1
Ta lặng lẽ đẩy tín vật của tộc Kỳ Lân đến trước mặt mẫu thân, mở miệng nói: “Mẫu thân, con không muốn kết thành đạo lữ với Đạm Đài Chinh nữa.”
Mẫu thân kinh ngạc nhìn ta, chén tiên tửu trong tay rơi xuống đất.
Bà lo lắng nhìn ta: “Con chắc chắn chứ? Tháng sau con sẽ trưởng thành rồi.”
Tộc Kỳ Lân và Phượng Hoàng chúng ta có tổ huấn, nữ tử trước khi trưởng thành nhất định phải tìm được bạn lữ để điều hòa âm dương, nếu không sẽ bị cưỡng chế phân phối bạn lữ, tránh cho việc nổ tan xác mà ch//ết.
Để tránh bi kịch mù quáng thành thân, các tộc đều để con cái sớm tiếp xúc, vun đắp tình cảm.
Ta và Đạm Đài Chinh, một là con gái tộc trưởng Hỏa Phượng, một là thiếu tộc trưởng tộc Kỳ Lân, từ sớm đã được định ước với nhau.
Lần đầu gặp gỡ, hắn là ca ca dịu dàng, khi ta buồn bã sẽ an ủi ta, đưa cho ta mấy món điểm tâm nhân tộc.
Về sau, hắn là thiếu niên từng thề sẽ bảo vệ ta cả đời.
Sau đó nữa, quan hệ giữa chúng ta dần chuyển từ bằng hữu thành tình nhân.
Hắn từng hứa hẹn: “Cửu Ca của ta, xứng đáng có được tất cả những gì tốt nhất trên thế gian này. Đợi ta đột phá, ta sẽ tổ chức cho nàng một đại điển kết khế tốt nhất thế gian.”
Thế nhưng, năm này qua năm khác, nhìn hắn từ Nhất Trọng đột phá đến Ngũ Trọng, còn ta từ thiếu nữ trở thành nữ tử trưởng thành.
Hắn càng ngày càng mạnh, nhưng chưa từng nhắc đến chuyện lấy ta nữa.
Có lần, hắn theo phụ thân ra quân chinh phạt Ma tộc, lúc trở về lại mang theo một nữ tử.
Lòng ta chấn động, nhưng vẫn kiên định gật đầu, lần nữa khẳng định ta không muốn ở bên Đạm Đài Chinh nữa.
Mẫu thân nhìn ta, hốc mắt đỏ hoe, rồi khẽ thở dài: “Ta cứ nghĩ con và Đạm Đài Chinh sẽ bên nhau cả đời. Không ngờ hắn lại là người như vậy. Cũng tốt, ta và phụ thân con sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt hơn.”
Thực ra, ta cũng không ngờ hắn lại là người như vậy.
Cũng không ngờ, lòng dạ nam nhân thay đổi lại nhanh đến thế.
Ban đầu, hắn giao Kỷ Thanh Phượng nữ tử hắn cứu được trên đường cho ta chăm sóc.
Khi ấy, ta rất vui mừng, nghĩ rằng cuối cùng cũng có một người bầu bạn.
Sợ nàng cô đơn, mỗi lần cùng Đạm Đài Chinh ra ngoài rèn luyện, ta đều dẫn nàng theo.
Nhưng không ngờ, ta lại dẫn sói vào nhà!
Quan hệ giữa Đạm Đài Chinh và nàng ngày càng tốt, họ thường trò chuyện quên cả thời gian.
Trước kia, ta và hắn từng trao nhau tua kiếm làm tín vật tình cảm, thế nhưng về sau, ta phát hiện tua kiếm hình tiểu phượng trên kiếm hắn đã biến mất.
Thay vào đó, là một con chim nhỏ màu xanh.
Hình dạng nửa như phượng, nửa như không rõ ràng là một con Thanh Loan!
Chính là bản thể của Kỷ Thanh Phượng!
Ta hỏi hắn: “Có phải Kỷ Thanh Phượng tặng ngươi cái này không? Ngươi rõ ràng biết, trao tua kiếm cho nhau là biểu tượng của tình cảm, vậy mà vẫn nhận nó sao?”
Nhưng hắn lại thờ ơ đáp: “Đúng vậy, Cửu Ca nói không sai. Nhưng sao ta lại thấy có người đang ghen rồi?”
Ta tức giận quay đầu, không thèm nói chuyện với hắn nữa, vậy mà hắn vẫn tiếp tục đâm vào tim ta.
“Chẳng qua chỉ là một cái tua kiếm thôi mà? Không nói lên điều gì cả. Nàng có thể đừng lúc nào cũng nghi thần nghi quỷ như vậy không?”
Hắn không đến an ủi ta, ngược lại còn bị Kỷ Thanh Phượng gọi đi tiêu diệt Ma thú.
Nhìn bọn họ kiếm kề kiếm, sát cánh chiến đấu, tua kiếm trên kiếm nhỏ Thanh Loan quấn lấy tiểu Kỳ Lân, lòng ta đau đớn không nguôi.
Chuyện này rõ ràng là hắn sai.
Hắn không chịu thừa nhận, còn cùng nữ nhân khác chọc tức ta.
Ta oán trách hắn, nhưng vẫn yêu hắn.
Thế nhưng không ngờ, những chuyện như vậy lại liên tục tái diễn, hoàn toàn bào mòn đi chút tình cảm còn sót lại giữa chúng ta.
Có lần, sau khi hợp lực tác chiến, ta vừa đưa tay nhận lấy thanh kiếm Kỷ Thanh Phượng đưa cho, thì nó lại rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh.
Còn chưa kịp phản ứng, Kỷ Thanh Phượng đã ngã quỵ trước mặt ta, nước mắt giàn giụa: “Tỷ tỷ, muội sai rồi! Sau này muội sẽ không nói chuyện với Chinh ca ca nữa! Nhưng tỷ cũng không cần đưa cho muội một thanh kiếm hỏng như vậy chứ! Cũng may mệnh muội lớn, bằng không đã chết trong tay Ma tộc rồi!”
Phía sau, là tiếng gầm giận dữ của Đạm Đài Chinh: “Phong Cửu Ca! Nàng đã làm gì Thanh Phượng? Nàng còn muốn hại chết nàng ấy sao? Nàng thực sự hẹp hòi đến vậy sao?”
2
Đạm Đài Chinh không để ta kịp nói một lời giải thích, ngay trước mặt bao người, hắn giáng cho ta một bạt tai.
Sau đó, hắn ôm lấy Kỷ Thanh Phượng, dịu dàng an ủi, trong mắt tràn đầy yêu thương đến mức sắp tràn ra ngoài.
Mọi người đều nhìn thấy, hắn đối với Kỷ Thanh Phượng là chân tình tha thiết thế nào.
Trong tim hắn, đã có chỗ cho người khác.
Lại có kẻ đứng về phía hắn, xì xào bàn tán: “Phong Cửu Ca đúng là đồ đàn bà ghen tuông! Độc ác đến vậy! Gả vào cửa chỉ khiến hậu viện gà bay chó sủa mà thôi!”
“Biết đâu chính nàng ta cứ bám riết lấy thiếu tộc trưởng Kỳ Lân, mới khiến ngài ấy đến giờ vẫn chưa có nữ nhân khác!”
“Loại nữ nhân như vậy, ai dám lấy?”
Những lời cay nghiệt tựa như lưỡi dao sắc bén, đâm sâu vào trái tim ta.
Mà Đạm Đài Chinh chỉ im lặng, như thể ngầm chấp nhận mọi thứ.
Nước mắt ta trào ra, tủi hờn và phẫn nộ đan xen, khiến ta không biết phải làm gì.
Ta niệm một thuật pháp, lảo đảo rời khỏi chốn thị phi này.
Sau đó, ta còn nghe nói Đạm Đài Chinh đi khắp nơi kể về “tội ác” của ta, hoàn toàn hủy hoại danh dự của ta.
Không ngờ, người từng thề sẽ bảo vệ ta cả đời, lại đẩy ta vào cảnh tàn tạ như thế!
Rời khỏi nhà, ta vô thức đi đến Linh Thảo Viên, nơi ta thường lui tới.
Dù là thần thú tu thành hình người, cũng cần chăm sóc da dẻ.
Bởi vậy, có người lập ra Linh Thảo Viên, chuyên cung cấp linh dược dưỡng nhan cho nữ tử các tộc.
Ta thích nhất là dùng tiên lộ ở đây để tắm.
Mỗi lần đến, đều có Đạm Đài Chinh đi cùng.
Giữa bao nữ tử, lại xen lẫn một nam tử tuấn tú, quả là chuyện hiếm thấy.
Các tiên cô thường trêu chọc hắn: “Ôi chao, Tiểu Chinh lại đi theo vị thê tử chưa thành thân của mình xem náo nhiệt à?”
Chúng ta xấu hổ đỏ mặt, nhưng bàn tay mười ngón đan vào nhau lại càng nắm chặt hơn.
Ta ôm lấy cánh tay mình, ngồi xổm xuống, cố gắng tìm chút hơi ấm từ những ký ức xưa.
Nhưng khi vừa ngẩng lên, trước mắt ta lại là một cảnh tượng khiến ta nghiến răng nghiến lợi.
Kỷ Thanh Phượng ngậm một viên kẹo, mời gọi Đạm Đài Chinh đến lấy.
Hắn nhìn nàng ta với vẻ cưng chiều bất đắc dĩ, rồi vòng tay ôm eo nàng, vươn lưỡi hôn xuống.
Bọn họ quấn quýt đắm say, say mê tận hưởng, khiến ta trở thành một trò cười hoàn toàn.
Giữa ta và hắn, hành động thân mật nhất cũng chỉ là ôm nhau.
Hắn luôn nói: “Quân tử đoan chính, ta đối với nàng, không phải là thứ tình cảm nông nổi.”
Mỗi khi ta làm nũng đòi hôn, hắn đều nghiêng đầu né tránh.
Sau đó, hắn còn nghiêm túc nói: “Cửu Ca, ta muốn giữ lại điều này cho ngày chúng ta thành thân.”
Ta từng ngây ngốc tin rằng đó là sự tôn trọng, thậm chí còn âm thầm vui mừng.
Nhưng bây giờ, ta đã hiểu rồi.
Hắn chưa từng yêu ta đến thế.
Yêu là không thể tự chủ, như hắn lúc này vậy.
Không biết mang theo tâm trạng gì, ta ẩn mình sau tán cây, giống như con chuột đang rình trộm hạnh phúc của người khác, nhìn họ lưu luyến chia xa, nhỏ to tâm tình.
“Yên tâm đi, ta sẽ lấy nàng làm quý thiếp trước. Kiệu tám người khiêng, nghi thức của chính thê, ngay cả Phong Cửu Ca cũng không làm gì được nàng!”
“Cảm ơn huynh, Chinh ca ca. Đôi khi muội vẫn nghĩ, có lẽ mình không xứng với huynh… Nhưng chỉ cần được ở bên huynh, dù không danh không phận, muội cũng nguyện ý!”
“Ngốc à, ta tuyệt đối không để nàng chịu ấm ức!”
Nhìn họ bịn rịn không rời, trái tim ta như bị ai đó siết chặt, đau đến mức thở cũng thấy nhói.
Trong màn lệ nhòe nhoẹt, ta thấy Kỷ Thanh Phượng quét mắt về phía ta, ánh mắt đầy khiêu khích.
Chờ đến khi bọn họ rời đi, ta ngồi xổm xuống, đầu gối tê dại, cố gắng trấn định lại cảm xúc.
Ta bước đến trước một gốc lê.
Đây là cây linh lê ta và Đạm Đài Chinh tình cờ tìm thấy khi du ngoạn.
Biết rằng thực vật tu luyện không dễ dàng, ta cùng hắn mang nó về trồng tại đây.
Từ khi cây được trồng, vô số đạo lữ đến đây treo hồng kết cầu nguyện.
Những dải lụa đỏ chi chít trên cành lê, mang theo lời chúc phúc của biết bao tình nhân.
Mỗi lần đến, ta và Đạm Đài Chinh đều tìm lại dải lụa năm xưa, lúc cây lê nở hoa, chúng ta đã viết lời thề nguyện lên đó.
Bây giờ, lời thề vẫn còn, nhưng người thì không thể quay lại ngày xưa nữa.
Ta sẽ không yêu ngươi nữa, Đạm Đài Chinh.
Vươn tay giật mạnh dải lụa ấy xuống, đầu ngón tay ta bốc lên một ngọn lửa, đốt cháy kỷ niệm đẹp nhất của chúng ta.
Khói xông vào mắt, những giọt lệ vốn đã ngừng, lại tiếp tục rơi xuống.
Khi ta ngẩng đầu, lại nhìn thấy Đạm Đài Chinh đột nhiên quay lại.
Hắn muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Trên khuôn mặt hắn, biểu cảm phức tạp khó lòng đoán được.