HAI ĐƯỜNG BAY SONG SONG-2

Chương 11



Bỏ mặc anh ở lại.

Khoảng thời gian ấy, đúng là anh từng đau khổ.

Từng hoài nghi chính mình.

Giống như người chết đuối cố bám lấy khúc gỗ cuối cùng.

Nhưng thời gian đã chữa lành tất cả.

Cũng đưa anh đến bên người thực sự phù hợp với mình.

“Nhưng anh vẫn còn yêu em!”

Lâm Chỉ San đột nhiên ngồi bật dậy.

Giọng nói sắc nhọn đến chói tai.

“Em cảm nhận được!”

“Anh đối xử với em khác với những người khác!”

“Tối qua chẳng phải anh vẫn ở lại sao?”

“Em không tin trong lòng anh không còn em!”

Ánh mắt Thẩm Ký Minh hoàn toàn lạnh xuống.

“Tất cả sự quan tâm của anh dành cho em chỉ vì em là tiếp viên trưởng của tổ bay.”

“Và vì chúng ta từng là bạn học.”

“Tình cảm duy nhất còn lại chỉ có thế.”

Ngoài ra…

Không còn gì nữa.

Bàn tay giấu dưới chăn của Lâm Chỉ San siết chặt đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt.

“Không…”

“Anh không thể lạnh lùng như vậy…”

“Ký Minh…”

“Năm năm rồi.”

Thẩm Ký Minh chỉnh lại cổ tay áo.

Giọng nói khôi phục sự lý trí và lạnh lùng vốn có của một cơ trưởng.

“Đến lúc lật sang trang mới rồi.”

“Hiện tại anh có bạn gái.”

“Anh rất yêu cô ấy.”

“Còn trạng thái hiện giờ của em…”

“Với tư cách cơ trưởng, anh cho rằng em không còn phù hợp để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bay nữa.”

“Anh sẽ đề nghị công ty thay đổi tiếp viên trưởng.”

Nói xong, anh xoay người rời đi.

“Đừng đi!”

“Ký Minh!”

“Anh không được bỏ mặc em!”

Lâm Chỉ San như phát điên lao xuống khỏi giường bệnh.

Cô ta chân trần giẫm lên nền gạch lạnh ngắt, dùng hết sức níu chặt tay áo anh.

Thẩm Ký Minh thậm chí còn không nhíu mày.

Anh dứt khoát gạt tay cô ta ra rồi quay người nhấn chuông gọi y tá.

Tiếng bước chân vội vã nhanh chóng vang lên từ ngoài hành lang.

Anh không hề quay đầu nhìn người phụ nữ đang ngồi sụp dưới đất thêm lần nào nữa.

Sải bước rời khỏi phòng bệnh.

Bước ra khỏi cổng bệnh viện, gió lạnh buổi sáng lập tức ập tới.

Nhưng vẫn không thể xua đi sự nóng nảy và bất an trong lòng Thẩm Ký Minh.

Mất liên lạc suốt cả một đêm.

Anh không biết hiện giờ Giản Vãn đang nghĩ gì.

Mấy tháng gần đây cô dường như trở nên trầm lặng hơn rất nhiều.

Trước kia cô luôn thích ríu rít bên tai anh như một chú chim nhỏ, kể những chuyện thú vị trong mỗi chuyến bay.

Nhưng gần đây…

Trong ánh mắt cô lúc nào cũng như cất giấu điều gì đó.

Giống như bị một lớp sương mù che phủ.

Anh luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nhưng lại không thể nói rõ là gì.

Hôm nay.

Dù thế nào đi nữa anh cũng phải nói chuyện rõ ràng với cô.

Năm mới đã bắt đầu.

Mối quan hệ của họ không thể tiếp tục mập mờ như thế này nữa.

Trên đường về nhà, khi đi ngang một góc phố quen thuộc, anh nhìn thấy một ông lão đang đẩy xe bán anh đào.

Những quả anh đào trong giỏ đỏ thẫm đến tím sẫm.

Trong suốt như từng viên hồng ngọc.

Bước chân Thẩm Ký Minh đột nhiên dừng lại.

Giản Vãn thích ăn thứ này nhất.

Anh lập tức xuống xe.

Tỉ mỉ chọn hai cân quả tươi nhất rồi cẩn thận ôm trong lòng.

Giống như thứ anh đang cầm không chỉ là một túi trái cây.

Mà là thành ý muốn hàn gắn mối quan hệ của mình.

Xe vừa dừng dưới tòa nhà chung cư.

Anh đã xách túi giấy lao thẳng vào thang máy.

Khóa vân tay phát ra một tiếng “tít” khẽ.

Cửa mở ra.

“Vãn Vãn!”

Vừa thay giày anh vừa gọi về phía phòng ngủ.

Trong giọng nói còn mang theo chút lấy lòng.

Nhưng đáp lại anh chỉ là sự yên lặng chết chóc.

Đèn cảm ứng nơi huyền quan vẫn sáng.

Ánh sáng vàng nhạt cô độc phủ lên tủ giày.

Nơi đó giờ đây trống trơn.

Những đôi giày cao gót và dép đi trong nhà mà Giản Vãn thường dùng đều đã biến mất.

Một dự cảm chẳng lành lập tức lan khắp cơ thể anh như dây leo.

“Vãn Vãn?”

Anh gọi thêm lần nữa.

Âm thanh thậm chí còn vọng lại trong phòng khách rộng lớn.

Không một ai đáp lời.

Thẩm Ký Minh buông túi anh đào xuống rồi điên cuồng lao vào phòng ngủ.

Cánh cửa tủ quần áo mở toang.

Phần không gian vốn thuộc về Giản Vãn giờ trống rỗng.

Trên bàn trang điểm.

Những chai lọ mỹ phẩm.

Lọ nước hoa cô yêu thích nhất.

Hộp đựng trang sức.

Tất cả đều biến mất.

Chỉ còn lại chiếc gương sạch bóng.

Phản chiếu gương mặt trắng bệch và hoảng hốt của anh lúc này.

Anh quay người lao vào phòng làm việc.

Nhật ký bay của cô.

Những cuốn sách chuyên ngành kín đặc ghi chú.

Chiếc huy hiệu hàng không mà cô luôn xem như báu vật.

Tất cả dấu vết chứng minh cô từng tồn tại ở nơi này…

Đều đã biến mất.

Giống như cô chưa từng sống trong căn nhà này.

Trái tim Thẩm Ký Minh đột nhiên co thắt dữ dội.

Như bị ai đó bóp chặt.

Anh vội vàng chạy trở lại phòng khách.

Ánh mắt hoảng loạn đảo khắp nơi.

Cuối cùng dừng lại trên bàn trà.

Ở đó.

Có một tờ giấy A4 màu trắng nằm lặng lẽ.

Anh lao tới chộp lấy nó.

Bàn tay run đến mức gần như không cầm nổi.

Trên giấy chỉ có một dòng chữ.

Nét bút quen thuộc, ngay ngắn và mạnh mẽ.

Nhưng cũng dứt khoát đến tuyệt tình.

【Thẩm Ký Minh, tôi đi đây. Chúc anh và Lâm Chỉ San tiếp tục mở khóa nốt một trăm lẻ tám tư thế còn lại.】

Ầm—

Đầu óc anh như bị sét đánh.

Trong nháy mắt trở nên trống rỗng.

Tờ giấy nhẹ bẫng trượt khỏi đầu ngón tay.

Lặng lẽ rơi xuống tấm thảm.

“Một trăm lẻ tám tư thế…”

Thẩm Ký Minh lẩm bẩm lặp lại câu nói ấy.

Dạ dày bỗng cuộn lên dữ dội.

Anh chợt nhớ tới những dòng trạng thái khó coi trong vòng bạn bè của Lâm Chỉ San.

Lập tức lấy điện thoại ra.

Mở trang cá nhân của cô ta.

Rồi kéo xuống từng bài một.

Càng xem.

Lòng càng lạnh.

Những góc chụp được lựa chọn cẩn thận.

Những câu chữ đầy ám chỉ.

Những thời điểm đăng bài chuẩn xác đến đáng sợ…

Thì ra suốt mấy tháng qua.

Giản Vãn vẫn luôn một mình đối mặt với những lời khiêu khích độc địa ấy.

Còn anh thì sao?

Anh hoàn toàn không biết gì.

Thậm chí còn hết lần này đến lần khác thất hứa với cô vì Lâm Chỉ San.

Đêm giao thừa.

Anh đã hứa sẽ cùng cô ngắm pháo hoa ở Bến Thượng Hải.

Nhưng cuối cùng lại bỏ mặc cô một mình chỉ vì một cơn “co thắt dạ dày” của Lâm Chỉ San.

Anh từng nghĩ đó là trách nhiệm.

Là bản lĩnh của một người đàn ông.

Nhưng giờ phút này anh mới nhìn rõ.

Đó đâu phải trách nhiệm.

Rõ ràng là cái bẫy Lâm Chỉ San giăng ra.

Còn anh…

Lại là người tự tay đưa con dao ấy cho cô ta.

“Vãn Vãn…”

Thẩm Ký Minh đau đớn nhắm mắt lại.

Các ngón tay cắm sâu vào mái tóc.

Cuối cùng anh cũng hiểu được sự im lặng của Giản Vãn trong thời gian qua.

Những lần muốn nói rồi lại thôi.

Những ánh mắt cô đơn và thất vọng ấy.

Cô đã chờ.

Chờ anh phát hiện.

Chờ anh giải thích.

Chờ anh đưa ra lựa chọn.

Nhưng thứ anh trao cho cô chỉ là hết lần thất vọng này đến lần thất vọng khác.

Thẩm Ký Minh suy sụp ngồi phịch xuống ghế sofa.

Ánh mắt anh vô thức nhìn lên bức tường đối diện.

Nơi đó trước đây treo đầy ảnh chụp chung của hai người.

Giờ chỉ còn lại một mảng tường trắng đến chói mắt.

Những vết keo dán còn sót lại loang lổ như từng vết sẹo xấu xí.

“Keo hỏng rồi, dán thế nào cũng không thể trở về vị trí ban đầu nữa.”

Đêm hôm ấy, Giản Vãn đã đứng trước bức tường ảnh và lẩm bẩm như vậy.

Khi đó anh chỉ nghĩ cô mệt.

Giờ anh mới hiểu.

Có những thứ một khi đã vỡ thì thật sự không thể lành lại.

Thẩm Ký Minh chộp lấy chìa khóa xe rồi lao ra ngoài.

Dù thế nào anh cũng phải tìm được cô.

Anh phải giải thích.

Phải nói cho cô biết tất cả chỉ là hiểu lầm.

Phải nói cho cô biết người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình cô.

Chiếc xe lao vun vút trên đường.

Liên tiếp vượt hai đèn đỏ.

Đích đến duy nhất là sân bay Lam Thiên.

Anh xông vào trung tâm điều phối bay.

Chưa kịp thở đều đã đẩy mạnh cửa phòng.

“Cục trưởng Chu!”

“Hôm nay Giản Vãn bay nhiệm vụ gì?”

“Cô ấy thuộc tổ bay nào?”

Cục trưởng Chu ngẩng đầu lên từ đống hồ sơ chất cao như núi.

Nhìn vị cơ trưởng át chủ bài luôn bình tĩnh trước nay giờ đây lại chật vật như vậy, ông khẽ thở dài.

“Ký Minh à.”

“Cơ trưởng Giản đã chuyển khỏi đội bay C919 rồi.”

“Chuyển đi?”

Thẩm Ký Minh sững người.

“Chuyện xảy ra khi nào?”

“Tại sao tôi hoàn toàn không biết?”

“Cô ấy tự làm toàn bộ thủ tục.”

“Đơn xin bay độc lập cũng là do cô ấy chủ động đề xuất.”

Cục trưởng Chu mở ngăn kéo, lấy ra một bản sao quyết định điều động rồi đẩy tới trước mặt anh.

“Quyết định chính thức có hiệu lực từ hôm qua.”

Bàn tay Thẩm Ký Minh run lên khi nhận lấy tập giấy.

Ánh mắt khóa chặt vào một dòng chữ.

“Điều chuyển đến tổ bay tuyến T028.”

Đồng tử anh co rút mạnh.

T028.

Đó là tuyến bay hoàn toàn ngược hướng với C919.

Một tuyến bay về phía Đông vượt Thái Bình Dương mênh mông.

Một tuyến bay về phía Tây băng qua lục địa Á – Âu rộng lớn.

Một khi cô chính thức bay tuyến này…

Quỹ đạo của họ sẽ không còn giao nhau nữa.

Giống như hai đường thẳng song song.

Từ nay về sau, mỗi người một phương trời.

“Cô ấy…”

“Cô ấy đi từ lúc nào?”

Giọng Thẩm Ký Minh khàn đặc.

“Sáu giờ sáng nay.”

“Chuyến bay đầu tiên của T028.”

Cục trưởng Chu nhìn đồng hồ treo tường.

“Giờ này chắc đã bay hơn ba tiếng rồi.”

Thẩm Ký Minh xoay người bỏ chạy.

Điên cuồng lao thẳng về phía đài kiểm soát.

Qua lớp kính sát đất khổng lồ, anh nhìn lên bầu trời bao la vô tận.

Trong ánh bình minh nhàn nhạt.

Chiếc máy bay đỏ trắng đã hóa thành một chấm đen nhỏ nơi chân trời.

Rồi biến mất hoàn toàn giữa biển mây.

Đó là T028.

Là chuyến bay mang theo Giản Vãn rời khỏi thế giới của anh mãi mãi.

“Vãn Vãn…”

Anh bất lực áp bàn tay lên mặt kính lạnh ngắt.

Khóe mắt đỏ hoe.

Phía sau, các nhân viên điều phối đang khe khẽ bàn tán.

“Cơ trưởng Thẩm sao vậy?”

“Sắc mặt khó coi quá.”

“Nghe nói cơ trưởng Giản chuyển đi rồi.”

“Cặp đôi vàng tan rã nên tiếc nuối chăng?”

“Chỉ là đồng nghiệp thôi sao? Tôi thấy chưa chắc…”

Nhưng Thẩm Ký Minh không còn nghe được gì nữa.

Anh giống như một con rối bị rút mất linh hồn.

Lặng lẽ bước ra khỏi đài kiểm soát.

Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên.

Trên màn hình hiện ba chữ:

Lâm Chỉ San.

Một cảm giác chán ghét chưa từng có lập tức dâng lên như sóng dữ.

Anh bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền tới tiếng khóc nức nở.

“Ký Minh, anh đi đâu rồi?”

“Bác sĩ nói em còn phải theo dõi…”

“Lâm Chỉ San.”

Thẩm Ký Minh cắt ngang.

Giọng lạnh như gió rét Siberia.

“Chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.