Tôi dọn sạch mọi dấu vết thuộc về bản thân.
Sạch sẽ đến mức như chưa từng tồn tại.
Trời sắp sáng.
Tôi lấy một tờ giấy A4 rồi cầm bút viết xuống dòng cuối cùng.
Nắn nót đặt trên bàn trà:
“Thẩm Ký Minh, tôi đi đây. Chúc anh và Lâm Chỉ San sớm mở khóa đủ một trăm lẻ tám tư thế.”
Kéo vali lên.
Tôi đẩy cửa bước ra ngoài.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Sáu giờ sáng.
Tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây.
Tôi thay bộ đồng phục bốn vạch vàng hoàn toàn mới, bước chân kiên định tiến về phía sân đỗ.
Ở đó, một chiếc máy bay mang hai màu đỏ trắng đang lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của nó.
Dòng chữ T028 trên thân máy bay phản chiếu ánh nắng ban mai, sáng rực đến chói mắt.
Khoảnh khắc ngồi vào ghế cơ trưởng bên trái, bàn tay nắm lấy cần điều khiển, dòng máu nóng tưởng như đã nguội lạnh trong cơ thể tôi cuối cùng cũng sống lại.
Tôi nhấn nút liên lạc, giọng nói rõ ràng và vững vàng:
“C919 T028 đã sẵn sàng, xin phép thực hiện chuyến bay đầu tiên.”
Từ đài kiểm soát truyền đến giọng nói trang trọng mà ấm áp:
“Đài kiểm soát đã nhận.”
“T028 được phép cất cánh.”
“Bầu trời rất rộng lớn, cơ trưởng Giản, tạm biệt.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Tạm biệt, đài kiểm soát Lam Thiên.”
Đẩy cần.
Tăng tốc.
Cất cánh.
T028 như một con đại bàng kiêu hãnh, mang theo tôi lao thẳng về phía bầu trời thực sự thuộc về mình.
Ánh mặt trời vừa đẹp.
Tương lai cũng đáng để mong chờ.
Còn Thẩm Ký Minh?
Anh đã bị tôi mãi mãi bỏ lại trên mặt đất.
Cùng với những ký ức mục nát của quá khứ.
Tất cả đều bị tôi bỏ lại dưới độ cao mười nghìn mét.
Bệnh viện Nhân dân số Một Thượng Hải.
Phòng bệnh VIP.
Tia nắng đầu tiên của buổi sáng cố xuyên qua tấm rèm màu be dày nặng nhưng bất lực bị chặn lại bên ngoài.
Căn phòng tối mờ.
Chỉ có làn sương trắng từ máy tạo độ ẩm chậm rãi bốc lên giữa không khí.
Mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo khiến người ta ngột ngạt.
Thẩm Ký Minh cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay.
Món quà Giản Vãn từng tặng anh.
Kim đồng hồ lạnh lùng chỉ đúng tám giờ sáng.
Trái tim anh bỗng như bị ai đó giáng mạnh một cú.
Lời hứa cùng Giản Vãn đón giao thừa…
Cuối cùng vẫn tan thành mây khói.
Khung cảnh hỗn loạn của đêm qua dường như vẫn còn hiện rõ trước mắt.
Lúc chuẩn bị gọi Lâm Chỉ San dậy để chào tạm biệt, anh vô tình va phải góc tủ đầu giường.
“Cạch.”
Một chiếc điện thoại rơi xuống tấm thảm.
Là điện thoại của Lâm Chỉ San.
Theo bản năng, Thẩm Ký Minh cúi xuống nhặt lên.
Đầu ngón tay vừa chạm vào thân máy lạnh ngắt thì màn hình sáng lên.
Một bài đăng WeChat vừa được cập nhật đập ngay vào mắt anh.
【Mở khóa tư thế thứ tám mươi ba trong đêm giao thừa. Cảm ơn pháo hoa bên sông Hoàng Phố đã thắp sáng tuổi mười tám từng bỏ lỡ và tuổi hai mươi tám hiện tại của chúng ta.】
Từng chữ như lưỡi dao cùn đang chậm rãi cắt vào thần kinh thị giác của anh.
Nhưng thứ khiến đồng tử Thẩm Ký Minh co rút mạnh hơn là biểu tượng màu xám ở góc dưới.
Bài đăng này…
Chỉ hiển thị với duy nhất một người.
Giản Vãn.
Một luồng lạnh buốt lập tức chạy dọc sống lưng.
Thẩm Ký Minh cau mày.
Ngón tay gần như mất kiểm soát mà mở thẳng vào trang cá nhân của Lâm Chỉ San.
Trong khoảnh khắc ấy, giống như anh vừa mở cánh cửa dẫn vào một góc tối chưa từng được nhìn thấy.
Kéo xuống dưới.
Từng bài đăng một.
Những trạng thái anh chưa từng thấy trước đây lần lượt hiện ra.
Giống như những con rắn độc ẩn trong cống ngầm, lúc này đồng loạt ngẩng đầu phun nọc.
Những câu chữ mập mờ.
Những lời ám chỉ đầy tính chiếm hữu.
Mà thời gian đăng bài lại chuẩn xác đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Đều là những lúc anh và Giản Vãn không ở cùng nhau.
Hoặc khi anh đang làm nhiệm vụ bay.
Hoặc như đêm qua, khi anh bị giữ lại vì cái gọi là “tình huống khẩn cấp”.
Không có ngoại lệ.
Tất cả bài đăng ấy đều chỉ cho một mình Giản Vãn nhìn thấy.
Sự áy náy vì thất hứa đêm qua lập tức bị thay thế bằng cảm giác ghê tởm và tức giận.
Thẩm Ký Minh đột ngột đứng dậy.
Anh đưa điện thoại tới trước mặt người phụ nữ trên giường bệnh.
Giọng nói trầm thấp đến đáng sợ.
“Lâm Chỉ San.”
“Em giải thích cho anh biết những bài đăng này có ý gì?”
Ngày hôm qua, Lâm Chỉ San đột nhiên bị co thắt dạ dày cấp tính.
Khi gọi điện cho anh, cô ta khóc đến mức không thở nổi.
Vì trách nhiệm và tình nghĩa cũ, Thẩm Ký Minh lập tức chạy tới.
Thậm chí còn tự mình đưa cô ta vào bệnh viện.
Khi bác sĩ xác nhận không có vấn đề gì nghiêm trọng, anh vốn định rời đi để đến gặp Giản Vãn.
Nhưng Lâm Chỉ San lại bất ngờ suy sụp.
Cô ta níu chặt góc áo anh, cầu xin anh đừng để cô ta một mình trong đêm giao thừa.
Nghĩ đến tình cũ.
Nghĩ đến trách nhiệm.
Anh đã ở lại.
Nhưng bây giờ xem ra…
Sự yếu đuối ấy chỉ là một con dao dùng để đâm Giản Vãn mà thôi.
Nhìn thấy màn hình điện thoại trước mặt, sắc mặt Lâm Chỉ San lập tức trắng bệch.
Đôi mắt luôn ngập nước nhanh chóng phủ đầy vẻ đáng thương quen thuộc.
“Ký Minh…”
“Năm năm trước em không nên ra nước ngoài.”
“Em thật sự biết sai rồi…”
Nước mắt nói đến là đến.
“Em đăng những thứ đó chỉ vì ghen tị thôi.”
“Em muốn giữa chúng ta không còn bất kỳ ai nữa.”
“Ký Minh…”
“Chúng ta bắt đầu lại được không?”
Các khớp ngón tay của Thẩm Ký Minh trắng bệch vì siết chặt điện thoại.
Anh nhìn người phụ nữ từng quen thuộc trước mặt.
Giờ đây lại xa lạ đến mức không thể nhận ra.
“Chỉ San.”
“Có vài lời anh đã nói rất nhiều lần.”
“Có lẽ em chưa từng nghe.”
Giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.
Giống như mặt nước chết.
“Ngay từ khoảnh khắc em rời đi không một lời từ biệt năm năm trước…”
“Chúng ta đã kết thúc rồi.”
“Sau này hãy dừng những trò này lại.”
“Đừng quấy rầy Giản Vãn nữa.”
Năm năm trước.
Lâm Chỉ San để lại một email lạnh lùng rồi bay sang châu Âu.