12
Yến Lâm khựng lại, nhìn ta một cái, trong mắt thoáng qua chút động lòng.
Những lời vú nuôi nói, đều là chuyện chín năm về trước.
Ban đầu, Yến Lâm cũng từng đối xử tốt với ta.
Chỉ tiếc, tình cảm lâu ngày dễ sinh chán ghét.
Về sau, hắn dần thay đổi, chán ta yếu ớt, không thể cùng hắn múa đao cưỡi ngựa như Lưu Như Yên, chán ta hay quấn lấy, khiến Như Yên không vui.
Vú nuôi lại kể thêm nhiều chuyện, lát sau, bà liếc nhìn thần sắc của Yến Lâm, làm bộ như vô tình mà hỏi:
“Còn mười ngày nữa là đến sinh thần mười sáu tuổi của cô nương. Trước kia phu nhân từng nói, đến khi cô nương tròn mười sáu, sẽ chính thức bàn chuyện hôn sự.
Yến Công tử, hôm ấy chúng ta định luôn ngày thành thân, có được chăng?”
Thì ra, bà nói bao nhiêu như vậy… là vì điều này.
Ta lén nhìn Yến Lâm, rồi cúi đầu.
Thôi thì định luôn, để sau này khỏi dấy thêm sóng gió.
Yến Lâm không lên tiếng.
Vú nuôi lại hỏi lần nữa.
Hắn quay mặt nhìn ra cửa sổ xe, có phần bực bội, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu:
“Được.”
13
Tuy thái độ của Yến Lâm không thể gọi là hòa nhã, nhưng vú nuôi thì hết sức vui mừng.
Bà vốn lo hắn không chịu cưới ta, nay nghe hắn gật đầu, xem như đã được một viên thuốc an tâm.
Hôm sau, bà liền bắt tay chuẩn bị sinh thần cho ta.
Mua vải may y phục mới, đem trang sức cũ đem đi nấu lại, thêm vàng thêm bạc làm vài món mới.
Lại chọn rượu ngon, chuẩn bị mời mấy người thân quen trong xóm, bận bịu đến mức chẳng ngơi chân.
Ta không thể nói là vui mừng, nhưng nghĩ lại, nếu thật sự thành thân, có lẽ cũng là một khởi đầu mới.
Vậy nên cũng tự nhủ phải phấn chấn mà chuẩn bị.
Chỉ là, chưa được mấy ngày, vương phủ lại có người đến.
Người đến, lại là Vương phi.
Bà nói vừa mở một y quán chuyên trị bệnh cho súc vật trong thành, muốn mời ta đến tọa chẩn.
“Ta đã nghĩ đến việc này từ lâu. Trước kia con tiểu hoa nhà ta bị bệnh, tìm khắp kinh thành cũng chẳng có ai chịu khám.
Nhất định còn nhiều người như ta nữa.
Con có bản lĩnh như vậy, đừng nên uổng phí.”
Ta do dự hồi lâu, chỉ đáp rằng có thể đến xem giúp đôi khi, chưa chắc thường xuyên ở lại.
Vương phi vui vẻ ra mặt, kéo ta đi xem y quán mới.
Tuy y quán do Vương phủ mở, nhưng không tránh được lời dị nghị.
“Mở quán khám bệnh cho súc vật? Trên đời chưa từng nghe chuyện nực cười như vậy!”
“Ai lại đi bỏ tiền chữa bệnh cho mấy con vật!”
Nhưng sau khi y quán khai trương, ta chữa khỏi bệnh cho một con mèo được đưa ra từ trong cung, được thưởng hơn ngàn lượng bạc.
Tin tức truyền khắp thành, khiến người người kinh ngạc.
Từ đó, mèo chó được ôm đến cầu y nối dài không dứt.
Những kẻ từng mỉa mai khinh thường, giờ chỉ biết xấu hổ cúi đầu, chẳng còn gì để nói.
Vài ngày sau, trời đã nhá nhem tối, ta chuẩn bị ra về.
Vừa quay đầu, lại thấy Kỷ Tử Hưu đứng nơi cửa.
Hắn vận áo choàng đen tuyền, che mình kỹ lưỡng, chỉ lộ khuôn mặt tuấn mỹ nghiêng nước nghiêng thành.
Tựa vào khung cửa, ánh mắt dịu dàng:
“Lại gặp rồi, Tuế Tuế cô nương.”
14
Đêm muộn, đường vắng không một bóng người.
Kỷ Tử Hưu đi bên ta, bước chậm theo ánh trăng.
Nhìn bóng đổ dưới đất, ta khẽ hỏi:
“Thực ra y quán này… là công tử muốn mở, đúng không?
Con mèo trong cung kia, e rằng cũng có liên quan đến người?”
Ta với Vương phi vốn không quen biết, bà không lý do gì giúp đỡ ta như vậy.
Người duy nhất có thể làm, chỉ có chàng.
Hắn khựng lại giây lát, không phủ nhận, chỉ thấp giọng hỏi:
“Cô nương có trách ta đã tự ý quyết định?”
Ta lắc đầu, cười nhẹ:
“Sao lại trách được? Ta còn phải cảm tạ công tử giúp ta thành thần y danh chấn kinh thành, tiền bạc rủng rỉnh nữa là.”
Đây là lời thật lòng.
Nhờ có hắn, ta mới có thể đường hoàng làm điều mình yêu thích, chẳng còn phải sợ ánh mắt thế nhân.
“Công tử không biết đâu, năm đó sau khi mẫu thân qua đời, trong nhà đã gần như cạn kiệt.
Ta không thể mãi ngửa tay xin nhà họ Yến, nên mới nghĩ phải làm gì đó để nuôi sống ta và vú nuôi.
Học được bản lĩnh này, tuy bạc không nhiều, nhưng cũng đủ sống.
Chỉ là, ai ai cũng chê cười ta hạ tiện, ngày ngày sống trong ánh mắt giễu cợt.
Nay có y quán, vừa có danh vừa có lợi, cuộc sống chẳng còn như trước nữa.”
Ta kể ra những điều ấy, là để cho hắn biết — ta thực sự không oán trách gì.
Hắn nhìn ta, ánh mắt thoáng buồn.
Một lúc lâu sau mới khẽ nói:
“Những năm đó… hẳn là rất khổ sở.”
Ta không ngờ hắn lại nói như thế.
Khổ ư?
Ta không biết.
Cũng chưa từng có ai hỏi han ta.
Ta chỉ biết, khi mẹ không còn, ta liền trở thành trụ cột duy nhất.
Bất kể gánh nặng thế nào, cũng phải cắn răng gánh vác.
Lần đầu tiên… có người để tâm đến ta.
Tim bỗng như nghẹn lại một khúc, khiến ta luống cuống đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Không sao cả, đều đã qua rồi. Ta sớm đã quên hết rồi mà.”
Ta cười nhẹ, cố gắng che giấu.
Hắn mím môi, không hỏi thêm, chỉ nói:
“Ta mới nghe gần đây, chuyến nàng lên núi Vu hái tiên dược, là vì Yến công tử?”
Ta khẽ gật:
“Phải.
Chỉ là sau cùng, hóa ra bệnh của huynh ấy chỉ là chẩn sai, nên…”
Nên tiên dược… chẳng còn ai cần đến.
Kỷ Tử Hưu hiểu rõ, nhẹ gật đầu.
“Thì ra là vậy. Chỉ là, nghe nói núi Vu yêu ma lộng hành, người thường vào được mà chẳng ra nổi. Cô nương làm sao thoát thân?”
“Ta không gặp yêu ma gì cả.”
Ta thật thà đáp:
“Chỉ là đường núi hiểm trở, trong rừng chỉ thấy thỏ hoang, nai rừng, chẳng có gì đáng sợ cả.
Có lẽ là do ta may mắn.”
Hắn hơi kinh ngạc, trầm ngâm giây lát rồi nói:
“Nếu quả là nơi thần linh trú ngụ, hẳn có chỗ linh dị.
Có lẽ bởi lòng nàng lương thiện, nên mới không nhìn thấy những tà vật nơi ấy.”
“Công tử lại tâng bốc ta rồi.”
Ta khẽ cười, chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Hắn im lặng chốc lát, lại hỏi:
“Bệnh của Yến công tử dù không nghiêm trọng, nhưng nàng vì hắn mà xông pha hiểm địa, tình ý như vậy, quả thật quý giá.
Phải rồi, hôn sự của hai người… đã định chưa?”
“Vâng, sắp chọn ngày rồi.”
Ta đáp.
Kỷ Tử Hưu hơi sững người, thu ánh mắt lại, khóe môi cong lên nhẹ nhàng mà gượng gạo:
“Vậy… chúc nàng được như ý nguyện.”