Hồng Tơ Đoạn Tuyệt

Chương 2



3

Ta vội vàng niệm một thuật pháp thanh tẩy bản thân, muốn khôi phục dáng vẻ đoan trang thường ngày.

Thế nhưng vì quá vội, ta phải mất mấy lần mới hoàn thành pháp thuật.

Vừa chỉnh lại y phục ngay ngắn, nước mắt ta lại không kìm được mà rơi xuống.

Ta không biết Đạm Đài Chinh có nhìn thấy dải lụa đỏ ta đốt hay không, nhưng nghĩ lại, hắn đã chẳng còn bận tâm đến đoạn tình cảm này nữa rồi.

Ta lo lắng nhìn hắn, sợ rằng giây tiếp theo hắn sẽ buông lời thương hại ta.

Nhưng rốt cuộc, vẫn là ta tự mình đa tình.

“Hồi nãy nàng nghe thấy rồi đúng không? Nhưng nàng cứ yên tâm, dù ta lấy nàng ấy, nàng vẫn là chính thê duy nhất của ta.”

Làm sao hắn có thể nói những lời này với dáng vẻ cao cao tại thượng như vậy?

Đây chính là nam nhân ta từng yêu đến điên cuồng sao?

Thật nực cười.

Lòng ta nguội lạnh thêm mấy phần, phản bác lại: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta sẽ không gả cho ngươi đâu.”

Không ngờ, Đạm Đài Chinh lại hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật.

Hắn cười nhạo ta: “Không gả cho ta, vậy nàng gả cho ai? Ta và nàng là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm, ai cũng biết chúng ta vốn là một đôi. Hủy hôn với ta, nàng nghĩ còn có nam nhân nào dám lấy nàng sao?”

“Nếu có bản lĩnh thì đừng gả đi, cứ chờ nổ xác mà chết đi!”

Ta lùi lại mấy bước, không thể tin nổi những lời này lại xuất phát từ miệng hắn.

Thì ra, hắn biết rất rõ rằng ta đã sớm bị ràng buộc với hắn.

Nếu hắn không cần ta nữa, sẽ chẳng còn ai muốn một nữ tử từng có gút mắc với nam nhân khác như ta.

Chính vì quá chắc chắn rằng ta không thể rời đi, nên hắn mới không ngừng thử thách giới hạn của ta.

Có lẽ cũng nhận ra mình nói quá nặng lời, Đạm Đài Chinh liền tiến lên một bước, giọng điệu dịu xuống: “Cửu Ca, ta lỡ lời rồi. Ta… nàng có thể ngoan ngoãn một chút không?”

“Ngoan một chút, nàng vẫn sẽ là đạo lữ của ta. Ta sẽ cho nàng một hôn lễ long trọng nhất mà tộc Thụy Thú từ trước đến nay chưa từng có.”

“Sau khi lấy Thanh Phượng, ta cũng sẽ lấy nàng. Ta yêu cả hai, sẽ đối đãi công bằng với hai người.”

Lòng ta quặn thắt, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống, không để bản thân mất kiểm soát mà chất vấn hắn.

Những lời vô liêm sỉ như vậy, hắn thốt ra mà không hề cảm thấy xấu hổ sao?

Làm gì có ai có thể thật lòng yêu thương hai người cùng một lúc?

Đột nhiên, ta nhớ lại ngày đó, nhân tộc tổ chức Thất Tịch, Kỷ Thanh Phượng kéo Đạm Đài Chinh đi tham gia sự kiện của Vân Đoan Trà Quán.

Rõ ràng tất cả những người tham dự đều là đạo lữ, ta cũng muốn tham gia, nhưng cuối cùng hắn vẫn đi cùng Kỷ Thanh Phượng.

Nội dung cuộc thi hôm ấy là vẽ mày.

Giữa lúc các nam nhân khác còn lóng ngóng không biết làm thế nào, Đạm Đài Chinh đã cầm lấy bút kẻ mày và phấn vẽ, chỉ trong vài đường đã vẽ xong chân mày cho Kỷ Thanh Phượng.

Động tác thuần thục như thể đã làm vô số lần trong thầm lặng.

Nhưng hắn chưa từng vẽ mày cho ta.

Ánh mắt hắn khi đó dịu dàng như làn nước xuân, chăm chú nhìn Kỷ Thanh Phượng không chớp.

Kỷ Thanh Phượng thì tỏ vẻ e ấp, cúi đầu ngại ngùng, thỉnh thoảng còn lén nhìn ta bằng ánh mắt khiêu khích.

Nhìn hai người họ ăn ý như thế, lòng ta đau như dao cắt.

Không ngoài dự đoán, bọn họ đã giành chiến thắng chung cuộc.

Gia nhân của Vân Đoan Trà Quán còn ghi lại hình ảnh này vào thạch ảnh, nói rằng sẽ phát cho toàn bộ tu chân giới, để mọi người thấy thế nào là hình mẫu nam tử lý tưởng.

Mà Đạm Đài Chinh, vẫn không hề từ chối.

Sau đó, Kỷ Thanh Phượng cũng không còn giữ vẻ rụt rè như trước, nhân lúc Đạm Đài Chinh đi nhận thưởng, nàng ta ngẩng đầu lên khiêu khích ta:

“Phong Cửu Ca, dù ngươi có là đại tiểu thư của Phượng tộc thì sao chứ? Tình yêu của Đạm Đài Chinh, chỉ thuộc về ta mà thôi!”

Đêm hôm ấy, ta không biết mình đã trở về nhà bằng cách nào.

Chỉ nhớ, cơn gió hôm ấy lạnh đến mức khiến ta run rẩy.

Kỳ lạ thật, tiên nhân sao có thể cảm thấy lạnh chứ?

Và sau đó, chính là ngày ta đề nghị kết thành đạo lữ với hắn, nhưng hắn lại nói với ta rằng, hắn muốn nạp Kỷ Thanh Phượng làm trắc phi trước.

“Cửu Ca, nàng nghe ta nói không?”

Giọng nói của Đạm Đài Chinh kéo ta về thực tại.

Ta không còn muốn phí lời với hắn nữa, chỉ thờ ơ đáp: “Tùy ngươi. Nhưng ta phải về rồi.”

Thấy ta lạnh nhạt như vậy, hắn ngẩn người.

Ta lướt qua hắn, không buồn liếc nhìn, để hắn một mình đứng đó.

4

Hôm sau, ta ngự kiếm đến Trân Bảo Các, định lấy lại bộ trang sức đã đặt làm riêng.

Năm đó, ta một lòng muốn gả cho Đạm Đài Chinh, liền nhờ đến đại sư điêu khắc linh khí nổi danh nhất—Yêu đại sư, phải mất tròn một năm mới chế tác xong bộ trang sức này.

Trong đó còn có cả ý tưởng ta tự mình thêm vào, thậm chí ta còn đích thân tìm về một khối Côn Sơn ngọc tủy có thể chống lại một kích toàn lực của tu sĩ Hóa Thần nhân tộc để làm điểm nhấn.

Từ một món pháp khí bình thường, bộ trang sức này đã trở thành chí bảo.

Nữ tử xuất giá chỉ có một ngày duy nhất trong đời.

Dù tiên nhân vốn không nên câu nệ những thứ phàm tục, nhưng ta vẫn mong bản thân trở thành tân nương đẹp nhất.

Thế nhưng bây giờ ta không gả cho Đạm Đài Chinh nữa, tất nhiên ta phải lấy lại nó.

Nhưng không ngờ, ta lại được báo rằng bộ trang sức đã bị Đạm Đài Chinh lấy đi.

“Ta tưởng hắn mang đến cho ngươi, nên mới đưa cho hắn.”

Yêu đại sư áy náy nói.

Ta đương nhiên biết, hắn không phải lấy về cho ta dùng.

Kỷ Thanh Phượng không cha không mẹ, chẳng có gì trong tay, ngoài Đạm Đài Chinh ra, chẳng ai có thể chuẩn bị trang sức sính lễ cho nàng ta.

Không ngờ, hắn lại dám ra tay với đồ của ta.

Yêu đại sư xưa nay vốn điềm tĩnh, sau khi hiểu rõ mọi chuyện cũng tức giận quát lên: “Thằng nhãi đó to gan thật! Mặt mũi đâu mà lấy đồ của ngươi đi lấy thiếp?”

Sau khi trấn an đại sư, ta liền cáo từ.

Hắn dám tham lam, ta sẽ bắt hắn phải nhượng bộ ở nơi khác.

Về đến nhà, ta lại nhìn thấy thái tử Long tộc đang ngồi trong điện.

Hắn ngạo nghễ nhìn ta bằng nửa con mắt, giọng điệu khinh miệt: “Nghe nói ngươi bị Đạm Đài Chinh từ hôn? Chậc chậc, đáng thương thật đấy. Nhưng mà, nhìn ngươi cũng có chút nhan sắc, ta không chê đâu, nguyện ý nạp ngươi làm thiếp.”

Tên thái tử này chưa thành thân đã có năm phòng thiếp thất, hai năm trước còn khiến chính thê tức chết.

Bây giờ, nghe nói phụ mẫu ta đang tìm hôn sự cho ta, hắn lại dám muốn ta làm thiếp?

Ta rút kiếm, vung về phía hắn.

“Ta còn chưa đến mức thảm hại như vậy! Cút ngay!”

Thái tử Long tộc vừa tiếp chiêu vừa cười lạnh: “Tháng sau ngươi đã trưởng thành rồi, không gả cho ta thì định chờ bộ tộc phân cho một tên phế vật sao?”

“Đến lúc đó, dù ngươi có muốn đến cầu ta, ta cũng chẳng buồn nhận đâu!”

Hắn còn định nói thêm những lời khó nghe hơn, nhưng bất ngờ bị một cú đấm đấm thẳng vào mặt.

Người ra tay, lại là Đạm Đài Chinh!

Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã muốn xông lên đánh tiếp.

“Dù thế nào đi nữa, Phong Cửu Ca cũng là thê tử của ta! Còn chưa đến lượt ngươi nhục mạ nàng!”

Thái tử Long tộc thấy tình thế không ổn, nghiến răng chửi mắng một câu rồi bỏ đi.

Mà Đạm Đài Chinh vẫn chưa nguôi giận.

Hắn nghe tin Phượng gia tìm hôn sự cho ta, lập tức chạy đến, không ngờ lại bắt gặp cảnh này.

Hắn giận dữ chất vấn: “Cửu Ca, nàng còn giận sao? Nàng không muốn thành thân với ta?”

Ánh mắt hắn tràn đầy trách cứ và phẫn nộ, như thể người bị phản bội là hắn vậy.

Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng ta sẽ mãi yêu hắn sao?

Không, sẽ không nữa.

Hắn có thể nạp thiếp, ta cũng có thể tìm phu quân khác.

Nhìn ta vẫn dửng dưng, hắn lại cười đầy thấu triệt: “Cửu Ca, muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với ta sao? Không có tác dụng đâu, nàng vẫn còn yêu ta, đúng không?”

“Hẳn là nàng vẫn còn lo lắng, nhưng tháng sau ta vẫn sẽ lấy Thanh Phượng. Khi đó, nàng sẽ đến chúc phúc cho ta chứ?”

Ta thản nhiên đáp: “E là không rồi, gần đây nhà ta bận chuẩn bị hôn sự.”

Phụ thân lo lắng chuyện chung thân đại sự của ta, đã vận dụng mọi mối quan hệ, cuối cùng cũng tìm được một mối lương duyên cho ta.

Nụ cười trên mặt Đạm Đài Chinh cứng lại, nhưng ngay sau đó, hắn lại cười rạng rỡ hơn.

“Vậy sao? Đến lúc đó, ta sẽ khiến nàng trở thành tân nương hạnh phúc nhất.”

Hắn chắc chắn đã hiểu sai điều gì đó.

Nhưng ta cũng không muốn sửa lại, tránh để hắn phá hỏng hôn sự của ta, cứ để hắn tiếp tục hiểu lầm đi.

Cho đến ngày thành thân, kiệu hoa của ta lại vô tình chạm mặt tuấn mã của hắn.

Nhìn Đạm Đài Chinh cưỡi ngựa cao, đang trên đường đón dâu, khóe môi ta bất giác nhếch lên.

Không ngờ, hắn và ta lại thành thân cùng một ngày.

Ta khẽ vén khăn voan, ngước mắt nhìn lên, lại vừa hay bắt gặp ánh mắt hắn.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.