Em Là Charon Của Anh

Chương 3



8

Thứ Sáu, tôi chỉ có hai tiết dạy, đúng 5 giờ chiều là tan làm.

Tôi và Tần Hằng hẹn gặp nhau tại một nhà hàng món truyền thống.

Anh ấy đặt sẵn phòng riêng ở tầng hai, có nhân viên phục vụ dẫn tôi lên.

Nhà hàng trông cực kỳ sang trọng, từ cách trang trí đến khí chất đều toát ra cảm giác “đất vàng từng tấc”, kiểu nơi dân thường như tôi không dám tùy tiện bước vào.

Nhưng với Tần Hằng thì chắc chẳng là gì cả.

Còn tôi… với anh ấy, e là cũng chẳng là gì đáng kể.

“Cô gái, đến phòng Bạch Thủ Các rồi.”

Nhân viên nhẹ giọng nhắc tôi.

Tôi giật mình hoàn hồn, nhìn qua khung kính trên cửa gỗ, thấy bên trong đã có người ngồi chờ.

Lên thớt thì cũng là dao chém, tránh cũng không được!

Tôi hít sâu ổn định tinh thần, giơ tay, đẩy cửa bước vào —

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là: trong phòng lại là một người hoàn toàn xa lạ, trông phải ngoài 40, bụng phệ, còn hơi hói đầu.

Tôi đứng sững lại.

Người này… là Tần Hằng sao??

9

Lúc đó tôi chỉ muốn thốt lên — thà là gã trai rác Maybach ban nãy còn hơn!

Nhưng rồi tôi nhìn thấy logo hình gấu trên áo người đàn ông kia — thì ra là quản lý nhà hàng.

Ông ta đang gọi điện, vừa nói vừa cúi đầu khom lưng với… không khí:

“Thật xin lỗi Tổng giám đốc Tần, đúng là bên tôi sơ suất. Chúng tôi sẽ nâng cấp phòng và miễn phí món ăn hôm nay cho ngài, ngài thấy thế nào ạ?”

Không biết bên kia đáp lại gì, mà trán ông ta vã đầy mồ hôi, xin lỗi rối rít thêm mấy câu mới dám tắt máy.

“Cô là… cô Tống phải không ạ?”

Quản lý thấy tôi thì cũng giật mình:

“Xin lỗi cô nhiều, phòng Bạch Thủ Các bị hỏng điều hòa sưởi ấm, tôi đưa cô lên phòng VIP tầng trên nhé.”

Tôi gật đầu, rồi hỏi:

“Hồi nãy chú gọi cho Tần Hằng à?”

Ông ta lau mồ hôi:

“Vâng, chúng tôi làm việc chưa chu đáo, khiến cô và Tổng giám đốc Tần bị ảnh hưởng, thật lòng xin lỗi.”

Tôi thầm nghĩ, có mỗi chuyện đổi phòng thôi, làm gì căng dữ vậy trời.

Quản lý dường như nhìn ra vẻ mặt khó hiểu của tôi, cười khổ:

“Tổng giám đốc Tần đích thân chọn phòng Bạch Thủ Các, ai ngờ hôm nay trời quá lạnh, đường ống điều hòa lại hỏng đúng lúc…

Cô Tống, lát nữa nếu có thể, phiền cô giúp bên tôi giải thích một chút với Tổng giám đốc Tần được không ạ?

Toàn bộ chi phí hôm nay bên tôi xin được miễn.”

Tôi gật đầu, nhẹ nhàng an ủi:

“Không sao đâu, Tần Hằng dễ tính lắm, chú đừng căng thẳng quá.”

Quản lý thở dài:

“Cô nói đúng, nhưng làm kinh doanh mà, ai cũng sợ mất lòng khách, nhất là những người như Tổng giám đốc Tần – cấp trên lớn thật sự.”

Cấp trên lớn… thật sao?

Khi quản lý rời đi, tôi nhìn quanh phòng ăn sang trọng, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang mơ hồ.

Đúng vậy, Tần Hằng là đại boss, đến cả quản lý nhà hàng còn không dám làm phật ý.

Vậy còn tôi thì sao? Có tư cách gì để đắc tội với anh ta chứ?

Nếu hôm nay tôi không kiêng nể gì mà vạch mặt, làm anh ta nổi giận, liệu anh ta có làm khó tôi không?

Là giáo viên, thứ tôi sợ nhất… chính là rắc rối.

Nghĩ tới đây, tôi lạnh cả sống lưng, như thể nghe thấy chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm và suất biên chế của mình đang nói lời tạm biệt!

Không được, chuyện này phải suy tính kỹ!

Thế là tôi không chần chừ thêm giây nào, đứng dậy rời khỏi phòng riêng.

Vừa bước xuống sảnh tầng một, tôi liền trông thấy một chiếc xe quen thuộc.

10

Là chiếc Maybach đó.

Xe vừa dừng lại trước cửa nhà hàng, cửa xe bật mở, một bóng dáng quen thuộc bước xuống.

Quả nhiên là cậu của Tần Trạch Vũ.

Quản lý nhà hàng nhanh chóng bước ra đón, niềm nở chào:

“Chào mừng Tổng giám đốc Tần đến ạ!”

Nghe thấy câu đó, tim tôi trùng xuống.

Anh ta… thật sự là Tần Hằng.

Tần Hằng hỏi:

“Bạn gái tôi đến chưa?”

Quản lý gật đầu:

“Cô Tống cũng vừa tới, hai người chỉ cách nhau vài phút thôi ạ.”

Tần Hằng khẽ tặc lưỡi, có vẻ hơi áy náy:

“Lại đến trễ mất rồi. Ở đây có hoa không? Gói cho tôi một bó. Với lại chọn vài món tráng miệng đẹp mắt mang lên giúp tôi, tôi phải dỗ người ta một chút.”

Quản lý liên tục gật đầu đồng ý không ngớt.

Còn tôi thì chỉ nghe thấy đúng một chữ: “dỗ”.

Lại là dỗ người. Tần Hằng đúng là có tài dỗ người thật.

Tôi bĩu môi, không còn muốn nán lại nữa, len lén chuồn ra bằng cửa hông.

Cho đến khi đã ngồi yên trong taxi, tôi mới nhắn tin cho Tần Hằng:

【Xin lỗi anh nhé bảo bối, em vừa nhận được cuộc gọi khẩn, nhà có việc gấp nên phải về luôn, hôm nay không gặp anh được rồi.】

Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy hai phút, Tần Hằng đã gọi tới.

Giọng anh ta còn mang theo lo lắng:

“Có chuyện gì vậy bảo bối? Có chuyện gì gấp à?”

Tôi thuận miệng bịa đại:

“Ông nội em bị tái phát bệnh cũ, em phải đưa ông đi viện. Hai ngày tới nếu em không trả lời kịp thì chắc đang bận, anh đừng lo nhé.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Sự im lặng ấy khiến tôi thấy bất an kỳ lạ.

“…”

Một lúc sau, Tần Hằng mới lên tiếng, giọng trầm thấp mang chút không vui:

“Em… có phải vừa nhìn thấy anh không?”

“Có phải vì thấy anh ngoài đời không giống em mong đợi, nên em mới không muốn gặp anh nữa đúng không?”

11

Nghe vậy, tôi hơi khựng lại, thầm nghĩ tên này cũng thông minh phết.

Không nghe tôi trả lời, giọng Tần Hằng càng thêm buồn bã:

“Bảo bối, em nói anh biết đi, anh không tốt chỗ nào vậy?”

“Là anh xấu? Hay hôm nay ăn mặc không hợp mắt em? Hay do anh chọn nhầm nhà hàng em không thích?”

“Em nói một câu thôi được không? Đừng để anh đoán mãi rồi thấp thỏm lo lắng như vầy…”

Vừa nghe tới chữ “lo lắng”, tôi bỗng bừng tỉnh.

Mẹ ơi, tôi đâu dám để anh ta “lo lắng”, anh mà lo lắng là tôi phải bắt đầu “lo tính mạng” rồi đó!

“Không có mà.”

Tôi nhẹ nhàng trấn an:

“Thật sự là em có việc gấp, nếu em không muốn gặp anh thì đã chẳng đến sớm như vậy rồi, đúng không?”

“Em còn chưa kịp nhìn thấy anh, sao mà có chuyện hài lòng hay không hài lòng chứ?”

Nghĩ một lúc, tôi quyết định gửi ảnh bản báo cáo nằm viện của ông nội – đã che mờ thông tin – qua cho anh ta:

“Anh xem đi, tim ông em thật sự có vấn đề, đây không phải lần đầu đâu.”

Nói thật thì, ông tôi đúng là bị tim, tháng trước còn phải nhập viện truyền dinh dưỡng.

Xem xong báo cáo, Tần Hằng khẽ thở phào, giọng mang chút tủi thân:

“Anh hết hồn, cứ tưởng em muốn ‘lật kèo phủi tay’ rồi cơ.”

Tôi cười khan một tiếng:

“Giờ yên tâm rồi chứ? Hai ngày tới em chắc phải ở viện suốt, có khi liên lạc không kịp, anh đừng trách em nha.”

Nghe vậy, Tần Hằng chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

Vài giây sau, anh lại dịu dàng nói:

“Nhưng đừng để anh đợi lâu quá, được không?”

“Vi Vi, anh sẽ không trách em đâu, nhưng anh không kìm được… sẽ rất nhớ em đấy.”

12

Thật lòng mà nói, khi nghe những lời ngọt ngào như thế, tôi rất khó không rung động.

Nhưng nghĩ đến những lời Tần Hằng từng nói trong xe hôm đó, tôi biết rõ — tất cả chỉ là cái bẫy ngọt ngào.

Lấy cớ ông nội bị bệnh, tôi bắt đầu giảm dần liên lạc với Tần Hằng, thậm chí còn viện cớ mệt mỏi để cáu gắt với anh mấy lần.

Tôi cứ nghĩ kiểu công tử như Tần Hằng sẽ không chịu được tính khí thất thường của tôi đâu, ai ngờ anh ấy lại không những không để bụng, mà còn tỏ ra rất xót xa.

Hai ba ngày là lại gửi thuốc bổ, tổ yến, nhân sâm… đủ loại đồ tẩm bổ cho tôi.

Nhìn đống hàng chuyển phát nhanh do anh gửi, tôi bỗng rơi vào trầm tư.

Gì kỳ vậy trời?

Không phải kiểu người như anh ta nên thấy tôi phiền phức, rồi quay sang ôm ấp em nhỏ khác sao?

Nhưng chưa kịp nghĩ thêm thì tôi đã không còn thời gian để nghĩ.

Đến kỳ thi cuối kỳ rồi, phải ra đề và tổ chức thi!

Lần này tôi bận thật sự — họp hành, ra đề, coi thi, chấm bài… đến khi rảnh lại thì đã nửa tháng trôi qua.

Trong suốt thời gian đó, tôi và Tần Hằng hầu như không nói chuyện.

Gần như toàn là anh ấy nhắn tin trước, tôi thì chỉ quăng cho một cái sticker cho xong chuyện.

Có lẽ cuối cùng anh ấy cũng không chịu nổi sự hời hợt này nữa, nên chủ động gửi tin nhắn:

【Vi Vi, chúng ta nói chuyện một chút đi.】

Thật ra cũng đến lúc phải dứt điểm rồi.

Chứ không thì vài tháng nữa, chắc con anh ấy cũng ra đời luôn rồi!

Thế là tôi dứt khoát nhắn lại:

【Tần Hằng, mình chia tay đi.】

Tin nhắn gửi đi chưa được bao lâu, điện thoại đã rung lên — anh ấy gọi đến.

Nhưng tôi không bắt máy được, vì điểm thi đã có rồi!

Nghĩ đến việc không biết lớp có bao nhiêu đứa viết “xuất khẩu người già” hay “kênh Ba-na-na” là tôi muốn stress rồi, còn đâu tâm trí mà yêu với đương, Tần Hằng với chả không Tần Hằng nữa chứ.

Tần Hằng gọi rất nhiều cuộc, điện thoại rung liên tục, nhưng tôi chẳng nghe thấy gì.

Cả buổi chiều tôi đều bận cùng đồng nghiệp phân tích điểm số bài thi.

Không biết bao lâu trôi qua, đến lúc tôi quay lại văn phòng, điện thoại sắp cạn pin tắt nguồn đến nơi.

Tôi vội cắm sạc.

Màn hình vừa sáng lên, dòng tin nhắn đầu tiên đập vào mắt tôi là:

【Tống Tri Vi, em không cần anh nữa rồi sao.】

13

Nhìn dòng tin nhắn kia, tim tôi bất chợt nhói lên một cái.

Tôi không trả lời ngay mà lặng lẽ kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện.

Một tháng trước, chúng tôi còn háo hức lên kế hoạch gặp mặt ngoài đời, từng chữ từng câu đều rộn ràng niềm vui.

Ba tháng trước, anh ấy từ cách xa hàng nghìn cây số tổ chức sinh nhật cho tôi qua mạng, chiếc bánh kem có hình hai nhân vật fondant nắm tay nhau, sát bên nhau.

Năm tháng trước, anh ấy thận trọng và nghiêm túc tỏ tình với tôi, mỗi ngày một bó hoa hồng tươi, suốt cả tuần không trùng màu.

Trong văn phòng yên tĩnh, nỗi buồn dày đặc như chính sự im lặng bao trùm.

Tôi ngồi lặng hồi lâu, rồi gõ vài chữ:

【Là anh ngoại tình trước.】

Tin nhắn gửi đi, biểu tượng tín hiệu quay mãi, cuối cùng biến thành một dấu chấm than đỏ.

Tần Hằng… đã chặn tôi rồi.

Thôi vậy, thế cũng tốt.

Tôi cất điện thoại, tiếp tục xem bài thi.

Bài kiểm tra lần này khá khó, có một câu về hiện tượng “khóa thủy triều” vượt chương trình học.

Nói đơn giản, khóa thủy triều là hiện tượng khi một thiên thể luôn hướng một mặt cố định về phía một thiên thể khác trong quỹ đạo của nó — ví dụ như Mặt trăng bị Trái đất khóa thủy triều, nên chúng ta chỉ bao giờ thấy một mặt của Mặt trăng.

Với mấy đứa học sinh cấp hai vừa chập chững học thiên văn, kiểu đề này quả thật hơi quá sức, hầu như không ai trả lời đúng trọng tâm.

Tôi lật từng tờ bài, mãi mới thấy được một câu trả lời có vẻ gần đúng.

【Khóa thủy triều là khi Mặt trăng luôn nhìn Trái đất, đi theo Trái đất, như một cái đuôi nhỏ của Trái đất vậy.】

Tôi bật cười thành tiếng — đáng yêu thật đấy.

Nhưng nụ cười nhanh chóng đông cứng trên môi tôi.

Cách nói này… sao nghe quen quá?

Tôi im lặng vài giây, rồi với lấy điện thoại, mở khung trò chuyện với Tần Hằng, kéo lên trên thật nhanh.

Không lâu sau, tôi tìm thấy một bức ảnh chụp màn hình đoạn chat mà anh ấy từng gửi.

Trong đó, phần ghi chú của tôi về anh là một biểu tượng trái đất 🌍.

Còn biệt danh anh ấy dùng suốt từ đầu tới cuối là —

【Mặt trăng】.

14

Là trùng hợp, hay còn ẩn ý gì phía sau?

Tôi thật sự bắt đầu hoài nghi.

Nếu Tần Hằng thật lòng với tôi như vậy, sao có thể có chuyện anh ta “dính con”?

Hay là… ai làm “người yêu Trái Đất” của anh ta, cũng đều là “bảo bối của Mặt trăng”?

Nghĩ tới đây, tôi chỉ biết thở dài, tự cảnh tỉnh mình đừng có mơ mộng nữa.

Dù thế nào đi nữa, Tần Hằng giờ đã có một “tiểu bảo bối” thật sự rồi, vài tháng nữa là có thể làm… “bố Mặt trăng” luôn.

Thế nên, tốt hơn hết là tôi nên tập trung vào bài thi Địa lý 27 điểm của Tần Trạch Vũ đi cho rồi!

Trời đất ơi, lúc làm bài em ấy có mang não theo không vậy?

Hay đầu em đem đi đá bóng rồi hả???

Nhìn con số 27 đỏ chót, tim tôi đau như bị dao cứa.

Được lắm, em trai. Hẹn gặp nhau ở buổi họp phụ huynh!

Buổi họp được xếp vào chiều thứ Sáu.

Tuy là giáo viên bộ môn phụ, nhưng tôi phụ trách ba lớp nên đến tận hơn 5 giờ mới tới được lớp của Tần Trạch Vũ.

Ở hành lang, cậu ta đang bám lấy cửa sổ lớp nhìn vào trong.

Vừa thấy tôi, lập tức nhào đến với vẻ mặt vô cùng đáng thương:

“Cô Tống, cô nhẹ tay chút nha, học kỳ sau em nhất định sẽ học nghiêm túc môn Địa. Cô đừng méc với cậu em mà!”

Tôi sững lại, tâm trạng bỗng trở nên phức tạp:

“Cậu em đến họp phụ huynh à?”

Tần Trạch Vũ gật đầu lia lịa, còn nhỏ giọng thì thầm:

“Dạo này cậu em tâm trạng cực kỳ tệ luôn, ở công ty thì chửi người, về nhà thì dằn mặt người khác. Không biết là tới kỳ mãn kinh hay là bị bạn gái đá rồi.”

Tôi có hơi ngượng, ho nhẹ một tiếng:

“Đừng nói bậy.”

“Thiệt đó!”

Tần Trạch Vũ len lén tám tiếp:

“Em thấy tám phần là chia tay rồi, không thì sao nửa đêm còn trốn vô thư phòng khóc như trâu bị lột da vậy!”

…Tần Hằng mà biết khóc á?

Có khi Tần Trạch Vũ nằm mơ cũng thấy bậy quá rồi!

“Cô Tống.”

Cửa lớp bật mở, cô chủ nhiệm vẫy tay với tôi:

“Đến lượt cô rồi.”

Tôi “ừ” một tiếng, tự an ủi bản thân: Tần Hằng chắc gì đã biết tôi là ai, không cần căng thẳng, cứ xem anh ta như một phụ huynh bình thường thôi.

Tự trấn an xong, tôi hít sâu một hơi, bước vào lớp.

“Chào các vị phụ huynh, tôi là giáo viên môn Địa lý của lớp 7/10, tôi họ Tống.”

Tôi vừa đứng ổn định trên bục giảng, liền cảm nhận được một ánh nhìn sắc bén và quen thuộc đang dán chặt vào mặt mình.

Là Tần Hằng.