Vì cứu Yến Lâm, ta một mình vượt núi Vu hái thuốc, suýt nữa bỏ mạng nơi sơn cốc hiểm trở. Khi trở về, lại tình cờ bắt gặp Yến Lâm đang than phiền cùng người: “Phương Tuế Tuế quá mức bám dính, lại không hiểu lễ nghi, ta xưa nay vốn chẳng ưa. Ban đầu định giả bệnh dọa nàng lui bước để lui hôn, chẳng ngờ nàng lại tin là thật, vì cứu ta mà chẳng tiếc tính mạng. Giờ nếu còn muốn hủy hôn, e rằng mang tiếng vô tình bạc nghĩa.” Sau tường gạch xanh, ta siết chặt tiên dược trong tay, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Yến Lâm không bệnh, thế thì tốt rồi. Đã vậy, tiên dược này đối với hắn cũng vô dụng, chi bằng đem tặng cho vị công tử hôm nay cho ta mượn ô. Chàng tâm địa lương thiện như thế, lại mang bệnh nặng, thật khiến người ta thương xót. Có được tiên dược này, nhất định chàng sẽ sớm bình phục.
Bình luận