HAI ĐƯỜNG BAY SONG SONG-2

Chương 8



Sắc mặt Thẩm Ký Minh khẽ thay đổi.

Giọng nói lập tức căng lên.

“Em lại giận dỗi chuyện gì nữa?”

“Là vì chuyện vừa rồi sao?”

Tôi cụp mắt xuống rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không phải.”

Nhưng rõ ràng anh không tin.

Anh vẫn cho rằng tôi đang ghen với Lâm Chỉ San.

“Chỉ San rời ngành năm năm rồi.”

“Nghiệp vụ chưa quen là chuyện bình thường.”

“Em là người cũ, nên bao dung hơn một chút.”

“Đừng lúc nào cũng nhắm vào cô ấy.”

Thật nực cười.

Người phạm sai lầm là cô ta, người bị thương là tôi, cuối cùng người bị mắng là không hiểu chuyện vẫn là tôi.

Đáng lẽ đây phải là một chuyến bay chia tay đầy ý nghĩa, vậy mà lại bị sự lạnh nhạt và thiên vị ấy xé nát đến chẳng còn nguyên vẹn.

Tôi lười tranh cãi thêm.

Nếu đã quyết định rời đi thì cũng chẳng cần phải tranh giành một vị trí trong lòng anh nữa.

Dù tôi có giải thích thế nào đi chăng nữa, trên cán cân trong lòng Thẩm Ký Minh, Lâm Chỉ San mãi mãi nặng hơn tôi.

Sau mười ba tiếng bay dài đằng đẵng, máy bay hạ cánh xuống San Francisco.

Chúng tôi nghỉ lại khách sạn một đêm.

Sáng hôm sau, Thẩm Ký Minh đúng như đã hứa, đưa tôi đến Alaska ngắm cực quang.

Chỉ có điều…

Chuyến đi vốn thuộc về hai người lại xuất hiện thêm một người thứ ba.

Lâm Chỉ San khoác chiếc áo dạ màu lạc đà dày cộm, quàng chiếc khăn choàng màu sáng, nụ cười còn chói mắt hơn cả nền tuyết trắng.

Thẩm Ký Minh ghé sát lại gần tôi, hạ thấp giọng giải thích:

“Đông người sẽ vui hơn.”

“Với lại ở nước ngoài không an toàn, đi cùng nhau còn tiện chăm sóc lẫn nhau.”

Tôi mím đôi môi khô khốc.

“Anh sắp xếp là được.”

Khi chúng tôi đến điểm quan sát, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống.

Đột nhiên, bầu trời như bị xé mở một khe hở.

Dải sáng màu bạc xanh đổ xuống như phép màu, uốn lượn giữa bầu trời đêm.

Ngay sau đó là những gam tím đỏ, xanh chàm, vàng cam đan xen vào nhau như tiếng thì thầm của vũ trụ.

Đúng vào khoảnh khắc đẹp đến nghẹt thở ấy, một giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên.

“Ký Minh, anh còn nhớ không?”

“Năm đó lần đầu tiên chúng ta đến ngắm cực quang, hai đứa cãi nhau dữ dội lắm.”

“Anh còn hứa sau này nhất định sẽ bù đắp cho em một lần.”

“Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn vì chưa bao giờ quên lời hứa.”

Tôi quay đầu nhìn sang.

Lâm Chỉ San ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao.

Cô ta đang nhìn Thẩm Ký Minh.

Mà Thẩm Ký Minh cũng đang cúi đầu nhìn lại cô ta.

Sự dịu dàng trong mắt anh đậm đặc đến mức không thể tan đi.

“Anh đã hứa với em.”

“Sao có thể quên được.”

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt rồi nghiền nát.

Thì ra là vậy.

Anh kiên quyết đến Alaska không phải để cùng tôi hoàn thành lời tạm biệt cuối cùng.

Mà là để bù đắp món nợ tình cảm còn dang dở với một người phụ nữ khác.

Còn tôi…

Từ đầu đến cuối chỉ là nhân vật phụ đi kèm.

Là một trò cười.

Cực quang trên bầu trời vẫn đang chuyển động.

Nhưng tôi đã không còn nhìn rõ nữa.

Tôi lặng lẽ xoay người bước vào màn gió tuyết.

Từng bông tuyết lớn rơi xuống mặt.

Tan chảy nơi khóe mắt.

Tôi không biết đó là nước tuyết hay nước mắt.

Tôi cứ thế bước đi.

Mỗi bước chân đều giẫm lên những mảnh ký ức của năm năm qua.

Một nghìn tám trăm sáu mươi bảy ngày đêm.

Từ rung động đến tin tưởng.

Từ dựa dẫm đến tuyệt vọng.

Hóa ra để đi hết quãng đường ấy chỉ cần một lần quay lưng.

Hai ngày sau.

Chuyến bay quay về Thượng Hải.

Ngay khi máy bay hạ cánh, tôi không trở về nhà mà kéo vali đi thẳng đến trụ sở chính của công ty.

Trong văn phòng của Cục trưởng Chu, ánh nắng xiên qua khung cửa sổ nhưng vẫn không thể xua đi sự lạnh lẽo trong căn phòng.

Tôi dùng hai tay đưa lên tấm thẻ công tác đã sờn cũ.

“Nhiệm vụ cuối cùng đã hoàn thành.”

“Xin chỉ thị.”

Cục trưởng Chu nhận lấy tấm thẻ.

Trong mắt ông đầy vẻ tán thưởng.

Ông mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp nhung tinh xảo cùng một thẻ công tác hoàn toàn mới rồi đẩy về phía tôi.

Nắp hộp mở ra.

Bên trong là một bộ cầu vai cơ trưởng bốn vạch vàng.

Dưới ánh đèn, nó lấp lánh đến rung động lòng người.

“Từ hôm nay.”

“Cháu không còn là cơ phó của đội bay C919 nữa.”

Ông dừng lại một chút rồi trịnh trọng nói:

“Chúc mừng cháu, Giản Vãn.”

“Cháu là nữ cơ trưởng đầu tiên trong lịch sử Hàng không Lam Thiên.”

“Đồng thời cũng là cơ trưởng đầu tiên phụ trách tuyến bay T028.”

Khoảnh khắc ấy, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.

Vững vàng.

Mạnh mẽ.

Bước ra khỏi sân bay, gió đêm lạnh buốt thổi tới.

Tôi nhìn lịch trên điện thoại.

Ngày 28 tháng 12.

Chỉ còn ba ngày nữa là tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này của anh.

Trở về cái gọi là “ngôi nhà” ấy, tôi giấu bộ đồng phục mới, cầu vai mới và thẻ công tác mới xuống tận đáy vali.

Đó là tương lai của tôi.

Không còn liên quan gì đến nơi này nữa.

Sau khi tắm rửa xong, vừa nằm xuống giường thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra.

Thẩm Ký Minh mang theo vẻ mệt mỏi của đường xa lao vào.

Trên mặt đầy vẻ lo lắng.

“Giản Vãn!”

“Chuyện phân công bay ngày mai là sao?”

“Tại sao cơ phó không phải là em?”

Tôi nhắm mắt lại.

Giọng nói bình thản như đang đọc một đoạn văn đã thuộc lòng.

“Dạo này em quá mệt.”

“Trạng thái không tốt nên xin nghỉ vài ngày.”

Đó là lời giải thích đã được chuẩn bị từ trước.

Cục trưởng Chu đã đồng ý giữ bí mật giúp tôi.

Mà tôi cũng không định nói thêm bất kỳ sự thật nào cho người đàn ông này nữa.

Thẩm Ký Minh thở phào nhẹ nhõm.

Bờ vai đang căng cứng cũng thả lỏng xuống.

“Làm anh sợ muốn chết.”

“Anh còn tưởng em không chịu bay cùng anh nữa.”

Anh quỳ một gối bên giường, nắm chặt lấy tay tôi.

Ánh mắt nóng bỏng như một tín đồ thành kính.

“Vãn Vãn.”

“Chúng ta từng hứa sẽ cùng nhau bay cả đời.”

“Em không được nuốt lời.”

“Cũng không được lừa anh.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.