Hồng Tơ Đoạn Tuyệt

Chương 3



5

Bốn mắt nhìn nhau, lòng ta đã không còn vui mừng hay đau khổ.

Nhưng hắn lại đỏ hoe mắt, vẻ mặt tràn đầy giằng co.

Giây phút sắp lướt qua nhau, ta thấy hắn vẫn ngoái đầu nhìn ta.

Ngón tay hắn siết chặt dây cương, các khớp xương căng cứng, gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay.

Như thể chỉ cần thêm một khoảnh khắc nữa, hắn sẽ thúc ngựa chạy về phía ta.

Ta vội vàng niệm thuật pháp, thay đổi dung mạo, không muốn hắn nhận ra.

Khi đến nơi, ta nhìn thấy một nam tử ăn vận trang trọng đang chờ sẵn ngoài thành, phía sau là thân tộc, gia quyến và đoàn tùy tùng.

Bọn họ đều khoác trên mình y phục sang trọng, thần sắc nghiêm túc, trịnh trọng hơn bao giờ hết.

Nhìn thấy ta, họ liền nở nụ cười chân thành, như sa mạc lâu ngày gặp cơn mưa mát lành.

Cùng lúc đó, đoàn nhạc công chờ sẵn bên ngoài tộc địa cũng bắt đầu thổi kèn trống, điệu nhạc quen thuộc khiến ta không kìm được mà rơi nước mắt.

Sau này ta mới biết, đó là do chính vị tộc trưởng kia đã đích thân đến Phượng tộc để mời dàn nhạc lễ về.

Người đến khí chất bất phàm, diện mạo tuấn tú, đôi mắt hoa đào sâu thẳm như ánh sao trời, lặng lẽ nhìn ta không chớp.

Hắn chính là đạo lữ mà phụ mẫu tìm cho ta—tộc trưởng Cửu Vĩ Hồ, Cố Tây Châu.

Cửu Vĩ Hồ vốn là yêu tộc, sau này nhờ được đại thần giáo hóa, gần đây mới được liệt vào hàng Thụy Thú.

Vậy nên dù thực lực của bọn họ không kém, nhưng vẫn luôn bị các tộc khác coi thường.

Cũng vì thế, dù là tộc trưởng quyền cao chức trọng, diện mạo phong hoa tuyệt thế, hắn vẫn bị trì hoãn chuyện hôn sự.

Phụ thân từng nói với ta: “Dù tộc Cửu Vĩ Hồ có lịch sử ngắn ngủi, nhưng đứa trẻ này là người ta nhìn lớn lên, trung thành đáng tin cậy. Gả cho hắn, con sẽ không sai đâu.”

Vì lo lắng hôn sự của ta, những ngày qua phụ mẫu đã bôn ba khắp nơi, khuôn mặt từng rạng rỡ cũng đã hằn lên nét phong trần.

Trước khi xuất giá, ta nước mắt lưng tròng, ôm chặt lấy mẫu thân không muốn buông.

Nhưng ta biết, đã đến lúc phải rời đi rồi.

Nữ tu sĩ chọn đạo lữ, từ nay sẽ cùng đối phương kết thành đôi, trói buộc cả đời.

Mà hiện tại, người này ít nhất còn tốt hơn Đạm Đài Chinh gấp trăm lần.

Ta ngước nhìn hắn, khẽ mỉm cười.

Chỉ riêng việc hắn dẫn theo toàn tộc đến nghênh đón ta, đã đủ chứng minh sự coi trọng của hắn.

Sau đó, theo đúng lễ nghi, chúng ta trao đổi tín vật, hướng trời đất tuyên thệ kết thành đạo lữ.

Đến khi bữa tiệc chiêu đãi tất cả khách mời kết thúc, trời đã về khuya.

Trong tân phòng, ta nhìn Cố Tây Châu tiến đến, vô thức siết chặt góc khăn trong tay.

Chẳng lẽ, ta thật sự phải song tu cùng một nam nhân chỉ mới gặp mặt hai lần sao?

Hắn nhận ra sự căng thẳng và sợ hãi của ta, khẽ bật cười, rồi ngồi xuống ghế.

“Đừng sợ, ta sẽ không động vào nàng đâu.”

“Chúng ta mới chỉ bắt đầu tìm hiểu, chưa có tình cảm. Sau này quen thuộc hơn rồi hãy động phòng cũng không muộn.”

Hắn khẽ vẫy tay, biến ra một nhành mai đỏ, đưa đến trước mặt ta.

“Nghe phụ thân nàng nói, nàng thích loài mai ngàn cánh. Hoa đẹp sánh với mỹ nhân, chúc nàng ngủ ngon.”

Sau đó, hắn rất có phong độ mà ra ngoài, ngủ ở gian ngoài.

Nhìn cành mai đỏ rực nở bung trong bình sứ, lòng ta bỗng mềm mại hơn một chút.

Như bị mê hoặc, ta đưa tay lên, nhẹ nhàng ngửi hương mai.

Hương thơm thanh khiết, tựa như thấm vào tận xương tủy.

Đêm đó, ta ngủ rất ngon, tinh thần cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Những uất ức và căm hận ngày trước dần dần nhạt đi.

Sáng hôm sau, ta ngự kiếm, chuẩn bị bay đến Linh Sơn—nơi ở của phụ mẫu Cố Tây Châu.

Đúng lúc này, có người khoác lên vai ta một tấm áo choàng đỏ thẫm.

Ngẩng đầu lên, ta liền chạm phải ánh mắt hắn.

Ánh mắt dịu dàng như nước xuân, đôi tay trắng nõn khéo léo thắt chặt dây áo giúp ta.

“Linh Sơn lạnh lắm, dùng linh lực chống rét sẽ khiến nàng hao tổn sức lực.”

Nói xong, hắn thu hồi thanh kiếm của ta, triệu hồi một chiếc linh thuyền phi thiên.

Hắn nắm lấy tay ta, giúp ta bước lên thuyền.

“Thay vì ngự kiếm, chi bằng cùng đi thuyền.”

Hắn quay đầu, mỉm cười nhìn ta.

6

Ta mơ màng hoàn thành buổi bái kiến Cố phụ Cố mẫu, trên tay có thêm một chiếc linh thạch trợ giúp tu luyện, trong túi trữ vật cũng chứa đầy kim ngân tài bảo, linh khí và đan dược.

Cố phụ Cố mẫu đều là người hiền hậu, rất hài lòng với ta, cũng không có ý can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của con cái.

Điều này khiến ta thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao thì năm đó ở Đạm Đài gia, tộc trưởng Kỳ Lân nhìn ta bằng ánh mắt đầy soi mói, chỉ thiếu điều nói thẳng rằng ta không xứng với con trai ông ta.

Quay về lãnh địa Hồ tộc, Cố Tây Châu vẫn không buông tay ta ra.

Khi nãy, trước mặt Cố phụ Cố mẫu, để thể hiện rằng quan hệ giữa chúng ta rất tốt, hắn đã nắm lấy tay ta.

Giờ thì có thể thả ra rồi chứ?

Ta khẽ cọ ngón tay vào lòng bàn tay hắn, dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn thả tay.

Không ngờ, hắn lại cười híp mắt: “Cửu Ca thấy phụ mẫu ta đều tặng quà cho nàng, cũng muốn ta tặng quà sao? May mắn thay, ta đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Nói xong, hắn buông tay, lấy từ túi trữ vật ra một chiếc hộp.

Mở ra nhìn, bên trong là một bộ trang sức bằng ngọc.

Kiểu dáng hiếm thấy, độc đáo tinh xảo, chính là thiết kế mà năm đó ta đã vẽ.

Nhưng nhìn những viên đá quý lấp lánh trên đó, chỉ sợ chất liệu còn thượng hạng hơn cả bộ của Yêu đại sư làm.

“Lần trước ta thấy bản vẽ của nàng trên bàn, liền lập tức tìm người chế tác ngay trong đêm. Hy vọng nàng sẽ thích.”

Hốc mắt ta nóng lên, vừa định mở miệng cảm ơn, sắc mặt hắn bỗng thay đổi, lập tức kéo ta vào lòng.

Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

“Cửu Ca! Cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi! Ngày ta nạp thiếp, tại sao nàng không đến?”

Đằng sau ta, là Đạm Đài Chinh.

Mắt hắn đỏ ngầu, vạt áo xộc xệch, mái tóc rối tung, trên trán gân xanh nổi rõ, cả người trông vô cùng chật vật.

“Ngươi nạp thiếp thì liên quan gì đến ta?”

“Liên quan gì đến nàng? Vậy bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta, nàng đều quên hết rồi sao? Nàng không phải… rất yêu ta ư?”

Biết ta yêu hắn, nhưng vẫn muốn ta tận mắt chứng kiến cảnh hắn nạp thiếp.

Chẳng lẽ, làm như vậy để thỏa mãn dục vọng khống chế của hắn, mới là điều ta nên làm sao?

Hắn mơ tưởng!

Ta vừa định mở miệng mắng hắn, Cố Tây Châu đã nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng cản lại.

“Hôm chúng ta kết thành đạo lữ, Đạm Đài công tử cũng không đến. Nhưng Cố mỗ rộng lượng, mời công tử một lần nữa cũng không phải không được. Hay là đến Tường Vân Lâu ngồi một lát?”

Dáng vẻ trầm ổn, phong thái ung dung của Cố Tây Châu khiến người qua đường không khỏi ngoái nhìn.

Thái độ không cao ngạo cũng chẳng xu nịnh ấy lại khiến Đạm Đài Chinh thu lại vẻ hung hãn.

Hắn thôi không rơi nước mắt giả dối nữa, trầm mặc đi theo chúng ta đến nhã gian.

Tường Vân Lâu là tửu lâu nổi tiếng nhất trong giới tu tiên.

Nhưng nguyên liệu nơi đây không giống nhân gian, toàn bộ đều là linh thực và linh thú.

Tu sĩ ăn vào không chỉ kéo dài tuổi thọ, còn có thể tinh tiến tu vi.

Vậy nên, giá cả ở đây vô cùng đắt đỏ.

Năm đó, ta và Đạm Đài Chinh chỉ nghe danh mà chưa từng bước vào.

Không, có lẽ là hắn chưa từng đi cùng ta.

Nhìn hắn thành thạo né qua vật trang trí phía trước, trực tiếp đi vào nhã gian, trong lòng ta thầm nghĩ.

Tựa như một cuộc so tài âm thầm về tài lực, Đạm Đài Chinh gọi cả một bàn đầy mỹ thực rồi bảo hắn mời khách.

Cố Tây Châu tất nhiên cũng không chịu thua, cũng muốn mời Đạm Đài Chinh—vị “khách quý từ phương xa” này.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.