HAI ĐƯỜNG BAY SONG SONG-2

Chương 9



Trái tim tôi như bị lưỡi dao cùn cứa qua cứa lại.

Anh nói tôi không được lừa anh.

Thế còn anh thì sao?

Một bên dịu dàng hứa hẹn tương lai.

Một bên lại dây dưa không dứt với người cũ.

Những cuộc gọi đêm khuya không được nghe máy.

Những khoảng thời gian biến mất vô cớ mỗi lần công tác.

Những dòng tin nhắn mập mờ trong WeChat…

Anh diễn quá nhập tâm.

Đến mức chính bản thân mình cũng tin là thật.

Tôi rút tay về, né tránh nụ hôn của anh.

“Được.”

Đó là lần đầu tiên tôi lừa anh.

Cũng là lần cuối cùng.

“Vãn Vãn, đợi anh bay xong chuyến này là đến Tết Dương lịch rồi.”

“Chúng ta đi Nhật Bản đón năm mới nhé?”

“Hay đi Mạc Hà?”

Anh vẫn không ngừng vẽ ra những kế hoạch cho tương lai.

“Không muốn đi.”

Tôi từ chối dứt khoát.

Nhìn thấy vẻ thất vọng trong mắt anh, cuối cùng lòng tôi vẫn mềm đi trong thoáng chốc.

Hoặc có lẽ…

Là vì muốn có một lời kết thật sự.

“Đêm giao thừa, đi cùng em đến Bến Thượng Hải chụp một bộ ảnh nhé.”

Trước khi rời đi, tôi muốn để lại chút dấu vết cuối cùng của mình trong thành phố này.

Thẩm Ký Minh có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

“Được.”

“Sau Tết, đợi lễ tuyên dương của công ty kết thúc, anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta.”

“Em chờ anh thêm một chút nữa, được không?”

Tôi quay lưng về phía anh rồi nhắm mắt lại.

Chờ sao?

Từ ngày chúng tôi lén nắm tay nhau, tôi đã bắt đầu chờ đợi.

Chờ một danh phận.

Chờ một đám cưới.

Chờ một câu “Anh yêu em” được nói ra đường đường chính chính.

Chờ đợi suốt năm năm.

Thẩm Ký Minh.

Tôi không chờ nữa.

Ngày 31 tháng 12.

Ngày cuối cùng.

Tôi trang điểm thật kỹ, thay một bộ Hán phục màu đỏ hồng.

Chiếc áo choàng đỏ thẫm tung bay phần phật trong gió sông.

Tôi đứng bên bờ Hoàng Phố, từ lúc trời vừa sáng cho đến khi đèn hoa rực rỡ khắp nơi.

Điện thoại yên lặng như một cục gạch.

Mãi đến khi ánh đèn neon nhuộm đỏ nửa bầu trời, tôi mới chủ động gọi cho anh.

Chuông reo đến tận lúc sắp ngắt mới được bắt máy.

Âm thanh bên kia rất hỗn tạp.

Giọng nói của Thẩm Ký Minh khàn thấp.

“Vãn Vãn, bên sân bay có chút việc gấp, anh chưa đi được.”

“Lát nữa anh sẽ đến tìm em…”

Tút.

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.

Đầu ngón tay lạnh buốt.

Như bị ma xui quỷ khiến, tôi mở vòng bạn bè.

Ảnh đại diện của Lâm Chỉ San xuất hiện một chấm đỏ mới.

【Đã cùng cơ trưởng Thẩm mở khóa tư thế thứ tám mươi hai. Đúng là bạn đồng hành hoàn hảo!】

Ảnh đăng kèm là một tấm selfie trong xe.

Dưới ánh đèn mờ tối, ánh mắt cô ta mê ly.

Ly rượu vang đỏ trong tay khẽ lay động.

Trên ghế phụ, một hộp bao cao su đã bị mở ra.

Những mảnh giấy bạc vương vãi.

Trông chẳng khác nào những khuôn miệng đang cười nhạo tôi.

Tôi ngây người một giây.

Sau đó không thể kiềm chế mà bật cười thành tiếng.

Cười đến mức khom cả lưng.

Cười đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.

Thẩm Ký Minh.

Nghe nói người nói dối sẽ phải nuốt một ngàn cây kim.

Vậy chắc cả đời này, ngũ tạng lục phủ của anh cũng bị đâm thủng hết rồi.

Gió đêm càng lúc càng lạnh.

Nhưng dòng người ở Bến Thượng Hải lại ngày càng đông.

Tôi lau khô nước nơi khóe mắt, giơ máy ảnh lên rồi bấm chụp khung cảnh rực rỡ bên bờ sông.

Khoảnh khắc huy hoàng này.

Không cần anh chứng kiến nữa.

Mười giờ tối.

Thẩm Ký Minh lại gọi tới.

“Giản Vãn, anh còn phải xử lý chút việc.”

“Em tìm chỗ nào ngồi trước đi, đừng để bị lạnh.”

“Còn bao lâu nữa?” Tôi hỏi.

“Anh sẽ cố gắng đến trước mười hai giờ.”

Anh quả quyết nói.

Tôi nhìn những ánh đèn phản chiếu trên mặt sông, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.

“Được.”

“Em sẽ đợi đến mười hai giờ.”

Mười hai giờ.

Là khởi đầu của năm mới.

Cũng là hồi kết cho câu chuyện của chúng tôi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Khi bông pháo hoa đầu tiên xé toạc bầu trời đêm, đám đông lập tức bùng nổ.

Các cặp đôi ôm nhau.

Hò hét.

Trao nhau những nụ hôn.

Còn tôi đứng lẻ loi giữa trung tâm của sự náo nhiệt ấy.

Như một hòn đảo cô độc không thuộc về nơi này.

Tiếng thông báo WeChat vang lên.

Vẫn là Lâm Chỉ San.

【Dùng tư thế thứ tám mươi ba để đón giao thừa. Pháo hoa bên sông Hoàng Phố đã thắp sáng tuổi mười tám của chúng tôi, cũng thắp sáng tuổi hai mươi tám.】

Ánh sáng từ màn hình làm mắt tôi đau nhói.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Nhịp tim bình ổn đến mức không còn gợn lên chút sóng nào.

Đám đông dần tan đi.

Sự phồn hoa cũng khép lại.

Tôi gọi một chiếc taxi.

Bánh xe lăn trên mặt đường nhựa ướt nước.

Như đang nghiền nát một chấp niệm đã kéo dài suốt nhiều năm.

Trên đường trở về, điện thoại rung lên.

【Bạn đã được thêm vào nhóm trò chuyện “Hàng Không Dân Dụng T028”.】

Từng ảnh đại diện xa lạ lần lượt hiện lên.

Đó là đồng nghiệp mới của tôi.

Là những người đồng đội trong tương lai của tôi.

“Chào mừng cơ trưởng mới!”

“Chúc mừng năm mới! Sau này mong được chị chỉ bảo nhiều hơn!”

Nhìn những dòng chữ ấm áp ấy, sống mũi tôi bỗng cay xè.

Tôi gõ một dòng tin nhắn rồi gửi đi:

【Chúc mừng năm mới. Buồm mới đón gió, mong được cùng mọi người chinh phục bầu trời xanh.】

Hai giờ sáng.

Tôi trở về nhà.

Lần cuối cùng nhìn quanh nơi mình đã sống suốt năm năm.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.