Sai.
Thử nhập chữ cái viết tắt tên Bạch Vi Vi.
Vẫn sai.
Tô Thanh tựa vào ghế, khẽ nhắm mắt lại.
Trong đầu cô vận động điên cuồng, lục lọi từng mảnh ký ức liên quan đến Lục Phong và Bạch Vi Vi.
Con gái của chiến hữu đã chết…
Cô nhớ có lần Lục Phong từng nhắc, anh ta có một người anh em vào sinh ra tử, chết trong một nhiệm vụ.
Anh ta chỉ nói duy nhất một thứ—mật danh của người đó.
“Quỷ Hỏa.”
Tô Thanh lập tức mở bừng mắt.
Cô đưa bàn tay run run lên bàn phím, gõ hai chữ đó vào.
Rồi nhấn Enter.
Giây tiếp theo, tệp mã hóa… mở ra thành công.
Trên màn hình hiện lên từng thư mục một.
Bên trong toàn là ghi chép nhiệm vụ mà Lục Phong đã thực hiện suốt những năm qua.
Và còn có cả…
Những bản ghi giao dịch giữa anh ta với vài nhân vật “máu mặt” không thể lộ ra ánh sáng.
Rửa tiền.
Buôn lậu.
Ám sát…
Mỗi một chuyện… đều đủ để đẩy anh ta xuống địa ngục, đời đời không ngóc đầu nổi.
Trong đó có một thư mục đặc biệt.
Bên trong chỉ có đúng một tệp.
Là một bản báo cáo y tế.
Khi nhìn rõ cái tên trên đó, đồng tử Tô Thanh co rút mạnh.
Người được chẩn đoán…không ai khác, chính là Bạch Vi Vi.
Ở mục kết luận chẩn đoán, viết rõ ràng mấy chữ: Bệnh thoái hóa giác mạc di truyền.
Và ở cuối báo cáo, còn kèm theo một bảng kiểm tra độ tương thích gen.
Trên đó hiển thị: Giác mạc của Tô Thanh và Bạch Vi Vi có độ phù hợp lên tới 99,9%.
Là nguồn hiến tặng hoàn hảo.
4
Thì ra là vậy…
Tất cả ngay từ đầu… đã là một ván cờ được tính toán kỹ lưỡng.
Căn bản không phải món quà nhất thời nổi hứng.
Lục Phong tiếp cận cô, cưới cô, đối xử tốt với cô…tất cả chỉ vì đôi mắt này.
Chỉ để chuẩn bị sẵn cho người phụ nữ anh ta yêu…một “linh kiện” hoàn hảo.
Tô Thanh chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, luồng rét thấu xương như chui ra từ tận kẽ xương khiến cô không kìm được mà rùng mình một cái.
Cô vẫn luôn nghĩ… Lục Phong chỉ là không yêu cô.
Nhưng đến bây giờ cô mới hiểu, trong mắt người đàn ông đó, cô thậm chí còn không được tính là một con người hoàn chỉnh.
Cô chỉ là một kho nội tạng biết đi.
Thật nực cười… cô từng ngốc nghếch tin rằng giữa họ đã có tình yêu.
Tô Thanh tắt hết tất cả các tệp, rút USB ra, siết chặt trong lòng bàn tay.
Thứ này… chính là con át chủ bài mạnh nhất của cô.
Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Cô cần tiền, cần một nơi để tạm thời ẩn náu.
Cô mở tài khoản ngân hàng của Lục Phong.
Mật khẩu… vẫn là “Quỷ Hỏa”.
Nhìn chuỗi số 0 dài dằng dặc trong tài khoản, trên mặt Tô Thanh không hề gợn chút cảm xúc.
Số tiền này… mỗi một đồng đều dính máu.
Giờ thì… đến lượt cô dùng nó để nhuộm đỏ thế giới của Lục Phong rồi.
Cô không do dự, chuyển toàn bộ tiền mặt có thể rút ngay trong tài khoản sang hơn mười thẻ ngân hàng nặc danh khác nhau.
Những thẻ này đều do cô dùng mấy tấm giấy tờ giả để làm.
Xong xuôi, cô xóa sạch lịch sử chuyển khoản và dấu vết truy cập mạng, rồi bình thản rời khỏi tiệm net.
Khách sạn Lâm Giang.
Trong căn phòng tổng thống trên tầng cao nhất, Lục Phong bực bội giật mạnh cà vạt.
“Vẫn chưa tìm thấy sao?”
Giọng anh ta cố nén tức giận.
Đội trưởng vệ sĩ đứng trước mặt run rẩy cúi đầu:
“Thưa ông chủ… chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ camera của viện điều dưỡng, không hề thấy dấu vết phu nhân rời đi. Cô ấy… cô ấy giống như bốc hơi khỏi không khí vậy.”
“Đồ vô dụng!”
Lục Phong đá mạnh một cú vào chiếc bàn trà trước mặt.
Chiếc bàn kính đắt tiền lập tức vỡ nát thành từng mảnh.
“Một người phụ nữ mù một mắt… thì chạy được đi đâu?!”
“Đi tìm cho tôi! Dù có đào ba thước đất cũng phải lôi cô ta ra!”
Giờ phút này anh ta hối hận vô cùng.
Hối hận vì đã quá chủ quan.
Anh ta cứ tưởng Tô Thanh đã bị đánh gục hoàn toàn…nhưng lại quên mất thỏ bị dồn đến đường cùng cũng sẽ cắn người.
Huống hồ, Tô Thanh từ trước tới nay vốn không phải một con thỏ hiền lành.
Chỉ là… cô rất giỏi ngụy trang.
“Lục Phong, sao lại nổi nóng dữ vậy?”
Bạch Vi Vi mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng ôm sát gợi cảm, từ trong phòng bước ra.
Cô ta đi đến phía sau Lục Phong, dang tay ôm chặt anh ta từ phía sau.
“Vì một người chẳng liên quan mà tức giận… không đáng đâu.”
Giọng cô ta mềm mại ngọt lịm, mang theo ý dỗ dành.
Cơ thể đang căng cứng của Lục Phong cũng thả lỏng đôi chút.
Anh ta xoay người, kéo Bạch Vi Vi vào lòng, cằm đặt lên đỉnh tóc cô ta.
“Anh không tức vì cô ta chạy mất… anh chỉ lo…”
Anh lo Tô Thanh sẽ làm ra chuyện điên rồ gì đó.
Và càng lo hơn…cô sẽ phá hỏng lễ đính hôn của bọn họ.
“Lo gì chứ?”
Bạch Vi Vi ngẩng đầu lên, con mắt vốn thuộc về Tô Thanh lúc này đang nhìn anh ta đầy tình ý.
“Có anh ở đây… em chẳng sợ gì cả.”
Ánh mắt đó giống như một liều thuốc trợ tim, khiến trái tim đang bực bội của Lục Phong lập tức ổn định lại.
Đúng vậy.
Cho dù Tô Thanh có trốn được thì sao chứ?
Cô ta không một xu dính túi, lại còn mù một mắt… thì có thể làm nên trò trống gì?
Chỉ cần anh ta muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt cô ta về.
“Chắc là anh lo quá rồi.”
Lục Phong cúi đầu hôn nhẹ lên trán Bạch Vi Vi.
“Đừng nghĩ nữa, lễ đính hôn của chúng ta quan trọng hơn.”
Ngay lúc đó, chiếc điện thoại riêng của anh ta bỗng reo lên.
Bấm lin kế bên để đọc tiếp: Đang cập nhật