4
Tôi và Tần Hằng đã yêu nhau qua mạng được 5 tháng.
Thật ra đây cũng không phải lần đầu anh ấy đề nghị gặp mặt.
Nhưng lần này, tôi không định từ chối nữa.
Dù gì thì cũng đến lúc phải “lôi lừa ra đồng mà dắt thử” rồi.
Tôi gõ tin nhắn:
【Được thôi, anh rảnh lúc nào?】
Chưa đầy 3 giây sau khi tin nhắn được gửi đi, sau lưng tôi bỗng vang lên tiếng xe rít nhẹ đầy chói tai.
Tôi quay đầu lại nhìn, thì thấy anh đẹp trai lái Maybach.
Xe của anh ta đậu sát lề đường, cửa kính hạ nửa chừng, anh ta đang cúi đầu nhìn điện thoại, cười tít mắt như không khép lại được.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta ngẩng đầu lên, hơi ngượng ngùng: “Haha, đang nhắn tin với người yêu ấy mà.”
Hừ, ai biết được là đang nhắn với “người yêu” nào!
Tôi khinh bỉ từ tận đáy lòng cái thể loại đàn ông ngoại tình mà còn diễn.
Tôi lạnh nhạt đáp một tiếng: “Ồ.”
“À đúng rồi em gái này.”
Anh ta như sực nhớ ra gì đó, gọi với theo tôi: “Cho anh xin đánh giá 5 sao nha, cuối tháng rồi, được bình chọn là ‘Tài xế văn minh’ là có thêm 300 tệ đó!”
Tôi nở nụ cười giả trân: “Được thôi.”
Rồi vừa về đến nhà, tôi liền tặng ngay cho anh ta một đánh giá 1 sao!
Đồ đàn ông tồi, còn đòi văn minh? Tôi phì cười!
Vừa gửi đánh giá xong, tôi vô thức liếc qua thông tin tài xế, sững người.
Tài xế này…
Cũng họ Tần?!
5
Chắc là trùng hợp thôi nhỉ?
Tôi và Tần Hằng là yêu xa, anh ấy làm việc ở miền Nam, tuần trước còn gửi tôi ảnh tháp truyền hình Đông Phương ở Thượng Hải.
Điện thoại rung lên, Tần Hằng nhắn lại:
【Gặp lúc nào cũng được! Nghe theo bảo bối sắp xếp hết!】
Sau đó còn gửi kèm một sticker cún con đang chào nghiêm.
Tôi không nhịn được cười khẽ, trong lòng thầm nghĩ Tần Hằng và anh tài xế họ Tần kia chắc chắn không thể là cùng một người.
Dù gì Tần Hằng cũng luôn ngoan ngoãn nghe lời tôi, chuyện gì cũng báo trước, khiến tôi rất yên tâm.
Tôi suy nghĩ một chút rồi nhắn:
【Vậy thì… cuối tuần nhé?】
【Mình gặp nhau cuối tuần đi, Tần Hằng.】
Xác định được thời gian gặp mặt rồi, mấy ngày sau đó trôi qua rất nhanh.
Tôi là giáo viên cấp hai, dù không dạy môn chính nhưng vẫn thường xuyên phải tăng ca, còn hay bị học sinh chọc tức muốn thổ huyết.
Lần này chấm bài thi, thấy một đứa đề xuất giải quyết già hóa dân số bằng cách “xuất khẩu người già”, tôi muốn xỉu ngang.
Đầu em là chứa nước hay gì vậy hả???
Tôi nhìn tên học sinh viết bài đó – Tần Trạch Vũ.
Được lắm, em chính là đối tượng khai đao hôm nay.
Tôi bảo lớp trưởng đi gọi em ấy, ai ngờ lớp trưởng nói:
“Cô Tống ơi, Tần Trạch Vũ lúc chiều đá bóng rồi đánh nhau với bạn, giờ mới bị gọi phụ huynh.”
Nghe vậy, tôi hơi phân vân.
Thôi bỏ đi, giờ tôi mà mách nữa thì tối nay chắc mông nó nở thành tám cánh hoa luôn.
Lúc này cũng gần hết giờ làm, tôi thu dọn đồ rồi rời khỏi văn phòng.
Hành lang vắng vẻ, học sinh đang học tiết tự học cuối cùng.
Tôi đeo ba lô đi bộ đến đầu cầu thang thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen quen:
“Cháu giỏi ghê ha, chú mới đi công tác có hai ngày mà giờ phải tới đây nghe phàn nàn vì cháu đấy!”
“Cháu xem đi, đá bóng không lại người ta, đánh nhau cũng không xong, sau này ra đường đừng có nói là cháu của chú, mất mặt chết được!”
6
Tôi chớp mắt, thò đầu nhìn ra.
Ủa khoan… chẳng phải là “trai đẹp rác rưởi” kia sao?
Đứng cạnh anh ta đúng là Tần Trạch Vũ thật.
Ban đầu tôi cũng không định xen vào, nhưng rồi thằng nhóc đó lại mở miệng than vãn:
“Cháu dồn hết tâm trí cho việc học rồi! Dĩ nhiên không thể giỏi cả đá bóng lẫn đánh nhau!”
“Thật không?”
Tôi không nhịn được nữa, lạnh giọng chen vào:
“Vậy lần sau nếu lớp có tỷ lệ trượt cao, cô cho em đi xuất khẩu luôn nha, chịu không?”
Nghe vậy, hai người phía dưới đều ngớ ra.
Tần Trạch Vũ lập tức chột dạ:
“Cô… cô Tống…”
Tôi khoanh tay bước xuống cầu thang:
“Tần Trạch Vũ, điểm Địa lý 37, đó là cái mà em gọi là ‘dồn hết tâm trí cho học’ á?”
Anh chàng đẹp trai kia nghe vậy thì nổi khùng:
“37 điểm? Não mày là heo à? Chó nhà tao đi học một ngày chắc còn thi được cao hơn mày!”
Nói rồi, anh ta nhìn sang tôi, rõ ràng là vẫn nhớ ra tôi:
“Cô Tống phải không? Trùng hợp ghê.”
Tôi gật đầu:
“Đúng là trùng hợp đó, tài xế Tần.”
Tài xế Tần mỉm cười:
“Cháu trai tôi học hành làm phiền cô nhiều rồi.”
Tôi cũng xã giao:
“Nghĩa vụ mà.”
Tần Trạch Vũ kéo tay anh ta:
“Cậu ơi, tụi mình tiện đường đưa cô giáo về đi! Nhà cô Tống gần nhà mình mà!”
Nghe vậy, tôi vội xua tay:
“Thôi khỏi, khỏi cần đâu.”
Tài xế Tần cũng nói:
“Tôi nhớ đại khái chỗ cô ở, đúng là tiện đường thật.”
Tôi đâu dám ngồi, nhỡ có phụ huynh học sinh khác nhìn thấy rồi đi mách thì toang!
“Thật sự không cần, tôi còn có việc phải làm, không cùng đường đâu.”
Thấy tôi từ chối dứt khoát, hai cậu cháu cũng không ép nữa, tôi tranh thủ chào rồi rút nhanh.
Về tới nhà cũng hơn 7 giờ, tôi vừa ăn cơm vừa nhắn tin với Tần Hằng.
Có vẻ anh ấy cũng vừa về tới nhà, tin nhắn gửi tới toàn là bức xúc:
【Bảo bối ơi anh chịu hết nổi rồi!】
【Giờ anh nghi ngờ không biết đứa cháu đó có phải bị bế nhầm không nữa!】
【IQ nó kéo tụt luôn mức trung bình nhà họ Tần mình!】
Tôi hơi sững lại, khẽ nhíu mày:
【Xảy ra chuyện gì vậy anh?】
Vài giây sau, Tần Hằng mới nhắn lại, ngao ngán than thở:
【Nó thi Địa lý được có 37 điểm thôi em ơi!】
【Em nói xem điểm kiểu đó là người thi ra được à?!】
7
Nhìn chằm chằm vào những tin nhắn trên màn hình, cả người tôi như hóa đá.
Ốp điện thoại màu hồng, trùng họ, rồi đến cái điểm số 37 chói mắt kia…
Từng “sự trùng hợp” xếp chồng lên nhau, đến mức không thể gọi là trùng hợp nữa.
Gã trai đẹp họ Tần lái Maybach kia… chẳng lẽ thật sự chính là Tần Hằng sao?!
Tôi nắm chặt điện thoại, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Nếu Tần Hằng thật sự chính là tài xế Tần, vậy thì chẳng phải anh ta có con riêng ở bên ngoài rồi sao?
Anh ta đang lén lút bắt cá hai tay sau lưng tôi?
Hay nói thẳng ra… tôi cũng chỉ là “chiếc thuyền thứ hai” của anh ta?
Đầu óc tôi rối tung như mớ chỉ, điện thoại vẫn rung không ngừng.
【Bảo bối à, em là sinh viên tài năng của trường 985 mà, có mẹo học nào hay không?】
【Anh nhìn cái bài kiểm tra 37 điểm mà thấy mắt mình như bị đâm á!】
Hừ, mắt anh đau, còn tim tôi đang rỉ máu đây này!
Thấy tôi không trả lời, Tần Hằng bắt đầu thắc mắc:
【Bảo bối? Em đi đâu rồi đó?】
【Còn ở đó không bảo bối?】
【Sticker cún con thò đầu nhìn.jpg】
【Bảo bối bảo bối ơi, dỗ anh chút đi mà!】
Vẫn là giọng điệu đáng yêu, dính người như mọi khi, nhưng lúc này tôi nghe vào chỉ thấy lạnh sống lưng.
Nếu anh ta đúng là cái gã khốn kia… thì mấy lời dỗ ngọt này anh ta đã dùng qua với bao nhiêu người rồi?
Nhưng nếu… không phải thì sao?
Tôi cắn môi, trong lòng có một cảm giác cố chấp mơ hồ: không thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi nhất định phải tận mắt xác nhận.
Tôi hít một hơi thật sâu, tay khẽ run khi gõ tin nhắn gửi đi:
【Em muốn gặp anh sớm hơn. Thứ Sáu tuần này, được không?】