Chỉ có mấy tấm chứng minh thư giả, một cuốn hộ chiếu, và một con dao găm quân dụng nhỏ gọn.
Cùng với…
Một chiếc USB nho nhỏ.
Khóe môi Tô Thanh từ từ cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
Lục Phong, chắc anh có nằm mơ cũng không nghĩ tới nhỉ?
Những thứ anh dùng để làm nhiệm vụ, để che giấu thân phận…giờ đây, lại trở thành vũ khí giúp tôi báo thù.
Cô giấu tất cả vào sát người, rồi đặt tấm ván sàn về nguyên vị trí.
Sau đó cô nằm lại lên giường, đeo lại dây trói, nhắm mắt.
Tất cả… như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là trong không khí, dường như có thêm một mùi tanh nhẹ thoảng qua.
Đó là mùi của báo thù.
Cô âm thầm tính toán thời điểm trốn thoát.
Lễ đính hôn.
Sẽ là lúc bọn họ buông lỏng cảnh giác nhất.
Cũng sẽ là…khởi đầu cho cơn ác mộng của bọn họ.
3
Còn ba ngày nữa là đến lễ đính hôn của Lục Phong và Bạch Vi Vi.
An ninh trong viện điều dưỡng tư nhân nơi Tô Thanh bị giam giữ cũng lỏng lẻo ra thấy rõ.
Lục Phong đã điều phần lớn người đi để chuẩn bị và bố trí địa điểm đính hôn của mình.
Trong mắt anh ta, một người phụ nữ mù một mắt, tay trói gà không chặt… căn bản chẳng thể gây ra sóng gió gì.
Điều đó lại cho Tô Thanh một cơ hội hoàn hảo.
Tối hôm đó, người hộ lý đưa cơm vẫn đẩy xe thức ăn vào như thường lệ.
Cô ta đặt khay cơm xuống bàn đầu giường cái “rầm”, giọng khó chịu:
“Ăn nhanh lên đi, tôi còn phải tan ca.”
Tô Thanh không nói gì, chỉ lặng lẽ bưng bát lên.
Người hộ lý đứng cạnh với vẻ mất kiên nhẫn, chờ cô ăn xong để còn dọn dẹp.
Ngay lúc cô ta quay người định đi lấy dụng cụ vệ sinh, Tô Thanh ra tay.
Cô như một con báo săn đã phục kích quá lâu, bật dậy khỏi giường trong im lặng.
Tay trái nhanh như chớp bịt chặt miệng hộ lý, tay phải cầm chiếc xương gà đã mài sắc, ấn mạnh vào động mạch cảnh trên cổ cô ta.
Cảm giác lạnh buốt, sắc nhọn khiến cơ thể người hộ lý cứng đờ ngay lập tức.
“Im miệng. Không thì tôi giết cô.”
Giọng Tô Thanh rất thấp, rất lạnh, như một con quỷ bò lên từ địa ngục.
Người hộ lý sợ đến run bần bật, mắt trợn to kinh hãi, vội vàng gật đầu liên tục.
Tô Thanh kéo cô ta lùi vào góc khuất camera.
“Cởi đồ ra.”
Hộ lý không dám chống cự, vừa run vừa lột bộ đồng phục làm việc xuống.
Tô Thanh nhanh chóng thay vào, rồi dùng khẩu trang và mũ của cô ta che kín nửa khuôn mặt mình.
“Ngủ một giấc đi.”
Vừa dứt lời, cô xoay người giáng một cú thật mạnh bằng khuỷu tay vào sau gáy người hộ lý.
Cô ta chỉ kịp “hự” một tiếng, rồi mềm nhũn ngã xuống.
Tô Thanh kéo cô ta giấu xuống gầm giường, sau đó đẩy xe đồ ăn, cúi đầu đi ra khỏi cái lồng giam đã nhốt cô hơn nửa tháng trời.
Hành lang yên ắng.
Cô kéo thấp vành mũ, cố gắng để bước đi trông giống hệt một hộ lý bình thường.
May mắn thay, không ai để ý đến cô.
Cô thuận lợi đi tới cửa sau của viện điều dưỡng.
Đây là khu xử lý rác thải y tế, mùi hôi cực khó chịu, bình thường rất ít người lui tới.
Hai tên vệ sĩ dựa vào tường hút thuốc, lười nhác tán gẫu.
“Tao nghe nói lần này ông chủ chịu chi lắm, thuê trọn cả khách sạn Lâm Giang để tổ chức tiệc đính hôn.”
“Chứ còn gì nữa. Riêng viên Kim cương hồng ‘Trái Tim Vĩnh Hằng’ vận chuyển bằng đường hàng không từ Nam Phi về thôi đã trị giá tám con số rồi.”
“Chặc… cô Bạch đúng là số hưởng thật.”
“Ai bảo không. Chỉ tiếc cho bà vợ cũ của ông chủ…”
“Suỵt! Mày chán sống à! Chuyện của ông chủ cũng là thứ tụi mình được bàn sao?”
Tim Tô Thanh như bị kim châm một cái.
Trái Tim Vĩnh Hằng.
Cô nhớ cái tên ấy.
Ngày trước, Lục Phong từng chỉ vào tấm ảnh trên tạp chí, cười nói với cô:
“Thanh Thanh, đợi sau này chúng ta có tiền, anh sẽ mua nó tặng em.”
Thì ra… không phải anh ta không có tiền.
Chỉ là… anh ta không muốn tiêu tiền vì cô mà thôi.
Tất cả dịu dàng, ngọt ngào trước đây, rốt cuộc cũng chỉ là ảo ảnh.
Tô Thanh hít sâu một hơi, đè nén cơn hận đang cuộn trào trong lòng.
Cô đẩy xe thức ăn, mắt nhìn thẳng phía trước, bình thản đi ngang qua hai tên vệ sĩ.
Chúng chỉ liếc cô một cái qua loa rồi lại tiếp tục phì phèo khói thuốc.
Tim Tô Thanh như treo tận cổ.
Mãi đến khi cô đẩy xe vào phòng xử lý rác, đóng cửa lại, trái tim đang treo lơ lửng mới hơi hạ xuống.
Cô lục trong đống rác tìm ra một bộ đồng phục lao công bẩn thỉu, thay vào.
Rồi còn bôi bùn đất lên mặt và tay, khiến chẳng ai nhận ra bộ dạng thật của cô nữa.
Sau đó, cô như một con thằn lằn, lặng lẽ trèo qua bức tường rào của viện điều dưỡng.
Không khí tự do… chưa bao giờ ngọt ngào đến thế.
Tô Thanh quay đầu nhìn lại tòa nhà trắng toát kia một lần.
Trong mắt không có chút lưu luyến nào, chỉ còn lạnh lẽo thấu xương.
Nhưng cô không rời đi ngay.
Cô xoay người, đi thẳng đến một tiệm net 24 giờ gần viện điều dưỡng.
Cô cần tiền.
Và cô cũng cần biết… trong chiếc USB đó rốt cuộc đang cất giấu bí mật gì.
Trong tiệm net, khói thuốc mù mịt, tràn ngập tiếng gào thét của game và tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên hồi.
Tô Thanh tìm một góc khuất nhất rồi ngồi xuống.
Cô dùng một tấm CMND giả để mở máy.
Sau đó, cô cắm chiếc USB lấy được từ cái hộp kim loại vào.
Trong USB chỉ có một tệp tin được mã hóa.
Tô Thanh nhíu mày.
Cô không rành máy tính, càng không biết giải mã.
Nhưng cô biết… kiểu đặt mật khẩu của Lục Phong thường liên quan đến chính anh ta.
Cô thử nhập vài ngày kỷ niệm của hai người.
Tất cả đều báo sai mật khẩu.
Tô Thanh bình tĩnh lại.
Chim hoàng yến… thân phận che mắt người khác…
Nếu quá khứ của bọn họ vốn là giả, vậy mật khẩu chắc chắn cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Vậy sẽ là cái gì?
Bạch Vi Vi?
Cô thử nhập ngày sinh của Bạch Vi Vi.