Hoắc Huống Dã lập tức phủ nhận. Một thằng phế vật phải sống bám vào sự trợ cấp của phụ nữ, làm sao có bản lĩnh mang người đi ngay dưới mí mắt hắn, lại còn xóa sạch mọi dấu vết từ camera?
Hoắc Huống Dã cắn chặt răng hàm, dặn dò trợ lý: “Tiếp tục tìm, dù có phải lật tung cả thành phố này lên, cũng phải lôi được Tống Mạt ra cho tôi!”
Chương 11
Suốt ba ngày liền, Tống Mạt bặt vô âm tín.
Cô giống như đã bốc hơi khỏi thế giới, không có ghi chép tiêu dùng, không có thông tin di chuyển, cũng không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Sang ngày thứ tư, Hoắc Huống Dã không thể ngồi yên được nữa. Hắn đích thân đến thành phố bên cạnh. Hắn tìm đến khu chung cư mà Tống Mạt từng thuê, khi đến cửa mới thấy trên cửa dán thông báo cho thuê mới.
Hoắc Huống Dã nhíu mày gõ cửa nhà hàng xóm, đợi rất lâu mới có một bà lão tóc hoa râm ló đầu ra, quan sát hắn một lượt từ trên xuống dưới rồi cảnh giác hỏi: “Cậu tìm ai?”
Hoắc Huống Dã chỉ vào cánh cửa phòng, mặt không đổi sắc nói: “Người từng sống ở đây đi đâu rồi?”
Bà lão nhìn chằm chằm hắn vài giây, giọng đột nhiên lạnh tanh: “Cậu là gì của cô ấy?”
Hoắc Huống Dã vô thức buột miệng: “Chồng.”
Nghe vậy, bà lão trợn lớn mắt, giọng mang theo vẻ oán trách bất bình: “Chồng á? Tôi quen biết tiểu Tống bao lâu nay, chưa từng nghe cô ấy nhắc đến sự tồn tại của cậu. Tôi luôn tưởng tiểu Tống là mẹ đơn thân cơ đấy. Cô ấy ngày nào cũng tăng ca, đi công tác, con thì từ lúc đẻ ra đã phải để bảo mẫu trông, cậu thấy có người chồng nào mà nhẫn tâm để vợ mình một mình chịu khổ đến mức ấy không?”
Bà lão càng nói càng tức, giọng cũng lớn hơn: “Đừng nói là cậu thấy giờ mẹ con tiểu Tống sống tốt lên rồi mới cố tình tìm đến đấy nhé!”
Hoắc Huống Dã ngây người tại chỗ.
Không có gã đàn ông nào khác ư? Sự thật giống như một nhát búa tạ giáng mạnh vào ngực hắn. Hắn nhớ lại những cuống vé máy bay, cùng với những tờ sao kê mua đồ mẹ và bé, tất cả chỉ chứng minh được rằng năm năm qua cô thường xuyên di chuyển giữa hai thành phố, chứng minh được cô đã tốn rất nhiều tiền vào đồ trẻ em, và chứng minh cô từng sinh một đứa con. Chỉ có vậy thôi. Căn bản không tồn tại tên của một người đàn ông nào khác.
Vậy thì con của Tống Mạt rốt cuộc là của ai?
Hoắc Huống Dã đứng ngoài hành lang, đầu óc rối như tơ vò.
Đúng lúc đó, từ phía sau lưng hắn vang lên tiếng bước chân. Một người phụ nữ đẫy đà ngoài năm mươi tuổi xách túi rác đi ra, nhìn thấy hắn đứng trước cửa thì quan sát một lượt, đột nhiên sững người lại.
Hoắc Huống Dã bị nhìn chằm chằm đến mức hơi khó chịu, định mở miệng thì người phụ nữ kia đã lên tiếng trước: “Anh là ba của Nặc Nặc đúng không, nhìn giống thật đấy.”
Hoắc Huống Dã sững sờ, mãi một lúc sau mới sực nhớ ra Nặc Nặc chính là cô con gái mà Tống Mạt từng nhắc tới.
Thấy hắn không nói gì, người phụ nữ béo lại chủ động mở lời: “Tống Mạt chuyển đi vội quá, còn rất nhiều đồ chưa kịp mang theo, tiện anh đến đây thì mang về giúp cô ấy nhé.”
Không đợi Hoắc Huống Dã kịp phản ứng, người phụ nữ đã quay vào nhà ôm ra một thùng giấy, nhét thẳng vào ngực hắn.
Hoắc Huống Dã cúi đầu nhìn theo bản năng, liếc mắt một cái đã chú ý ngay đến bức ảnh đặt ở trên cùng.
Trong ảnh, Tống Mạt đang ôm một bé gái ngồi trên vòng đu quay ở công viên. Ánh mắt Tống Mạt nhìn cô bé ngập tràn sự cưng chiều. Một Tống Mạt như vậy, hắn chưa từng được thấy.
Ánh mắt Hoắc Huống Dã chậm rãi chuyển dời sang khuôn mặt bé gái trong lòng cô. Khi nhìn thấy khuôn mặt tròn xoe cùng đôi mắt sáng rực của cô bé, hắn chết điếng ngay tại chỗ.
Hơi thở Hoắc Huống Dã bắt đầu thắt lại, ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, gần như không thở nổi. Không cần làm xét nghiệm ADN, chỉ cần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt này, hắn cũng có thể xác định được thân phận của đứa trẻ.
Đó là con gái của hắn. Chỉ có con gái hắn mới có thể giống hắn đến vậy. Từ đôi mày đến sống mũi, từ đôi môi đến chiếc cằm, gần như là một phiên bản thu nhỏ của hắn.
Hoắc Huống Dã nhìn chằm chằm vào nụ cười nhỏ bé trên bức ảnh, ngón tay bắt đầu run lẩy bẩy. Hắn há miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng đau rát không thể thốt ra một chữ. Vị trí trái tim như bị ai dùng dao khoét đi khoét lại, đau đến mức cả người hắn cong gập xuống.
Rất lâu sau, Hoắc Huống Dã mới hoàn hồn, nhận ra mình đã trách nhầm Tống Mạt.
Cô không hề ngoại tình! Cũng không hề nói dối! Những gì cô nói đều là sự thật. Đứa con gái bị hắn nguyền rủa là “con hoang”, thực sự chính là con ruột của hắn!
Hắn ôm khư khư chiếc hộp giấy đó, điên cuồng lao xuống lầu. Xe lao vun vút trên đường cao tốc, bàn tay nắm vô lăng của hắn vẫn không ngừng run rẩy. Hoắc Huống Dã đạp ga hết cỡ, lao về biệt thự sớm hơn dự định hai tiếng đồng hồ. Xe chưa kịp dừng hẳn hắn đã đẩy cửa bước xuống.
Quản gia nghe thấy tiếng động liền quay người lại, nhìn thấy khuôn mặt xanh mét của Hoắc Huống Dã, theo bản năng lùi lại hai bước.
Hoắc Huống Dã bước tới trước mặt ông ta, hỏi thẳng: “Đứa bé mấy hôm trước xông vào nhà đâu rồi?”
Chương 12
Khuôn mặt quản gia đầy vẻ hoang mang, giọng điệu xen lẫn sự khó hiểu: “Hoắc tổng, không phải ngài nói đứa trẻ đó là nghiệt chủng do phu nhân lén sinh bên ngoài, bảo tôi xử lý sạch sẽ sao?”
“Tôi đã xử lý theo đúng yêu cầu của ngài rồi, nó sẽ không bao giờ xuất hiện ở nhà họ Hoắc hay trước mặt ngài nữa.”
Đồng tử Hoắc Huống Dã lập tức co rụt lại. Một ảo giác bất an cuộn trào trong lòng.
Lúc đó hắn đang bận bù đầu với công việc, biết được chuyện này chỉ tiện miệng căn dặn một câu. Hắn cứ tưởng chữ “xử lý” trong miệng mình chỉ là đuổi người đi, không ngờ lại bị hiểu sai ý.
“Ông đã làm gì nó?”
Hắn nhào tới túm lấy cổ áo quản gia, các khớp ngón tay dùng sức đến mức nổi đầy gân xanh kéo dài từ mu bàn tay lên tận cẳng tay.
Quản gia bị hắn xách lên đến mức gót chân gần như lìa khỏi mặt đất, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, môi run rẩy nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Là Đại phu nhân chê con bé quá ồn ào, bảo tôi nhốt nó vào chuồng chó ở sân sau để học chút quy củ.”
Hoắc Huống Dã chợt nhớ ra chiếc lồng sắt ở sân sau chuyên dùng để nhốt mấy con chó săn. Để một đứa trẻ năm tuổi học quy củ với chó săn? Tân Hân điên rồi sao?
Hoắc Huống Dã đột ngột buông tay, hai hốc mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu: “Sau đó thì sao?”
Quản gia cúi đầu nhỏ giọng nói: “Người bị chó cắn chết rồi, Đại phu nhân nói ngài sẽ không bận tâm đến một đứa con hoang, nên sai tôi vứt ra bãi rác rồi.”
Đồng tử Hoắc Huống Dã mở trừng trừng. Con gái hắn, thực sự đã chết rồi!
Những lời hắn từng nói trước mặt Tống Mạt lại biến thành sự thật! Hắn vốn dĩ chỉ muốn làm Tống Mạt chết tâm, ngoan ngoãn ở lại bên hắn, đừng bận tâm đến đứa nghiệt chủng bên ngoài nữa. Không ngờ đứa trẻ lại thật sự mất mạng. Hắn thậm chí còn chưa kịp nhìn mặt con gái một lần.
Hoắc Huống Dã đấm mạnh một cú vào tường, máu tươi men theo bờ tường chảy ròng ròng xuống. Nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn, hết cú đấm này đến cú đấm khác giáng vào tường, chẳng mấy chốc bàn tay đã trở nên đầm đìa máu thịt.
Quản gia đứng phía sau hắn không nói một lời.
Cho đến khi Hoắc Huống Dã bình tĩnh lại, đột nhiên nhớ đến Tân Hân. Tất cả những chuyện này, đều do cô ta thao túng sau lưng. Chính cô ta đã giết con gái hắn, cố ý châm ngòi ly gián, khiến hắn hiểu lầm Tống Mạt thực sự đã ngoại tình.
Từ đầu đến cuối, hắn đều bị Tân Hân dắt mũi, từng bước từng bước dồn Tống Mạt vào bước đường cùng, tự tay tiễn con gái mình xuống địa ngục.
Hoắc Huống Dã xoay người, bước những sải chân lớn về phía xe ô tô. Chiếc xe lại gầm rú vang dội, lần này hắn lao như điên về hướng bệnh viện.
Biệt thự nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng. Quản gia đứng tại chỗ, sắc mặt trở nên ung dung điềm tĩnh. Ông ta rút điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.
“Việc ngài dặn tôi đã làm xong toàn bộ. Tất cả camera giám sát đã bị xóa sạch, Hoắc Huống Dã sẽ không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, truyền đến một giọng nói trầm thấp, không phân biệt được buồn vui: “Rất tốt, từ giờ phút này ông hãy rời khỏi nhà họ Hoắc đi, thân phận và nơi ở mới sẽ có người gửi cho ông.”
Quản gia đáp một tiếng rồi cúp máy. Ông ta liếc nhìn căn biệt thự mình đã phục vụ suốt hơn chục năm nay một lần cuối, xách hành lý quay lưng bước vào màn đêm.
Khi Hoắc Huống Dã lao vào bệnh viện, đám y tá ngoài hành lang sợ hãi đến mức dạt hết sang một bên. Hắn tung chân đạp tung cửa phòng bệnh của Tân Hân, khiến người phụ nữ trên giường giật nảy mình.
Tân Hân cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Huống Dã, anh sao vậy? Sao sắc mặt lại khó coi thế này?”
Hoắc Huống Dã bước đến trước mặt cô ta, từ trên cao nhìn xuống, giọng nói lạnh thấu xương: “Cô đã hại chết con gái tôi.”
Nụ cười của Tân Hân cứng đờ trên mặt, nhưng rất nhanh cô ta đã phản ứng lại, trừng to mắt kinh ngạc nhìn hắn, hốc mắt chợt ửng đỏ, đáng thương nói: “Huống Dã, anh đang nói gì vậy? Anh lấy đâu ra con gái?”
Hoắc Huống Dã nhìn chằm chằm Tân Hân, đáy mắt chất chứa sự thất vọng tột cùng: “Có phải cô đã sớm biết con của Tống Mạt là con ruột của tôi, nên mới cố tình hại chết con bé để dọn đường cho đứa con trong bụng cô, đúng không?”
Bị vạch trần tâm tư ngay giữa thanh thiên bạch nhật, Tân Hân lập tức sụp đổ, không còn che đậy gì nữa: “Đã không yêu em, tại sao lại đồng ý sinh con với em?”
Hoắc Huống Dã điềm tĩnh nói: “Đứa bé trong bụng cô tuy là của tôi, nhưng tôi chưa từng chạm vào cô. Tôi đồng ý phối hợp làm thụ tinh ống nghiệm, không phải để cô lợi dụng đứa trẻ tranh sủng với Tống Mạt!”
“Trong lòng tôi, cô ấy mới là người vợ duy nhất của tôi.”
Chương 13
Khoảnh khắc lời này buông xuống, căn phòng bệnh tĩnh lặng đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng nghe rõ mồn một.
Giờ phút này, Hoắc Huống Dã cuối cùng cũng nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm tày trời. Hắn vì một kẻ ngoài mà vô số lần để vợ mình phải chịu ủy khuất. Người chị dâu mà hắn từng cho là yếu đuối lương thiện, hóa ra lại là một người phụ nữ độc ác, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.