Giấu Con Trong Cuộc Hôn Nhân DINK

Giấu Con Trong Cuộc Hôn Nhân DINK



Hoắc Huống Dã đột ngột vươn tay bóp chặt cằm cô, lạnh lùng nói: “Tống Mạt, hôm nay cô đừng hòng đi đâu hết! Chuyện về đứa con hoang đó, cô cấm không được nhắc thêm một chữ nào nữa.”

“Nếu cô còn dám làm loạn, tôi sẽ khiến cô cả đời này không bao giờ gặp lại nó!”

Tống Mạt ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt không có chút nhiệt độ nào của hắn.

Giây phút này, trong lòng cô chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng. Nếu Hoắc Huống Dã tận mắt nhìn thấy con gái, hắn sẽ chắc chắn, Nặc Nặc là con của hắn, không phải con hoang. Nhưng cô không muốn cầu xin hắn nữa. Hắn cũng không xứng đáng làm ba của Nặc Nặc!

Tống Mạt ngừng rơi nước mắt, đột nhiên dùng toàn bộ sức lực vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của Hoắc Huống Dã. Hoắc Huống Dã không ngờ cô lại có sức mạnh lớn đến vậy, đứng ngây ra đó. Lại thấy Tống Mạt chạy tới cửa sổ cuối hành lang, không một chút do dự, đẩy tung cửa sổ, từ tầng hai nhảy thẳng xuống.

Chương 7

Khoảnh khắc rơi xuống, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng gầm thét của Hoắc Huống Dã.

Mắt cá chân lúc tiếp đất phát ra tiếng răng rắc giòn giã, cơn đau dữ dội lập tức lan dọc lên đến đầu gối.

Tống Mạt không kịp kiểm tra vết thương, cắn răng bò dậy, tập tễnh chạy đến sân sau.

Dưới ánh trăng, cửa chuồng chó mở toang, mấy con chó săn đã bị xích vào cái cột cách đó không xa. Trong chuồng không có người. Chỉ có một con thỏ bông bị máu nhuộm đỏ thẫm. Chỉ liếc mắt, Tống Mạt đã nhận ra ngay, đó là món quà sinh nhật cô tặng cho con gái.

Tống Mạt run rẩy quỳ gục trước lồng sắt, vươn tay cố với lấy con thỏ bông. Cô nhặt con thỏ từ vũng máu lên, ôm chặt vào lòng, trái tim đau đớn như muốn nứt toác.

Là cô vô dụng, không bảo vệ được con gái mình.

Lúc này, phía sau lưng cô truyền đến tiếng bước chân.

Tống Mạt ngẩng đầu lên, phát hiện ra đó là quản gia. Cô khàn giọng hỏi: “Người vừa bị nhốt ở đây đâu rồi?”

Quản gia ấp úng: “Hoắc tiên sinh sợ cảnh tượng máu me sẽ làm Đại phu nhân hoảng sợ, động thai khí, nên sai tôi vứt vào thùng rác rồi, xe rác vừa chở đi xong.”

Mỗi một chữ giống như một chiếc kìm sắt nung đỏ, hung hăng đóng dấu nung lên trái tim Tống Mạt.

Cô cố gắng đứng dậy định ra ngoài đuổi theo xe chở rác, nhưng vừa mới nhỏm lên, trước mắt bỗng tối đen như mực. Giây tiếp theo, Tống Mạt ngã vật xuống đất. Trong tay cô vẫn nắm chặt con thỏ bông nhuốm máu kia, ngay cả khi đã mất đi ý thức, cô vẫn không chịu buông lơi tia hy vọng cuối cùng.

Khi mở mắt ra lần nữa sau mấy ngày hôn mê, cô đã được đưa vào bệnh viện.

Mùi thuốc sát trùng xộc vào khoang mũi khiến cô giật mình tỉnh giấc. Tống Mạt nằm trên giường bệnh, trên người đắp một lớp chăn mỏng, những chỗ da bị trầy xước đều đã được quấn băng gạc, phần xương sườn truyền đến từng cơn đau âm ỉ.

Cô vẫn còn sống.

Cô chuyển dời ánh nhìn, thấy người ngồi bên giường.

Hoắc Huống Dã đang ngồi trên ghế, ống tay áo sơ mi sẫm màu xắn lên tận cẳng tay, khuỷu tay chống trên đầu gối, hai bàn tay đan vào nhau. Hốc mắt hắn ửng đỏ, dưới mắt có quầng thâm nhạt. Khác hẳn với người đàn ông cao quý lạnh lùng trong ký ức của cô.

Không đợi cô mở miệng, Hoắc Huống Dã đột nhiên ngồi thẳng dậy, ngả người ra lưng ghế, hai cánh tay khoanh trước ngực, cằm hơi hếch lên, một lần nữa trở lại làm người đàn ông cao ngạo kia.

Hắn trầm giọng cảnh cáo: “Chị dâu vì cô mà kinh sợ suýt sảy thai. Bác sĩ nói chị ấy cần tĩnh dưỡng, không thể chịu thêm kích thích nào nữa.”

“Tống Mạt, tôi cấm cô lại gần chị ấy, càng cấm cô chạm vào đứa bé trong bụng chị ấy. Nếu không, tôi sẽ không cho cô cơ hội thứ hai đâu.”

Tống Mạt nằm trên giường bệnh, trái tim đã sớm đau đớn đến mức không còn cảm giác gì nữa. Cô ngã từ tầng hai xuống, cả người đầy thương tích. Hắn ngồi chờ cô tỉnh lại, câu đầu tiên lại là cảnh cáo cô không được làm hại con của Tân Hân.

Thế còn con của cô thì sao?

“Là cô ta đã giết con gái tôi trước.”

“Chị dâu không cố ý.”

Một câu nói nhẹ bẫng của Hoắc Huống Dã đã dập tắt hoàn toàn ánh sáng trong mắt Tống Mạt.

“Nhà họ Hoắc không cần một đứa con gái riêng lai lịch bất minh.”

Lai lịch bất minh? Con gái riêng?

Từng nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô đoán không sai, hắn sẽ không bao giờ thừa nhận sự tồn tại của Nặc Nặc. Cô từng nghĩ chỉ cần mình giấu kín con gái thì sẽ bảo vệ được con bé, nhưng cuối cùng vẫn để con bé rơi vào tay kẻ thủ ác.

Hoắc Huống Dã lại lên tiếng, trong giọng điệu mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ: “Tống Mạt, con của chị dâu cũng chính là con của cô.”

“Cô có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, còn về phần đứa con hoang kia, chết thì cũng chết rồi, đúng lúc để cô rảnh rang tập trung tâm sức hơn.”

Lần này, Tống Mạt không hề lên tiếng.

Hóa ra khi thất vọng đến tột độ, người ta sẽ không còn bất kỳ phản ứng cảm xúc nào nữa. Cô không muốn tranh cãi, cũng chẳng buồn giải thích, thậm chí hận hắn cũng cảm thấy tốn sức.

Hoắc Huống Dã đợi vài giây, thấy cô không nói gì, liền coi như cô đã ngầm thừa nhận.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng y tá: “Hoắc tiên sinh, cô Tân nói bụng không được thoải mái.”

Sắc mặt Hoắc Huống Dã lập tức thay đổi. Hắn quay người bước đi, ngay cả áo khoác cũng không kịp lấy.

Sau khi hắn rời đi, màn hình điện thoại của Tống Mạt sáng lên. Cô nhận được một thông báo từ Cục Dân Chính.

[Giấy chứng nhận ly hôn của cô và anh Hoắc Huống Dã đã được gửi đi.]Tống Mạt bình tĩnh tắt màn hình. Bảy năm hôn nhân cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ là Hoắc phu nhân nữa.

Cô và Hoắc Huống Dã sẽ trở thành hai kẻ xa lạ, vĩnh viễn không còn gặp lại.

Chương 8

Tống Mạt tự rút kim truyền trên mu bàn tay, tung chăn bước xuống giường.

Cô vịn tường từng bước đi ra khỏi bệnh viện, bắt một chiếc taxi ngay ở cổng.

“Đến bãi rác.”

Chiếc xe chạy về phía ngoại ô, phong cảnh bên ngoài cửa sổ dần đổi từ những tòa nhà cao tầng sang những căn nhà thấp lè tè, rồi từ những khu nhà xập xệ chuyển thành những bãi đất hoang vắng.

Tống Mạt đẩy cửa xe bước xuống, mùi hôi thối đặc trưng của rác rưởi ập thẳng vào mặt. Khoảnh khắc bàn chân chạm đất, một cơn đau nhói thấu tim truyền đến từ mắt cá chân. Cô cắn chặt môi, khập khiễng bước về phía núi rác.

Cô không thể để con gái mình nằm lại một mình ở đây, không thể để bãi rác trở thành nơi yên nghỉ cuối cùng của Nặc Nặc.

Tống Mạt cúi người xuống, bắt đầu lục lọi. Bàn tay cô bị những mảnh kính vỡ cắt xước, máu tươi chảy dọc theo cổ tay nhỏ giọt xuống đất. Cô dường như không còn cảm giác đau đớn, không ngừng bới móc đống rác rưởi.

Tống Mạt không biết mình đã tìm bao lâu. Đến lần thứ ba quỵ ngã, cô không thể nào đứng dậy nổi nữa. Cả người Tống Mạt run rẩy như cầy sấy, trước mắt liên tục tối sầm.

Ngay lúc cô tưởng chừng như mình sắp không trụ nổi nữa, từ phía sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói trẻ con ngây ngô: “Mẹ ơi, Nặc Nặc đến đón mẹ về nhà rồi!”

Phản ứng đầu tiên của Tống Mạt là mình đang bị ảo giác, nhưng cô vẫn quay đầu lại.

Chưa kịp nhìn rõ, hai bàn tay mũm mĩm đã vòng qua ôm lấy cổ cô.

“Mẹ ơi, Nặc Nặc nhớ mẹ lắm!”

Hốc mắt Tống Mạt lập tức ướt nhòe.

Con gái vẫn còn sống!

Cô cẩn thận áp tay ôm lấy khuôn mặt của con, mừng rỡ khi phát hiện con bé hoàn toàn nguyên vẹn không một vết xước.

“Nặc Nặc, sao con lại ở đây?”

Nặc Nặc xoay người lại, đầy đắc ý chỉ tay ra phía sau: “Nặc Nặc bị người xấu nhốt lại, là một chú đẹp trai đã cứu con! Chú bảo chú quen mẹ, chú sẽ đưa con đi tìm mẹ, chú ấy thật sự giữ đúng lời hứa rồi!”

Tống Mạt nhìn theo hướng ngón tay của con gái, ánh mắt dừng lại ở khoảng cách cách đó vài mét. Một người đàn ông có vóc dáng cao ráo đang đứng đó. Người đàn ông mặc một chiếc áo măng tô xám đậm, dáng vẻ nhàn nhã. Ánh đèn đường trải dài sau lưng anh, mạ lên đường nét khuôn mặt anh một tầng ánh sáng vàng ấm áp. Tiếng ồn xung quanh vào khoảnh khắc này bỗng lắng xuống, chỉ có hình bóng anh là rõ nét lạ thường.

Tống Mạt nín thở. Lại là anh! Tạ Thính Bạch.

Người mà cô từng nghĩ đời này kiếp này sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Anh là đàn anh thời đại học của cô, cũng là mối tình đầu của cô. Anh là thiên tài khoa Y, là bạch nguyệt quang trong lòng toàn bộ nữ sinh trong trường. Cô ở bên anh vào năm hai đại học, họ là cặp đôi kiểu mẫu trong phòng thí nghiệm. Mỗi khi cô gặp khó khăn, anh luôn là người đầu tiên xuất hiện phía sau cô, giúp cô tổng hợp dữ liệu, giải đáp mọi thắc mắc cho cô. Chỉ cần có anh ở đó, cô chưa bao giờ phải lo lắng về bất kỳ sự cố nào.

Cô từng nghĩ họ sẽ mãi hạnh phúc và bình yên bước đi cùng nhau như vậy.

Gần đến ngày tốt nghiệp, giáo sư hướng dẫn đã chọn cô và Tạ Thính Bạch cùng ra nước ngoài tham gia dự án nghiên cứu. Cô ngập tràn hạnh phúc, chuẩn bị cầu hôn anh vào buổi lễ tốt nghiệp. Nào ngờ trớ trêu thay, ngay đêm trước ngày tốt nghiệp, mẹ cô đột ngột đổ bệnh. Phòng ICU một ngày tốn hai vạn, cô vét cạn mọi khoản tiền tiết kiệm cũng chỉ gom đủ trả cho ba ngày. Cô chạy vạy khắp nơi vay mượn, gõ cửa tất cả họ hàng thân thích, mở lời với bất kỳ người bạn nào có thể nhờ vả, nhưng đa phần tin nhắn gửi đi đều bặt vô âm tín.

Cô sinh ra trong một gia đình đơn thân, ba bỏ đi từ khi cô còn rất nhỏ, mẹ một mình làm ba công việc để nuôi cô khôn lớn, cho cô ăn học. Cô tưởng rằng chờ khi mình tốt nghiệp là có thể để mẹ sống những ngày tháng tốt đẹp, nhưng lại muộn mất một bước.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.