Để nhanh chóng gom đủ tiền phẫu thuật, cô từ bỏ cơ hội cùng Tạ Thính Bạch ra nước ngoài, lựa chọn ở lại trong nước làm thêm. Cô đã giấu Tạ Thính Bạch chuyện mẹ đổ bệnh, trực tiếp chia tay một cách đột ngột. Sau khi chia tay, cô nhẫn tâm xóa toàn bộ phương thức liên lạc của hai người, chỉ sợ mình không nhịn nổi mà nói hết sự thật cho anh. Cô không thể ích kỷ kéo anh xuống vũng bùn, anh nên có một tương lai tươi sáng hơn, chứ không phải mắc kẹt ở thành phố này cùng cô làm việc trả nợ.
Khoảng thời gian đó, cô sống vô cùng chật vật. Ban ngày cô ở lại bệnh viện chăm sóc mẹ, ban đêm đi làm phục vụ ở quán bar. Cho đến khi cô gặp Hoắc Huống Dã, hắn dùng hôn nhân để làm một cuộc giao dịch với cô, biến cô thành Hoắc phu nhân trong bảy năm.
Đáng tiếc là sau khi mẹ làm phẫu thuật, cuối cùng vẫn vì biến chứng mà qua đời.
Sau này, thỉnh thoảng cô nhìn thấy những bài phỏng vấn về Tạ Thính Bạch trên tivi. Anh đứng dưới ánh đèn sân khấu, ung dung tự tin, ăn nói lưu loát. Giờ đây, anh đã là vị giáo sư quyền uy trẻ tuổi nhất trong giới y khoa. Báo chí ca ngợi anh là ngôi sao mới của ngành y, tên tuổi anh liên tục xuất hiện trên các tạp chí quốc tế. Thành tựu nghiên cứu của anh được tranh nhau đưa tin, những buổi diễn thuyết của anh luôn trong tình trạng cháy vé.
Còn cô lại mắc kẹt trong cuộc hôn nhân, mang theo một thân đầy nhếch nhác. Cô và anh từ lâu đã không còn là người cùng một thế giới nữa. Cô không nên đi quấy rầy anh.
Chỉ là cô không ngờ, anh sẽ dùng cách thức như thế này để mạnh mẽ bước vào thế giới của cô một lần nữa.
Chương 9
“Tống Mạt, lâu rồi không gặp.”
Tạ Thính Bạch dừng bước trước mặt cô, đột nhiên quỳ một chân xuống đất, cúi đầu kiểm tra vết thương của cô. Anh nắm lấy tay cô, lật lại, lòng bàn tay hướng lên trên. Khi nhìn thấy vết cắt do mảnh kính cứa vào, đáy mắt anh ngập tràn sự xót xa: “Anh đưa em đến bệnh viện.”
“Không cần.” Tống Mạt vội vã rút tay lại, lắc đầu.
Cô không thể đến bệnh viện, không thể để Hoắc Huống Dã tìm thấy hai mẹ con cô nữa. Cô phải nhanh chóng rời khỏi thành phố này.
Tống Mạt ôm con gái đứng lên, nhưng trước mắt lại đen kịt, cơn đau nhói từ mắt cá chân khiến cô suýt không đứng vững. Cô cố gắng gượng để bản thân không gục ngã, ngẩng đầu nhìn Tạ Thính Bạch, muốn giữ cho mình trông bớt thê thảm hơn.
“Cảm ơn anh đã cứu con gái tôi, ân tình này tôi sẽ khắc ghi trong lòng, ngày sau nhất định đền đáp.”
Nói xong, cô quay lưng bước đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Mỗi bước đi của cô đều giống như dẫm trên lưỡi dao. Chưa đi được hai bước, trước mắt cô lại tối sầm lần nữa.
Tống Mạt không kịp đứng vững, bị vấp phải đống rác dưới chân, cả người ngã ngửa ra phía sau. Cô lập tức siết chặt cánh tay, ôm chặt con gái vào lòng, sẵn sàng dùng lưng mình làm đệm thịt.
Nhưng lần này, cô không ngã xuống đất. Một vòng tay từ phía sau đã đỡ lấy cô, ôm trọn cô vào lòng.
Tạ Thính Bạch một tay đỡ lấy lưng cô, tay kia vững vàng che chở cho bé Nặc Nặc trong lòng cô. Mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng ngay lập tức bủa vây lấy cô.
Cô tựa vào ngực anh, nghe nhịp tim thình thịch mãnh liệt, đột nhiên có chút hoảng hốt. Kết hôn với Hoắc Huống Dã bảy năm, cô từ lâu đã quen với sự ngó lơ. Nhưng khoảnh khắc này, hốc mắt cô lại nhức mỏi, cổ họng như bị vật gì chặn lại, không thốt nên được một lời nào.
Không phải cô muốn khóc vì tủi thân, mà là cô tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ kiên cường. Thế nhưng khi gặp lại Tạ Thính Bạch, mọi lớp ngụy trang cứng cỏi của cô đều tan thành bọt nước trong khoảnh khắc này.
Giọng nói dịu dàng của anh truyền vào tai cô: “Tống Mạt, em chẳng thay đổi chút nào, vẫn thích cậy mạnh như thế.”
Tống Mạt mấp máy môi muốn đáp lại, nhưng mí mắt cô bỗng nặng trĩu như đeo chì, khó lòng mở ra nổi. Ý thức giống như thủy triều rút đi, từng chút từng chút rút khỏi cơ thể cô. Trước khi cô hoàn toàn chìm vào bóng tối, Tạ Thính Bạch dứt khoát bế bổng cô cùng Nặc Nặc trong tay lên.
Nặc Nặc ngoan ngoãn nằm rạp trên vai anh, bàn tay nhỏ bé níu chặt lấy cổ áo anh, nước mắt rơm rớm nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền của Tống Mạt.
Tạ Thính Bạch bế họ rảo bước về phía chiếc xe đậu bên đường, mở cửa xe, cẩn thận đặt Tống Mạt vào ghế sau, rồi đặt Nặc Nặc xuống cạnh cô, cài dây an toàn. Nặc Nặc ôm lấy cánh tay Tống Mạt, áp khuôn mặt nhỏ bé vào, nhất quyết không buông. Tạ Thính Bạch nhìn họ một cái rồi đóng cửa xe lại.
Chiếc xe lăn bánh, chìm vào màn đêm.
Cùng lúc đó, Hoắc Huống Dã đang ngồi trong phòng bệnh của Tân Hân.
Hắn tựa vào lưng ghế, trên đùi đặt một tập tài liệu, ánh mắt dán vào mặt giấy nhưng chẳng chữ nào lọt vào đầu. Tân Hân nửa nằm nửa tựa trên giường, vài lần cố gắng bắt chuyện đều bị hắn hờ hững gạt đi.
Thấy thái độ của hắn, Tân Hân có chút bất mãn, vừa định nũng nịu trách móc thì Hoắc Huống Dã đột nhiên nhíu mày. Lồng ngực hắn không báo trước mà nhói đau, tựa như có một cây kim nhỏ đâm nhẹ vào, tuy không nghiêm trọng nhưng lại khiến cả người hắn cảnh giác.
Hắn đặt tài liệu xuống, vô thức đứng bật dậy. Hắn không nói rõ được có chỗ nào không ổn, chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên trống vắng một mảng. Không hiểu sao, hắn lại nhớ đến Tống Mạt. Vừa nghĩ đến cảnh Tống Mạt nhảy từ trên lầu xuống, tim Hoắc Huống Dã liền thắt chặt. Sao cô lại ngốc thế? Vì một đứa con hoang mà suýt mất đi cái mạng của mình.
Hắn nắm chặt nắm đấm, bước thẳng ra ngoài cửa.
Giọng nói sốt sắng của Tân Hân truyền đến từ phía sau: “Huống Dã, muộn thế này rồi anh còn đi đâu?”
Hoắc Huống Dã không quay đầu lại: “Hơi ngột ngạt, ra ngoài hóng gió.”
Hắn muốn đi thăm Tống Mạt một chút. Hắn đã bỏ mặc cô cả một buổi chiều, không biết cô ở trong phòng bệnh đã biết ăn năn hối lỗi hay chưa.
Tân Hân chợt cảm thấy bất an, vội vàng níu kéo: “Huống Dã, em ở đây một mình sợ lắm, anh ở lại với em được không?”
Tay Hoắc Huống Dã vừa chạm vào tay nắm cửa, nghe thấy câu này thì khựng lại một nhịp. Hắn quay đầu, trong mắt lại không có sự nhượng bộ mà Tân Hân mong muốn.
Hoắc Huống Dã lên tiếng, thái độ mang theo sự xa cách: “Chị dâu, có phải chị đã quên giữa chúng ta là quan hệ gì rồi không?”
Chương 10
Sắc mặt Tân Hân cứng đờ.
Hoắc Huống Dã nhìn chằm chằm cô ta, ánh mắt bình tĩnh: “Mặc dù tôi cung cấp cho chị một đứa con, nhưng tôi không yêu chị.”
Nhiệt độ trong phòng bệnh đột ngột giảm xuống.
Hoắc Huống Dã tiếp tục nhắc nhở: “Ban đầu chúng ta đã nói rõ, mỗi người đạt được mục đích riêng, không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Chị làm thế này là vượt quá giới hạn rồi.”
Mặt Tân Hân thoáng chốc trắng bệch, cô ta túm lấy góc chăn, tủi thân nức nở: “Huống Dã, em biết anh không yêu em. Nhưng anh trai anh đã chết, bên cạnh em ngay cả một người quan tâm cũng không có, em chỉ có thể nương tựa vào anh.”
“Anh từng hứa với anh trai anh, sẽ chăm sóc em thật tốt.”
Lại là câu nói này.
Hoắc Huống Dã nhíu mày, dưới đáy mắt xẹt qua một tia thiếu kiên nhẫn. Trước kia mỗi lần cô ta lôi người anh trai đã khuất ra, hắn đều mềm lòng thỏa hiệp, ném mọi nguyên tắc ra sau đầu. Nhưng hôm nay thì khác. Hắn không diễn tả được cảm xúc phức tạp của chính mình, chỉ cảm thấy Tân Hân đang gây sự vô lý đến mức quá đáng.
Hoắc Huống Dã nhìn cô ta, trong mắt không có sự nhượng bộ như trước, chỉ có bực dọc: “Chị dâu, chị nghĩ rằng chỉ cần lôi anh trai tôi ra, tôi cả đời này phải ngoan ngoãn phục tùng chị sao?”
Hốc mắt Tân Hân lập tức đỏ hoe, giả vờ yếu đuối: “Huống Dã, sao anh có thể nghĩ em như vậy? Em chưa bao giờ nghĩ thế, em chỉ là quá thiếu cảm giác an toàn thôi.”
Cô ta ngẩng đầu, dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn: “Đứa bé trong bụng em mới là cốt nhục ruột thịt duy nhất của anh, không giống Tống Mạt, giấu giếm anh sinh ra đứa con hoang với gã đàn ông khác.”
Sắc mặt Hoắc Huống Dã biến đổi. Không đợi hắn lên tiếng, Tân Hân lại bồi thêm: “Huống Dã, Tống Mạt căn bản không xứng làm vợ anh, sao anh không ly hôn rồi cưới em? Em sẽ chăm sóc anh thật tốt, chăm sóc con cái, gia đình chúng ta ở bên nhau, không tốt sao?”
Căn phòng bệnh chìm vào im lặng trong chốc lát. Hoắc Huống Dã nhìn chằm chằm khuôn mặt cô ta, lạnh lùng đến bất thường.
“Chị muốn có con, tôi đã cho chị rồi. Nhưng nếu chị muốn danh phận, tôi không cho được.”
Ngay từ đầu hắn đã nói rõ, hắn chỉ cung cấp cho cô ta một đứa con. Là cô ta tự mình đa tình, tưởng rằng hắn sẽ vì đứa con mà thỏa hiệp.
Hoắc Huống Dã quay người, không thèm đoái hoài đến cô ta nữa. Hắn đẩy cửa đi thẳng, bước thẳng đến phòng bệnh của Tống Mạt.
Những y tá trên hành lang nhìn thấy sắc mặt âm u của hắn thì sợ hãi dạt ra hai bên, không ai dám tiến lại gần.
Hắn đẩy mạnh cửa phòng Tống Mạt.
Căn phòng trống trải, chẳng thấy bóng dáng Tống Mạt đâu.
Hoắc Huống Dã đứng ở cửa, ngón tay bấu chặt vào khung cửa, trong lòng lập tức dấy lên nỗi hoảng loạn. Hắn móc điện thoại ra gọi cho trợ lý: “Ngay lập tức trích xuất camera giám sát của bệnh viện, trong vòng mười phút, tôi phải biết Tống Mạt đã đi đâu.”
Người đầu dây bên kia không dám hỏi nhiều, lập tức đi làm.
Hoắc Huống Dã ngồi trong phòng bệnh, đột nhiên cảm thấy từng giây chờ đợi giống như bị tua chậm. Hắn chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp đến nhường này.
Mười phút vừa hết, hắn lại gọi cho trợ lý. Phía bên kia ấp úng nói: “Hoắc tổng, hệ thống camera có vấn đề, toàn bộ băng ghi hình chiều nay đều đã bị xóa sạch. Không chỉ của bệnh viện, mà cả camera ở các ngả đường lân cận cũng bị xóa không còn một dấu vết.”
Bàn tay Hoắc Huống Dã cứng đờ giữa không trung, trong đầu như có một tiếng “đùng” nổ tung.
Sao lại trùng hợp đến vậy? Đúng lúc cô biến mất thì camera giám sát lại mất dữ liệu, khiến hắn không tra ra được gì.
Có người đang giúp Tống Mạt?
Nhưng giây tiếp theo, hắn lại gạt bỏ ý nghĩ này. Ngoài hắn ra, Tống Mạt không có bất kỳ ai để dựa dẫm ở thành phố này. Ba mẹ cô đã mất, cắt đứt liên lạc với họ hàng. Suốt bảy năm nay, cô chưa từng dẫn một người bạn nào về nhà. Xung quanh cô ngoài hắn, làm gì có ai khác.
Lẽ nào là cái gã đàn ông nuôi bên ngoài kia của cô?
Không thể nào!