run lên dữ dội hơn.

Bên ngoài, gió lạnh gào thét, cuốn theo tuyết trắng, tựa như dã thú vô hình đang rình rập.

Ta cảm thấy phiền, bèn tìm một tư thế thoải mái bên người hắn, không ngờ lại thiếp đi lúc nào không hay.

Khi tỉnh lại, ta bất ngờ đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm, đang chăm chú nhìn thẳng vào mình.

Bản năng được rèn luyện từ nhỏ khiến ta không chút nghĩ ngợi, liền vung tay chém thẳng vào gáy hắn.

Nhưng ngay khi ra tay, ta lập tức nhận ra không ổn, vội vàng thu lại sức lực, cuối cùng chỉ để bàn tay khẽ chạm vào cổ hắn.

Hắn đổ người lên ta, miệng phát ra một tiếng rên khẽ:

“Ư…”

“Xin lỗi, xin lỗi, mới tỉnh dậy, ta chưa kịp phản ứng.”

Ta xoa nhẹ gáy hắn như để thay lời xin lỗi. Hắn dường như không động đậy nổi, chỉ cọ cọ đầu vào hõm cổ ta, như muốn nói rằng không sao.

Thật giống một chú chó.

Qua một đêm, hắn cuối cùng cũng tỉnh táo lại, có thể ngồi dậy dù sắc mặt vẫn tái nhợt.

Ta tốt bụng kéo lại phần cổ áo bị mở của hắn, ngón tay lén lút chạm vào phần ngực trắng mịn, cười hỏi:

“Vì sao ngươi lại nằm bên vệ đường?”

Hắn liếc nhìn ta, nhặt một cành cây nhỏ, chậm rãi viết xuống mặt đất:

“Không biết.”

Ta lại hỏi: “Công tử tên gọi là gì?”

Hắn viết hai chữ: “Vô Danh.”

Ta nhìn chằm chằm vào hai chữ ấy, thoáng sững người:”Công tử vẫn không nói chuyện, chẳng lẽ thật sự là một kẻ câm?”

Hắn gật đầu, giống hệt một chú chó ngoan ngoãn.

Thật kỳ lạ, vô cùng kỳ lạ.

Dù chỉ ở cùng hắn một đêm, ta cũng không khó để nhận ra dung mạo hắn cao quý, khác xa người thường. Bộ y phục trắng trên người hắn, dù lấm lem máu và bùn đất, vẫn lộ rõ từng đường kim mũi chỉ tinh xảo, chất liệu vải vóc cũng thuộc loại thượng phẩm, không thể là vật phàm tục.

Hắn không giống một kẻ câm bị ruồng bỏ.

Ngược lại, trông giống như công tử của một gia tộc giàu sang, chẳng may bị thất lạc.

“Vậy…” Ta ngập ngừng, rồi hỏi: “Công tử còn nhớ nhà mình ở đâu không?”

Tưởng chừng lại là một câu hỏi không có đáp án, nhưng không ngờ hắn cụp mắt, từ trong áo lấy ra một tấm thẻ gỗ.

Tấm thẻ được làm từ gỗ hồng mộc bóng bẩy, trên đó khắc năm chữ lớn:

“Giang Nam Oanh Yến Quán.”

Tim ta chợt thắt lại.

Sao có thể trùng hợp như vậy?

Oanh Yến Quán chính là thanh lâu nơi ta đã chào đời.

Hơn nữa, nó chỉ cách Phúc Linh Khách Điếm – nơi ta sắp thực hiện cuộc ám sát – một bức tường!

7.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Ta đưa tay sờ vào chuôi đoản đao giắt ở sau lưng, giọng lạnh lùng hỏi.

Thấy ta cảnh giác như vậy, nam nhân nọ mím chặt đôi môi mỏng, không còn cầm nhành cây nhỏ để viết nữa. Hắn rụt rè nắm lấy tay ta, rồi viết một chữ trong lòng bàn tay.

——”Bán.”

Bán?

Ta bình tĩnh lại một chút, rồi thử đoán:”Ngươi… là tiểu quan bị bán từ Oanh Yến Quán?”

Những ngón tay thon dài đặt trên cổ tay ta khẽ co lại. Đôi mắt dài của tiểu câm rủ xuống, ánh nhìn trở nên u ám. Hắn im lặng rất lâu, cuối cùng gật đầu.

Có lẽ hắn nghĩ ta đang khinh thường xuất thân thấp hèn của hắn.

Vì vậy, ta nhẹ nhàng bóp lấy đầu ngón tay hắn, giữ im lặng một lúc rồi không hỏi thêm nữa.

Thực ra, trong đầu ta đã vẽ ra một màn kịch bi thương đầy kịch tính.

Kinh thành vốn nhiều quý phụ, lại càng lắm quả phụ quyền thế. Tiểu câm này, tám phần là một tiểu quan nổi tiếng ở Oanh Yến Quán, bị bán từ Giang Nam đến kinh thành để làm thú vui cho một quả phụ.

Kết quả, khi gần đến kinh thành, chuyện bị bại lộ. Gia đình quả phụ thuê sát thủ đánh hắn gần chết, sau đó vứt bỏ ở ngoại ô.

Nghĩ đến đây, ta không khỏi sinh lòng thương cảm, ánh mắt nhìn hắn cũng dịu dàng hơn:”Đáng thương quá.”

“Vừa hay ta cũng đi Giang Nam, đưa ngươi đi một đoạn vậy.”

Tiểu câm ngẩn ra trong giây lát, sau đó chăm chú nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên, rồi chậm rãi viết trong lòng bàn tay ta một chữ:

“Được.”

Cúi đầu, ta phát hiện hàng mi dài và mềm mại của hắn đọng lại vài bông tuyết. Chúng nhẹ nhàng rung lên, rồi rơi xuống.

Cảnh này khiến ta bỗng muốn gọi hắn một tiếng, nhưng lời đến môi lại thôi.

Hắn nói hắn tên Vô Danh.

Vì vậy, ta cười nói:”Từ nay cứ gọi ngươi là A Vô đi.”

Vô Danh, A Vô, nghe hệt như tiếng kêu của một chú chó con: “Ô ô.”

Cũng rất hợp.

8.

Ta giúp A Vô sơ cứu đơn giản, rồi suốt đêm cưỡi ngựa vào thành, đưa hắn đến y quán tốt nhất chữa trị.

Đường đi đầy trắc trở, A Vô lại mất máu quá nhiều. Đại phu nói, nếu chậm thêm chút nữa, e rằng chỉ có thể chuẩn bị hậu sự.

Nghe xong, sắc mặt ta trầm xuống.

Ngược lại, A Vô nằm trên giường bệnh lại vươn tay an ủi ta.

Hắn xoa nhẹ nơi chân mày đang chau lại của ta, rồi viết vào lòng bàn tay:

“Không sao, tên hèn dễ sống.”

Ta: “…”

Thì ra ngươi đã sớm nhận ra cái tên này nghe như tiếng chó gọi rồi.

Có lẽ nhờ vào cái tên “dễ nuôi” đó, vài ngày sau, những vết thương khắp người A Vô đã lành đi quá nửa.

Khi bắt mạch, đại phu không khỏi kinh ngạc cảm thán:”Bị thương nặng đến thế mà hồi phục nhanh thế này, lão phu đây là lần đầu tiên thấy. Công tử thân thể cường tráng, hẳn là người luyện võ?”

A Vô không thể nói, đại phu liền nhìn về phía ta.

Ta đỡ trán, cảm thấy khó trả lời, đành ấp úng đáp:”Ừm… cũng coi như vậy đi. Bình thường hắn cũng… luyện chút công phu.”

Dù sao thì… ai nói kỹ thuật trên giường không tính là công phu?

Sau khi A Vô hoàn toàn bình phục, ta ra chợ mua một cỗ xe ngựa.

Ngựa của ta dù khỏe, nhưng chở hai người mãi cũng không chịu nổi.

Đêm trước khi khởi hành, ta và A Vô chất hành lý lên xe. Một cuộn tranh từ gói hành lý rơi ra, lăn đến chân A Vô.

Hắn nhặt lên, mở ra, ánh mắt nhìn ta, tựa hồ muốn hỏi: “Đây là gì?”

Ta liếc qua một cái, im lặng.

Lại là bức họa Thái tử khó coi đến mức đau mắt, dữ tợn chẳng khác gì tà thần, treo đầu giường cũng đủ trừ tà.

Ta không buồn nhìn thêm, phất tay vứt đi:”Đừng xem nữa. Thứ xấu xí đen đủi này chính là đương triều Thái tử.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.